Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khác Thủ Tiên Quy

Chương 108

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Thịnh cho rằng thiếu niên đó sẽ cùng nhị hoàng tử đi vào, nhưng y không có. Y dừng lại ở cửa Thái Cực điện.

“Đệ đợi huynh.” Phương Khác nói, mắt hơi rũ xuống nhìn con đường lát đá xanh kéo dài giữa cửa Thái Cực cung đến Thái Cực điện.

Diệp Vu Thời nhẹ gật đầu, gương mặt luôn mang nụ cười lúc này không có bất cứ biểu cảm gì, chỉ có lạnh nhạt.

Phương Khác nhìn Diệp Vu Thời bước vào Thái Cực điện. Diệp Vu Thời bước rất chậm lại rất nhẹ, dưới ánh mặt trời gần chính ngọ, bộ bạch y trở nên cực kỳ chói mắt. Trừ giày ra, một thân thuần màu trắng. Từ sau khi đến phàm giới, Diệp Vu Thời rất bình tĩnh, bình tĩnh như một hồ nước sâu. Nhưng ngoài mặt càng bình tĩnh thì nội tâm càng dậy sóng.

Y trầm mặc, trầm mặc như một con rối không giỏi nói chuyện. Vì y không biết bắt đầu nói từ đâu, y cảm thấy có chút hổ thẹn. Vì y không cách nào thấu hiểu được. Trước khi đến tu tiên giới, y vẫn là một thằng nhóc, chưa từng trải qua sinh ly tử biệt, y cũng không biết thù hận là gì.

Y kém hơn Diệp Vu Thời rất nhiều, quá nhỏ yếu, quá yếu nhược.

Cho nên Diệp Vu Thời luôn nói đệ quá yếu, sẽ chết.

Ban đầu Diệp Vu Thời bảo y tu kiếm, vì thế y cầm kiếm lên, bước trên con đường tu tiên. Lúc đầu chỉ là vì không chết, sau lại là vì không trở thành liên lụy, kế đó mới thấy bản thân có lẽ làm được gì đó, làm được nhiều hơn.

Vì thế y bắt đầu suy nghĩ, cho dù rất ngây thơ.

Năm đó lúc Ti Lan bước trên con đường báo thù… tuy y không hiểu cái gì là thù hận, tuy y biết có lẽ Ti Lan sẽ trầm luân trong thù hận, nhưng y sẽ không ngu xuẩn muốn đối phương từ bỏ thù hận. Vì nếu có thể buông thù hận xuống, vậy thì đó không phải là thù hận. Cho dù y có thể làm được chỉ là ủng hộ nàng.

Lúc Diệp Vu Thời báo thù, y ở xa lặng lẽ nhìn, nhìn Âm gia diệt vong, chết rất nhiều người. Hôm qua y đi cùng Diệp Vu Thời, trên kiếm của y đã dính máu báo thù.

Nhưng y rất hổ thẹn, y không cách nào thấu hiểu được, thậm chí cả liên tưởng cũng không thể, cảnh máu tanh Diệp Vu Thời thấy lúc nhỏ, y không thấy được.

Diệp Vu Thời nói hắn từng có một thời gian rất dài không thể nào ngủ ngon. Vì hắn đang sợ, sợ mình không cách nào báo thù. Đối với hắn lúc đó mà nói, những tu tiên giả truy sát hắn là không cách nào thắng được. Sau đó chính là chờ đợi dài dằng dặc, mỗi thời mỗi khắc nhắc nhở bản thân, những người đã chết vì hắn, số máu bắn lên người hắn.

Hắn nhất định phải sống, trở nên cường đại hơn, sau đó lấy máu trả máu. Phương Khác nhìn bóng lưng Diệp Vu Thời, lặng lẽ mím chặt môi.

Đôi giày đen của Diệp Vu Thời chậm rãi bước trên đá xanh, lưu lại vết tích cực cạn cực nhạt. Y biết đó là gì, vì giày của y cũng từng lưu lại vết tích như vậy trên đường y đã đi qua. Đó là máu của hơn mười tu sĩ kia cùng máu của một vài người bình thường tham gia vào chuyện năm đó, dính đẫm đế giày.

Ngực Phương Khác nghẹn lại, cảm thấy buồn bực. Y ngẩng đầu nhìn phía đông, người của phái Côn Luân đến rồi, đây là uy áp của tu sĩ nguyên anh.

Phương Khác khẽ thở dài, dù sao cảnh giới của y vẫn còn thấp, khi đối kháng với những tu sĩ này đã bị chút thương. Được rồi, không phải bị chút thương mà là bị thương nhẹ, trong kinh mạch trống rỗng, linh lực bị hao gần hết. Mà tại phàm giới, nhất thời y cũng không hồi phục lại được. Tình trạng của Diệp Vu Thời cũng không tốt đến đâu, giết người tập kích ngàn dặm đều phải trả giá.

“Tu tiên giả các ngươi đều không đặt phàm giới vào mắt vậy sao?” Một cấm vệ quân vội vã truyền cấp báo đến, An Thịnh nghe xong, lạnh lùng nhìn Phương Khác nói.

Sau đó hắn ngửi được một mùi vị quen thuộc, mùi máu tanh nồng đậm tỏa ra trên người Phương Khác. An Thịnh nhíu mày, ý lạnh trong mắt càng đậm. Đây là máu của những đại thần đã chết được báo lên hôm nay.

Phương Khác nhìn An Thịnh, vị thống lĩnh cấm vệ quân này, trong búi tóc đã có sợi bạc, toàn thân mang theo vị sách vở. Nhưng biểu tình lúc này lại cực kỳ lạnh nhạt, đây là vì những tu sĩ đến từ tu tiên giới bọn họ. Hắn đã cách Phương Khác một khoảng, mà trên mái vòm của Thái Cực cung xuất hiện rất nhiều mũi tên băng lạnh. Cấm vệ quân cầm khiên đã bao vây Phương Khác, móc ngược trên khiên phát ra ánh sáng âm lạnh.

Quan trọng nhất là, mười hai tu sĩ đứng đầu, mười hai tu sĩ trúc cơ, lúc này cũng chỉa vũ khí vào Phương Khác. Bọn họ không giống tu sĩ bình thường, toàn thân họ được bọc trong chiến giáp, tay cầm trảm đao to lớn, toàn thân lộ ra sự lạnh lẽo, bọn họ càng giống binh sĩ trên chiến trường.

Phương Khác không nói gì.

“Các ngươi xem luật lệ Đại Ương ta như không có sao? Chiếu theo luật lệ Đại Ương, mưu sát đại thần đương triều ấn tội phải trảm. Cho dù hắn là nhị hoàng tử điện hạ, cũng phải luận tội theo luật Đại Ương.” An Thịnh nhấn từng chữ, ánh mắt nhìn mặt Phương Khác, cực lạnh.

Phương Khác nhìn An Thịnh, không tránh cũng không nhường.

“Năm đó khi Diệp gia bị vu hại, bị tru di cửu tộc với tội danh phản quốc có lẽ có. Luật lệ Đại Ương ở đâu? Lúc Diệp quý phi bị ban chết, luật lệ Đại Ương ở đâu? Năm đó đường đường nhị hoàng tử điện hạ bị hoàng hậu và người hoàng miếu truy sát, luật lệ Đại Ương ở đâu? Nếu muốn luận tội, thiên tử phạm pháp đồng tội với thứ dân. Có phải nên bắt đầu luận từ thiên tử Đại Ương?” Giọng Phương Khác không cao cũng không thấp, ngữ khí không nhanh không chậm.

“Càn rỡ, đừng nói bậy nói bạ. Lúc trước chuyện Diệp gia phản quốc có chứng cứ xác đáng. Phương tu sĩ, nói chuyện cần phải có chứng cứ.” An Thịnh quát, hiển nhiên hắn không ngờ được thiếu niên này dám nói như vậy. Trong mắt có thêm vài phần chán ghét, quả nhiên là tu tiên giả, chỉ có tu tiên giả mới càn rỡ vô lễ như vậy, dám cả gan mạo phạm thánh thượng.

An Thịnh nhìn cấm vệ quân tại đó nói: “Tội dân Phương Khác, mưu sát tổng cộng mười bảy vị đại thần, bất kính hoàng thượng, tùy tiện xông vào hoàng cung. Chứng cứ xác thực, chiếu theo luật lệ đại Ương phải trảm, giết ngay tại chỗ!”

Lời này vừa ra, một lá cờ đỏ nhẹ vung lên, mưa tiễn ập đến.

Phương Khác chỉ đứng đó, khí thế toàn thân phóng ra. Thế mà ngay cả một mũi tên cũng không thể bắn trúng y, cho dù là sượt qua góc áo cũng không thể.

Lá cờ đỏ lại vung lên, lại một trận mưa tiễn.

Mười hai tu sĩ đó không có ý xuất thủ.

Trong Thái Cực điện.

Đông Phương Nguyên Bốc không ngồi trên long ỷ tại đại điện, mà đứng ngay giữa đại điện lót đá cẩm thạch lạnh lẽo. Sau lưng ông là Đao Tam Thiên.

Diệp Vu Thời bước vào đại điện, Đông Phương Nguyên Bốc vẫy tay với Đao Tam Thiên. Đao Tam Thiên liền lui xuống.

“Ngu xuẩn.” Đông Phương Nguyên Bốc nhìn Diệp Vu Thời nói. Trong mắt vị đế vương này, hành vi cuồng vọng không thông qua đại não tùy tiện xông vào hoàng cung của Diệp Vu Thời chính là ngu xuẩn.

“Nhìn thì rất ngốc.” Diệp Vu Thời nhẹ chau mày nói.

“Vẫn chỉ là kỳ kim đan ngươi đã trở về rồi. Một mình đến thành Phụng Nguyên khác nào chịu chết, nếu không nhờ có lão lục thì ngươi đã trở thành trò cười rồi.” Đông Phương Nguyên Bốc nói.

Diệp Vu Thời nhìn Đông Phương Nguyên Bốc một thân hoàng bào. Hắn cài người bên cạnh Đông Phương Nguyên Bốc, Đông Phương Nguyên Bốc đương nhiên cũng cài người bên cạnh hắn. Hắn có thể cài người vào, là vì Đông Phương Nguyên Bốc muốn để hắn cài vào.

“Ta nhất định phải về. Vì ta sợ nếu ta còn không về, những thù nhân đó sẽ chết trước. Nếu bọn họ không phải chết trong tay ta vậy thì chẳng còn ý nghĩa gì.” Diệp Vu Thời nói.

Nếu hắn không về, hắn không tin Đông Phương Nguyên Bốc sẽ không ra tay với những người đó, đối với Đông Phương Nguyên Bốc mà nói, những người đó sớm đã trở thành cái đinh trong mắt ông.

“Hoàng hậu chết rồi sao?” Đông Phương Nguyên Bốc đầu tiên là gật đầu, hiển nhiên đã tiếp nhận cách nói của Diệp Vu Thời, sau lại hỏi.

“Ta không giết ả.” Diệp Vu Thời nói.

“Ngu xuẩn cực điểm. Ngươi không phải định nói với trẫm ngươi muốn khiến ả sống không bằng chết chứ? Sống không bằng chết không có ý nghĩa gì. Bất luận là thù nhân hay địch nhân, ngươi không thể để ả sống không bằng chết, ngươi chỉ có thể để ả chết. Vì chỉ có người chết mới an toàn.” Đông Phương Nguyên Bốc nhíu mày.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khác Thủ Tiên Quy
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...