Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khác Thủ Tiên Quy

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cánh rừng rậm rạp bị bỏ lại sau lưng, đất vàng dốc đứng dưới chân chẳng có một cọng cỏ. Trừ đất vàng ra mắt chỉ nhìn thấy nhiều nhất là những cục đá lộ ra. Núi này không có đường nào để đi, lại đâu đâu cũng là đường. Người bước trên con đường này, ngay cả thân thể cũng đổ nghiêng đầu chỉ hơi ngửa là có thể thấy mây phủ trời che mắt, hoàn toàn không thấy đỉnh núi.

Mà lúc này nhìn ra xa, chỉ thấy trong vùng đất vàng đá loạn có một thiếu niên bạch y cầm trường kiếm không ngừng đi tới. Trong lúc đi, kiếm khí lan ra, hàn quang loe lóe, cát bay đá chạy. Điểm sáng này không ngừng di động tới trước. Chỉ là nhìn gần, sẽ phát hiện chân thiếu niên càng lúc càng chậm, động tác càng lúc càng ngưng trệ.

“Chín ngàn bảy trăm ba mươi ba bước, chín ngàn bảy trăm ba mươi hai bước… Chín ngàn bảy trăm ba mươi ba…” Phương Khác nuốt bước đếm lại, híp mắt nhìn con đường phía trước, thu chân, vén áo bào tùy ý ngồi xuống, trực tiếp nhắm mắt nhập định.

Một chút linh lực còn lại trong người bắt đầu vận chuyển, sau đó chậm rãi hồi phục từng chút. Vùng huyết sắc trong thượng đan điền sau khi bị Thái A lấy đi một phần hiện tại chỉ còn một nửa. Nó đã biến thành dạng tơ kéo dài vào kinh mạch, tốc độ linh lực trong kinh mạch hồi phục nhanh hơn không ít, nhưng tơ máu này chỉ kéo dài đến huyệt thiên tông mà thôi.

Trong một năm nay Phương Khác đã mò rõ tác dụng của huyết mạch năm mươi tộc Phương Minh Viễn dùng để bao dấu ấn kiếm ý trong thượng đan điền. Có thể khắc chế dấu ấn kiếm ý đó mà không hủy thượng đan điền của y, hơn nữa có thể tu sửa kinh mạch khiến linh lực hồi phục càng nhanh. Tác dụng rất không tồi, nếu bỏ qua phương pháp chắt lọc nó, dùng máu trong tim của yêu tộc năm mươi tộc cùng rất nhiều linh dược để chắt lọc, dùng ngoại lực trực tiếp rót vào thượng đan điền.

“Lại muốn nghỉ ngơi?” Thái A hỏi, đây đã là lần thứ ba Phương Khác nghỉ ngơi trong hôm nay.

“Nếu không phải hôm qua dấu ấn kiếm ý đó lại phát tác, hôm nay ta sẽ suy yếu như thế sao?” Phương Khác híp mắt nhìn Thái A: “Tốt nhất sau khi đến di phủ đó có thể cho đi dấu ấn kiếm ý này.”

Thái A nghiêng đầu, nhìn Phương Khác nằm trên giường được hư hóa nhàn nhã tự đắc ngâm nga trong thức hải, bên tay y còn có một thanh trường kiếm màu bạc khó chịu ẹo tới ẹo lui. Chân mày Thái A nhẹ động khó thể thấy, hiện nay công phu hư hóa của Phương Khác càng thêm lợi hại.

“Theo tình trạng tiến triển tu vu của ngươi hiện nay. Không ngoài một năm thì sẽ kết anh.” Thái A nhàn nhạt nói.

Phương Khác nghe thế chỉ hơi cong môi, đáy mắt lóe sáng. Vấn Đạo phong này tuy khó khăn trùng trùng, nhưng quả thật là một nơi tốt để bế quan. Nơi chân núi là thuật pháp thiên biến vạn hóa, cùng với sát cơ ẩn chứa trong từng cành cây ngọn cỏ, và kiếm ý cao nhân tiền bối lưu lại. Linh lực tiêu hao từng ngày sau đó lại hồi phục rồi tiêu hao cứ thế tuần hoàn ngày từng ngày càng thêm tinh thuần hơn.

Chỉ là lịch luyện tại Vấn Đạo phong không chỉ có thế, vì Vấn Đạo phong, không chỉ tôi luyện thân thể mà còn cả tâm cảnh. Ngươi có thể bước được bao nhiêu bước, ban đầu đều quyết định bởi khả năng chịu đựng của ngươi, đến cuối cùng khi ngươi không bước nổi một bước, khảo nghiệm sẽ bắt đầu. Nếu ngươi không thông qua, khả năng chịu đựng của ngươi cũng chỉ được thế. Nếu ngươi thông qua, đại khái sẽ bước qua được một bậc cửa vô hình.

Bước qua càng nhiều bậc cửa, cảnh giới của ngươi càng cao, khí huyết càng lớn, lượng chứa đựng cũng càng nhiều. Nhưng bậc cửa này không phải bậc cửa bình thường, cũng không phải là cực hạn của thân thể ngươi. Không phải đột phá cực hạn của chính mình thì có thể bước qua bậc cửa. Bậc này quyết định bởi tâm, quyết định bởi đạo. Chỉ như vậy, Vấn Đạo phong mới là Vấn Đạo phong, con đường Vấn Tâm mới là con đường Vấn Tâm.

Từ lúc Phương Khác vào Vấn Đạo phong, còn chưa gặp phải cái gì gọi là bậc cửa.

“Ngươi nói, trong môn phái có nhiều người bế quan ở Vấn Đạo phong như thế, tại sao đến nay ta không gặp một người nào?” Phương Khác hỏi.

“Vấn Đạo phong rất lớn.”

“Ngươi nghĩ hiện tại chúng ta đang ở chân núi hay sườn núi hay cao hơn nữa?” Phương Khác một tay chống đầu cười híp mắt nói.

Thái A im lặng nhìn Phương Khác, rất lâu mới nói: “Nếu nhữ nghỉ ngơi đủ rồi, thì ra ngoài tiếp tục leo lên đi.”

Phương Khác mỉm cười, ngồi dậy: “Được thôi, sớm một ngày lên đến đỉnh núi, thì sớm một ngày được ra gặp Diệp Vu Thời.”

“Với tu vi của nhữ, nếu không gặp kỳ ngộ, trong trăm năm không cách nào lên đỉnh núi.” Thái A nói.

“…” Phương Khác liếc mắt nhìn Thái A một cái, thở dài: “Ta chỉ nghĩ thôi cũng không được sao?” Lẽ nào muốn y nói nếu y sớm một ngày đến cực hạn, sau đó hạ sơn? Đương nhiên phải nói lên đến đỉnh núi cho chí khí chứ.

“Chẳng qua, không phải ngươi nên bắt đầu khuyên ta ký khế ước với ngươi sau đó thì có thể một hơi đi lên đỉnh núi, không mệt mỏi sao?”

Thái A bước xuống khỏi kiếm, tùy ý nhìn Phương Khác một cái: “Kiếm dài…’

“Mẹ nó… bạch nhãn lang ngươi thật sự bắt đầu nhải nữa?” Phương Khác cắn răng nói: “Ta đi trước một bước, ngài từ từ niệm.”

Nói xong, Phương Khác đã biến mất.

Trên gương mặt đờ đẫn của Thái A xuất hiện một nụ cười cực nhẹ.

Phương Khác mở mắt ra, khóe môi mím thành nụ cười. Thái A hiện tại đã không còn giống vật chết không có sinh mạng nữa, bắt đầu có khí tức cuộc sống. Phương Khác nghĩ thế, sau đó đứng lên, vẻ mặt thoáng cái chuyển sang chuyên chú và cẩn thận.

Tại sao đệ tử bế quan trên Vấn Đạo phong có cả ngàn mà y không gặp một người? Tại sao hơn một năm nay y vẫn chưa gặp phải bậc cửa?

Không phải Vấn Đạo phong quá lớn, cũng không phải khả năng chịu đựng của y chưa đến cực hạn. Mà là y đã đứng bên ngoài bậc cửa rồi.

Đất vàng đá loạn trong mắt Phương Khác lại là một hình dạng khác, giống như lá rơi mà lúc trước y thấy không phải là lá rơi mà là mũi kiếm. Đất vàng hiện tại trong mắt Phương Khác rõ ràng là một đại trận, một đại trận vây khốn y nhiều giờ.

Phương Khác chậm rãi bình tĩnh hô hấp, thậm chí thu kiếm lại, nhắm mắt, bước ra một bước. Bước này bước rất tự nhiên, cũng rất đơn giản. Nhưng sau khi bước ra bước này, cảnh tượng đất vàng đá loạn giống như một mặt gương bị đập bể vỡ vụn ra.

Phương Khác mở mắt, thở dài nhìn cự thạch cao bằng hai người cùng rừng núi rậm rãi trước mắt.

Quả nhiên không biết từ lúc nào y đã bắt đầu dậm chân tại chỗ.

“Ta đây là bao nhiêu bước?” Phương Khác hỏi.

“Chín ngàn bảy trăm linh một bước.” Thái A trả lời.

Phương Khác tính lại thời gian mình dậm chân tại chỗ, sau đó nhìn sang cự thạch, trên cự thạch khắc một chữ ‘khí’. Phương Khác nhấc chân đi về phía trước.

Thoáng cái vô số kiếm quang ập thẳng tới, chân vừa nâng lên chưa kịp đặt xuống, mà khóe môi đã ứa máu tươi. Kiếm ý trong chữ ‘khí’ này mạnh đến mức khiến y không dám nhìn thẳng. Mà kiếm ý này y vô cùng quen thuộc, vì đây là kiếm ý của y.

Trống trải, khoáng đạt.

Kiếm trong tay Phương Khác nặng tựa ngàn cân, khớp ngón tay y đã trắng bệch. Muốn giơ kiếm nghênh diện kiếm ý cường đại ập đến, lại phát hiện không thể động nửa phần.

Y chỉ có thể trân mắt nhìn từng mũi kiếm nhắm vào mình, mang theo từng đạo huyết quang.

Lần đầu tiên, y không thể vung kiếm trong tay. Con ngươi Phương Khác rụt lại, ngón tay vì dùng lực quá độ mà khẽ run, nhưng bất luận y dùng bao nhiêu sức lực cũng vô dụng, kiếm không thể động nửa phân.

Phải lùi lại sao? Có lẽ trước lùi một bước rồi lại tính toán sau? Phương Khác mím chặt môi, nhếch nhác nghiêng đầu tránh một đạo kiếm quang.

Phương Khác nhìn chằm chằm chữ ‘khí’ đó. Nhất triều nhất tịch, cửu thiên vân tiêu… vạn pháp quy nhất. Đây rõ ràng đều là kiếm chiêu của y! Hoàn toàn là trạng thái bị động chịu đánh, kiếm không thể vung lên, y chỉ có thể vất vả tránh né trái phải.

Không hiểu sao Phương Khác có một cảm giác nếu y lùi một bước thì sẽ không thể nào bước thêm một bước nào nữa. Nếu y lùi bước này…

Phương Khác híp mắt, khóe môi hiện nụ cười lạnh. Tuyệt đối không lùi! Phương Khác tránh thêm một mũi kiếm, ngón tay nhẹ động, một đạo kiếm khí đánh bay một mũi kiếm khác.

Nhưng dù hóa giải được nguy cơ nhất thời, lại không thể giải quyết tận gốc. Vì y vẫn không cách nào vung kiếm, thậm chí càng lúc càng nặng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khác Thủ Tiên Quy
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...