Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khác Thủ Tiên Quy

Chương 176

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vậy thì, nhữ sẽ không còn là nhữ, mà là một con rối. Con rối thay thế Thái A kiếm hành tẩu nhân gian. Vĩnh sinh bất bại, vô tình vô cảm, không vướng không bận.” Ngừng một chút Thái A lại nói: “Huống chi, trước khi đúc lại Thái A kiếm chính là kiếm thèm chủ. Hiến tế cho kiếm, chính là dâng hiến thân tâm và linh hồn của kiếm chủ. Một khi làm thế, kiếm chủ sẽ thời thời khắc khắc trôi qua trong khó chịu. Cho đến khi tia thần trí cuối cùng biến mất. Năm đó Cốc Lương Mâu chính là bị kiếm mê hoặc mới trở nên bạo ngược hiếu sát, sau đó dần bị kiếm cắn nuốt mới sớm mất. Mà kiếm này là do một khắc trước khi Cốc Lương Mâu bất chợt tỉnh ngộ bạo nộ mới bẻ gãy.”

Ai biết, tộc Thương Lục lại đúc lại kiếm?

“Còn có một nghi vấn chính là lợi và hại của Sâm La kiếm quyết rốt cuộc là gì? Bọn họ đều che giấu ta, hơn nữa ngăn không cho ta biết, nhưng ta rất muốn biết. Cho nên ta cảm thấy để ngươi nói là tốt nhất. Vì, đây là kiếm quyết ngươi cho ta, không phải sao?” Phương Khác mím môi quay đầu nhìn Diệp Vu Thời một cái, rồi nói.

Thái A thờ ơ đáp: “Người tu luyện Sâm La kiếm quyết, ban đầu tu vi một ngày ngàn dặm. Nhưng đến hậu kỳ, lại gặp phải bình cảnh, tu vi tăng trưởng chậm hơn kiếm quyết khác trên trăm ngàn lần. Một khi đã luyện Sâm La kiếm quyết, thì không thể thay đổi.”

Phương Khác sửng sốt một chút, hỏi: “Có thành công không?’

Thái A khựng một chút mới đáp: “Phàm là người luyện tập Sâm La kiếm quyết, đều đình trệ ở tu vi nguyên anh. Ngô chỉ biết có một người đến được trung kỳ xuất khiếu, người này là Lạc Chính của Côn Luân.”

Trầm mặc rất lâu. Chấn kinh sao? Ngốc lăng rồi sao? Cảm thấy không thể tin sao?

Phương Khác trầm mặc. Y biết tu vi của mình tiến triển hơi bất thường, Sâm La kiếm quyết rất thần bí. Nhưng y chưa từng nghĩ Sâm La kiếm quyết sẽ có vấn đề nghiêm trọng như thế.

Cho dù y từng hoài nghi, nhưng từ lúc y lấy được quyển trục viết đầy Sâm La kiếm quyết của Kế Phục Thành chưởng môn, tất cả nghi hoặc đều bị đánh tan.

Vì y xác định Côn Lăng đạo nhân tuyệt đối sẽ không làm chuyện bất nghĩa hại đệ tử bổn môn.

Kết quả sự thật chứng minh, y nghĩ sai rồi. Vì lúc này y đã ngộ ra Sâm La kiếm ý, tất cả đều đã trễ. Cho nên Kế chưởng môn chỉ là hy vọng trước khi y chìm vào bình cảnh ít nhất có thể đi thật xa?

Mà Diệp Vu Thời và sư phụ, chỉ sợ cũng đã biết từ sớm. Nhưng lại cố ý che giấu y, tránh ảnh hưởng đến đạo tâm của y. Hoặc nên nói là sợ y chịu không nổi đả kích này, ngược lại dẫn đến bình cảnh sẽ đến càng nhanh.

Trầm mặc rất lâu, Phương Khác mới chậm rãi nói: “Bạch nhãn lang à bạch nhãn lang, không ngờ cái tên này ta đặt không sai. Nếu ta đã đáp ứng ngươi, tại sao ngươi vẫn phải làm thế?” Hơn nữa ở chung nhiều năm như vậy, lẽ nào ngươi không có một khắc nào từng muốn nói cho ta biết chuyện này sao? Câu này Phương Khác không hỏi ra, nhưng Thái A nhìn ra được.

“Tư chất nhữ quá kém, Thái A kiếm quyết không phù hợp tâm tính nhữ. Như vậy nếu muốn kết anh, không biết phải mất bao nhiêu năm. Nếu tu vi không đủ, vào địa cung cũng không thể nhấc nổi ngọn đèn lưu ly. Nhưng dấu ấn Thái A kiếm ý của nhữ lại quá mức bá đạo, kiếm quyết khác khó thể khắc phục. Cho nên nhữ đã chọn Sâm La kiếm quyết…”

“Tốc thành, thời gian ngắn, phí tổn ít.” Phương Khác ngắt lời Thái A, hít một hơi sâu. “Được rồi, ngươi đừng nói nữa. Ta đã hiểu.” Nếu đời y chỉ có thể là nguyên anh, vậy thì còn có gần một ngàn năm thọ nguyên, nghe thì còn rất dài lâu. Vậy Diệp Vu Thời thì sao? Phương Khác đột nhiên hiểu sát ý lãnh khốc cực độ trong mắt Diệp Vu Thời từ đâu mà đến. Nếu hắn cũng giống như Lạc Chính lão tổ sớm qua đời, mà với tư chất của Diệp Vu Thời tất nhiên sẽ trở thành một bộ phận người đi được xa nhất đời này.

Thái A lặng lẽ đứng đó, yên lặng không nói. Bắt đầu từ giờ phút này, đại khái Phương Khác sẽ không còn tùy ý vỗ vai hắn nói những lời cùng bằng hữu gì nữa. Người tu hành, xem trọng nhất là tu vi. Nếu Phương Khác thật sự bị vây ở nguyên anh, y xem như đã bị hủy một nửa. Tất cả những gì y có hiện nay có thể sẽ mất sạch. Huống chi đối với Phương Khác mà nói, hiện nay y có rất nhiều, thứ muốn bảo vệ cũng rất nhiều. Vậy thứ mất đi tất nhiên càng nhiều.

“Tuy là thế, nhưng tốc độ tăng trưởng tu vi của ta vẫn phải cảm tạ ngươi. Hơn nữa lúc đầu cũng là ta tự chọn. Nếu không có ngươi, đại khái ta đã chết rất nhiều lần. Trong di phủ, ở đại lục Thanh Hoa, ở Duy Pháp đường. Hơn nữa lúc ngươi để ta học Sâm La kiếm quyết, khi đó ta cũng chán ghét ngươi. Cũng lý do đó, khi đó chắc ngươi cũng chẳng thích thú gì ta.”

“Tuy nói thì nói thế, đó là vì hiện tại ta vẫn chưa phải chịu chỗ xấu của Sâm La kiếm quyết, chỉ toàn hưởng chỗ tốt. Cho nên hiện tại ta vẫn chưa có cách nào tưởng tượng nếu có một ngày ta đến bình cảnh, sau đó phải chịu thống khổ tu vi không thể tiến thêm một tấc nào. Vậy những chuyện này, đến khi đó chúng ta hãy giải quyết.”

“Bạch nhãn lang.” Phương Khác nhướng mày mang khinh thường nói: “Ngươi thật có thể nhịn, nhiều năm như thế mà một tiếng cũng không nói. Nửa điểm tin tức cũng không lộ ra, lợi hại.”

Lần này Thái A không phản bác xưng hô bạch nhãn lang nữa.

Phương Khác hơi mang gay gắt nói: “Có phải ngươi thỉnh thoảng vẫn nghĩ, tên ngốc bức này thật ngốc, đưa y kiếm quyết y liền luyện thật. A, không đúng, ngươi sẽ không nghĩ như thế. Vì ngươi là Thái A kiếm linh không có tình cảm. Sao có thể biết cười nhạo người khác? Chỉ nói một vài lời thật mà thôi. Đúng, ước định ban đầu là ngươi giúp ta mạnh hơn, mà ta sẽ vì ngươi vào địa cung. Ban đầu, mục đích trở nên mạnh hơn chính là tu vi nguyên anh. Ừm, hiện tại ta đã nguyên anh rồi, ngươi quả thật không nuốt lời.” Phương Khác vốn đang cố sức giữ bình tĩnh và lạnh nhạt, muốn biểu hiện ra sự thờ ơ, kết quả lại càng lúc càng không bình tĩnh, ở ngực như nghẹn một đống khí, làm sao cũng không xuôi được.

Có lẽ nên nói, loại cảm giác này rất dễ so sánh. Ngươi đột nhiên biết, một người bạn tốt của mình ở sau lưng mình đâm mình một đao, tuy lúc đâm đao này hắn vẫn còn chưa phải là bạn của ngươi, mà đao hắn đâm ra hiện tại cũng chưa để lộ vết thương.

Nhưng, dù sao hiện tại hắn là bạn tốt của ngươi, hắn cũng xác thực đã đâm ngươi một đao sau lưng. Mà vết thương của đao này tất sẽ có ngày lộ ra. Giết chết ngươi, hoặc khiến ngươi tàn.

Lúc này, ngươi nên làm gì?

Cuối cùng y cũng hiểu câu Thái A hỏi ‘sau khi kết thúc chuyến đi địa cung, nhữ định làm gì”, là có ý gì.

“Nhữ muốn thế nào?” Thái A đắn đo, hỏi ra bốn chữ này. Đúng, đắn đo. Đây là lần đầu tiên hắn đắn đo.

“Theo tội cân nhắc hình phạt. Còn không biết tội của ngươi lớn cỡ nào, ta làm sao biết phải làm thế nào?” Phương Khác lạnh lùng nói: “Ta không phải đã nói rồi sao? Đến khi ta cảm giác được đao ngươi đâm rốt cuộc sâu cỡ nào, chúng ta sẽ giải quyết những chuyện này.”

“Hiện tại, trước để ta phát tiếc chút tức giận khi bị phản bội. Thế nào?” Nói rồi, Phương Khác bước tới một bước. Tay siết thành quyền, hung tợn đấm vào bụng Thái A. Nên làm thế nào? Đương nhiên là nên làm thế nào thì thế nấy.

Nếu sau này y sắp chết hoặc tàn, khi đó y tự nhiên sẽ đâm trả một đao. Chứ làm gì rảnh rỗi để mà thương tâm cảm thán.

Thái A không cảm thấy đau, nhưng hắn cong người xuống, kiếm trong tay sớm đã về vỏ.

Diệp Vu Thời đứng cách mấy bước, nhìn Phương Khác và Thái A đánh nhau. Không có chương pháp, không có linh lực, không có kiếm khí, thuần túy là ẩu đả.

Sau đó khi Thái A trả đòn đấm một quyền lên bụng Phương Khác, hắn khẽ chau mày.

Qua rất lâu, Thái A vỗ bụi dính đầy y phục, đứng lên từ mặt đất.

Thái A ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh lam, đôi con ngươi như tử thủy được ánh mặt trời chiếu rọi lấp lánh hơi sáng. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn bầu trời, hít thở không khí từ lúc ra khỏi địa cung. Cũng là lần đầu tiên chân chính rời khỏi địa cung từ lúc sinh ra đến mấy ngàn năm sau, nhìn ngắm thế giới này.

“Ngô nên cáo từ nhữ rồi.” Thái A đưa tay ra cho Phương Khác.

Phương Khác vỗ một cái đánh bay tay Thái A, tự đứng thẳng, nhếch môi cười lạnh một tiếng.

Sau đó hai người nhìn nhau, trầm mặc một lát.

Phương Khác nhướng mày khinh thường nói: “Thế nào? Vừa ra khỏi địa cung đã trở mặt không nhận người nữa? Không đuổi theo ta đòi nhận chủ nữa? Bị đánh liền thương tâm rồi, ủy khuất rồi?’

“Nhữ không đánh thắng.” Cho nên sao hắn có thể ủy khuất.

Phương Khác trợn trắng mắt nói: “Vậy ta cũng không thua.”

Con ngươi ảm đạm nhìn Phương Khác, chợt nói: “Trong biển tồn tri kỷ, thiên nhai như láng giềng. Đừng vì lúc chia ly, rơi lệ như nhi nữ.”

“… Ngươi đủ rồi, đừng tùy tiện dùng loạn thơ từ.” Phương Khác co giật khóe môi, nhịn rất lâu phát hiện thế nhưng lại nhịn không nổi. Lúc trước tay y phải tiện thế nào mới có thể mua thơ từ ca phú cho Thái A! Cuối cùng quả nhiên đều báo ứng lên người chính y.

“Cút, cút, cút, tiểu gia mới sẽ không luyến tiếc ngươi.” Phương Khác vung tay, trực tiếp xoay người.

Thái A hơi nhếch môi tạo ra độ cong thành thục. Nhìn Phương Khác và Diệp Vu Thời sóng vai nhau đi xa. Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn trời, tiếp theo hắn nên đi đâu? Nhất thời, Thái A có chút hoang mang.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khác Thủ Tiên Quy
Chương 176

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 176
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...