Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khác Thủ Tiên Quy

Chương 210

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong Âm đỉnh gặp phải Ô Đầu Bạch có thể khống chế âm sát, có lẽ là bất hạnh của Phương Khác.

Ô Đầu Bạch lớn tiếng cười, tay giữ âm sát cúi người lao lên. Hai người cận thân giao chiến, thoáng cái đã quá trăm chiêu. Ô Đầu Bạch nhờ có trực giác nguy hiểm, mỗi lần đều suýt soát tránh được kiếm của Phương Khác, hai người cứ thế đánh không phân trên dưới.

Ai sẽ thắng? Thương Nhược Tuyết không chớp mắt lấy một cái nhìn hai người.

Khoản Đông Nhiên ôm Thương Nhược Tuyết cấp tốc lui ra hơn mười dặm, tránh khỏi bị lan đến.

“Ô Đầu Bạch sẽ không bại, gã rất mạnh.” Khoản Đông Nhiên bình tĩnh nói: “Hơn nữa Phương Khác đã có tâm ma, không biết tại sao y không trừ tâm ma.”

Thương Nhược Tuyết sửng sốt, sau đó bừng tỉnh. Nàng vậy mà không phát giác y đang ở trong trạng thái tâm ma… cho dù trong trạng thái tâm ma, vẫn cẩn trọng như thế. Cẩn trọng bình tĩnh không giống như người đã sinh tâm ma.

“Có lẽ không phải y không trừ, mà là y trừ không được.” Thương Nhược Tuyết nói xong câu này thì khựng một chút: “Phương Khác cũng rất mạnh.”

Khoản Đông Nhiên lắc đầu nói: “Không, ngươi không hiểu, Phương Khác không thắng được Ô Đầu Bạch, ít nhất Phương Khác hiện tại không thắng được.”

Vì chiến đấu của Ô Đầu Bạch không phải vì chiến thắng, mà vì để sống. Vì Ô Đầu Bạch không phải đang đấu pháp, mà đang liều mạng. Có vài người, ngươi đấu pháp với hắn có lẽ ngươi có thể thắng, nhưng nếu ngươi liều chết với hắn, kẻ chết nhất định là ngươi. Ô Đầu Bạch chính là như thế. Gã sẽ không tiếc bất cứ giá nào để giết chết đối phương.

Ngay lúc này, Ô Đầu Bạch đụng vào kiếm của Phương Khác, trên âm sát ngưng kết ra một đường mảnh dài màu đen. Phương Khác chợt rút kiếm về, lại phát hiện kiếm bị Ô Đầu Bạch kẹp giữa hai đốt xương nhất thời khó thể rút ra. Y nghiêng đầu đi, đường mảnh màu đen để lại một vết máu đen trên mặt y.

Khói đen nồng nặc ập đến mắt tai mũi miệng y. Phương Khác rút kiếm ra, lùi liền vài bước. Nhưng mắt y đã không thể thấy được vật gì, hắc khí càng thêm đậm. Phương Khác hừ nhẹ một tiếng, trực tiếp phong lại một phần kinh mạch của mình khóa chặt âm khí trong người. Còn y thì trở tay kết một thủ ấn, bầu trời liền đổ cơn mưa lớn, tẩy đi một phần sát khí, nước mưa xối lên mặt Phương Khác, y mở mắt, trước mắt là bóng người mông lung.

Đây là vân vũ quyết đơn giản nhất, lại được Phương Khác vận dụng đúng chỗ.

Ô Đầu Bạch nhẹ ủa một tiếng, gã nghĩ, gã vậy mà còn chưa giết chết Phương Khác.

Mũi kiếm của Phương Khác lao tới cùng với hạt mưa, Ô Đầu Bạch lại tránh né. Nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn như hình với bóng, đột nhiên gã khựng người lại, trực tiếp từ trên không nhảy xuống nước, bắn lên vô số bọt nước.

Gã ôm đầu phát ra từng tiếng gào rú, như thể đầu bị thương rất nặng. Một thanh kiếm nhỏ màu bạc hung tợn quấy phá tùy ý trong thức hải của Ô Đầu Bạch.

Khắc tiếp theo, sát kỳ tuột khỏi tay Ô Đầu Bạch. Lúc này gã không còn sức lực để khống chế linh thức nữa!

Một mũi nhọn từ sau lưng bắn ra, dùng góc độ âm hiểm và lang độc nhắm vào đài sen, nhẹ nhàng đâm thủng màn linh lực Phương Khác đã thi hạ.

Tiếng màn linh lực bị phá vô cùng rõ ràng, nghe vào tai vô cùng chấn động.

Khoản Đông Nhiên chỉ cảm thấy trước mắt hoa đi, Phương Khác đã xuất hiện trên đài sen. Nhưng y vẫn chậm một bước, thứ màu đen mang gai nhọn đó đâm xuyên qua bụng y sau đó trở về tay người kia.

Diệp Vu Thời vẫn bất tỉnh, lông tóc vô thương.

Ô Đầu Bạch cười lạnh một tiếng, sát kỳ trong tay nhẹ động, vô số sát khí âm lạnh tràn vào bụng Phương Khác. Phương Khác không chút đình trệ lại chém ra một kiếm.

Khoản Đông Nhiên nhìn thấy Phương Khác cầm kiếm tiếp tục tiến lên, trong lòng đột nhiên xuất hiện một âm thanh, thật sự sẽ như hắn nghĩ người thắng là Ô Đầu Bạch sao? Khoản Đông Nhiên không biết là Phương Khác sớm đã hiểu được ý nghĩa của liều mạng.

Ô Đầu Bạch nghiêng người sang phải, kiếm mang phóng tới bên trái, kiếm này chém lên eo Ô Đầu Bạch. Cảm ứng nguy hiểm của Ô Đầu Bạch hiện nay đã mất linh. Gã bừng tỉnh đại ngộ, vừa rồi mục đích Phương Khác tấn công linh thức chính là vì cái này, tổn thương thức hải của gã, phá đi dự báo của gã.

Sau đó Ô Đầu Bạch không bận tâm đến kiếm sắp chém mình thành hai nửa, chỉ điên cuồng thôi động âm sát. Vô số âm sát tràn vào người Phương Khác, tràn tới chỗ Diệp Vu Thời.

Phương Khác đá một cái lên eo Ô Đầu Bạch, mượn lực nhảy về đài sen.

Một kiếm chém sạch âm sát xung quanh, Phương Khác quỳ một gối trên đài sen. Ô Đầu Bạch che eo nhất thời không dám tùy tiện hành động, gã cẩn thận bức gần từng bước.

Ngay lúc này Thương Nhược Tuyết đột nhiên nói: “Phương Khác lúc này đã sinh tâm ma, bố trí mê chướng dẫn tâm ma của y.”

Ô Đầu Bạch dừng bước, quay đầu nhìn Thương Nhược Tuyết nói: “Đa tạ, ta sẽ báo đáp bọn họ luôn cả phần của các ngươi.”

Sát kỳ trong tay Ô Đầu Bạch nghênh gió phồng lên, hóa thành một lá cờ lớn dài chừng hai mét rưỡi. Phất lên, sương đen lan tràn. Trong Âm đỉnh này, vừa khéo là nơi nhập ma. Mà mê chướng lại là một loại huyễn thuật có thể gợi lên ma chướng trong lòng người, nói là huyễn thuật nhưng càng tiếp cận với tấn công linh thức hơn.

Người có tâm ma trước mặt mê chướng luôn luôn không chịu nổi một kích.

Hồng quang trong mắt Phương Khác càng lúc càngđậm, cuối cùng cả đôi mắt đều hóa thành màu đỏ. Ánh mắt không còn tiêu cự nhìn phía trước. Tâm ma chưa trừ, y nhập ma rồi.

“Đừng sợ.” Diệp Vu Thời cười nhìn y.

“Đệ không sợ.” Phương Khác nhíu mày nói.

“Huynh nói không phải là bí cảnh, mà là cho dù huynh không còn, đệ cũng đừng sợ.” Diệp Vu Thời cúi đầu nhàn nhạt nói.

Phương Khác trầm mặc không nói. Diệp Vu Thời lại đột nhiên ngã xuống, chậm rãi nhắm mắt lại.

Phương Khác tiếp lấy Diệp Vu Thời, ánh mắt lặng lẽ nhiễm đỏ. “Đệ đã nói từ lâu rồi, huynh còn không tỉnh đệ sẽ phát điên. Nếu huynh không còn, đệ cũng không biết đệ sẽ ra sao.”

Khoản Đông Nhiên nhìn hồng quang chợt ẩn chợt hiện trong mắt Phương Khác, âm thanh dao động trong lòng biến mất. Hắn lại không phát hiện biểu tình của Thương Nhược Tuyết trong lòng mình trở nên vô cùng kỳ quái.

Thương Nhược Tuyết sửng sốt, nhìn chưởng môn xuất hiện trước mặt nàng. Ngài nói với nàng: “Nhược Tuyết, phái Thiên Sơn về sau liền giao cho con.”

Thương Nhược Tuyết nhìn thấy chính mình vẻ mặt non nớt quỳ trước mặt ngài thành khẩn dập đầu ba cái. Sau đó tuyên thệ từng chữ.

Đột nhiên giây tiếp theo ngài lại nhíu mày nói: “Ngươi sai rồi! Đừng nhiều lời, ý ta đã quyết. Ngươi hạ sơn đi.” Mà chính nàng đã trưởng thành mặt lộ thống khổ và không cam, thế nhưng tung chưởng đánh chưởng môn. Ngài không dám tin nhìn nàng, chậm rãi ngã xuống.

“Ngươi sao vậy?” Khoản Đông Nhiên cuối cùng cũng phát giác được Thương Nhược Tuyết bất thường, hỏi.

Thương Nhược Tuyết trầm mặc một lát, lắc đầu nói: “Không sao, chẳng qua là bị mê chướng mê tâm trí.”

Chẳng qua là chuyện nhắm mắt mở mắt, vừa rồi nàng suýt nhập ma, nhưng thật sự là nhập ma sao? Hay đó là suy nghĩ sâu trong lòng nàng?

Thương Nhược Tuyết không nghĩ kỹ, chỉ nhìn Ô Đầu Bạch đã đứng trước mặt Phương Khác, đầu thương của lá cờ hung hăng đâm xuống.

Tất cả đều kết thúc rồi. Thương Nhược Tuyết nghĩ, đáy mắt đột nhiên nổi lên một chút ngẩn ngơ, người đầu tiên khiến nàng nếm được tư vị thảm bại sắp chết rồi, chẳng qua y chết đi như thế cũng không tính là oan uổng.

Ô Đầu Bạch quả thật rất mạnh.

Một tiếng hừ nhẹ vang lên, Ô Đầu Bạch đột nhiên ngã xuống, một thanh trường kiếm đâm xuyên lồng ngực gã.

Gã không dám tin nhìn Phương Khác, y rõ ràng đã nhập ma, làm sao lại?

Khoản Đông Nhiên chấn kinh thẳng người dậy, Thương Nhược Tuyết thì trợn to hai mắt.

Đôi mắt đỏ máu của Phương Khác nhìn vào Ô Đầu Bạch, đột nhiên y chậm rãi cười nói: “Tâm ma của ta chính là Diệp Vu Thời, hắn ở sau lưng ta, mê chướng sao có thể mê hoặc ta, tiếp tục dẫn ra tâm ma của ta.”

Ô Đầu Bạch ôm thân kiếm ho ra máu, nhìn Phương Khác. Trước mắt gã lại xuất hiện cảnh huynh đệ chết thảm hôm đó. Gã buông tay ra, nghiêng người ngã vào kiếm, tùy ý thanh kiếm đâm xuyên người mình. Gã va lên người Phương Khác, hai người ngã lên đài sen, Phương Khác đè lên bụng Diệp Vu Thời. Ô Đầu Bạch móc ra phụng nhãn bồ đề nhét vào vết thương ở bụng Phương Khác.

Tay cầm kiếm của Phương Khác chợt buông lỏng, lực tín niệm chí dương trong phụng nhãn bồ đề gặp phải khí âm sát trong người y liền triển khai một trận giết chóc kịch liệt. Mà y liền trở thành chiến trường cho chúng giết chóc.

Kinh mạch trong người đứt đoạn từng tấc, trên da thịt tràn ra máu, Phương Khác đột ngột ngã xuống.

Ô Đầu Bạch cười lên, miệng tràn đầy máu tươi tô điểm bởi hàm răng trắng trông đặc biệt chói mắt.

“Không thể dẫn ngươi nhập ma thì sao? Ngươi có nhớ trong tiểu viện ở thành Đông Thanh, ngươi đã giết bốn ca ca của ta. Hôm đó ta đã phát thệ, thề phải giết hai ngươi.” Ô Đầu Bạch chậm rãi rút kiếm ra nhìn Phương Khác.

“Thế nào? Ngươi còn có thể đứng lên không?” Ô Đầu Bạch cười vô cùng tùy ý: “Ngươi sắp chết rồi!”

Phương Khác nhíu mày, tay hơi nâng lên lại thình lình rớt xuống.

Y phải chết ở đây sao? Phương Khác hoảng hốt nghĩ. Y không muốn chết, trước giờ đều không muốn. Huống chi, sau lưng y còn có Diệp Vu Thời. Y làm sao có thể chết, y chết rồi Diệp Vu Thời sẽ thế nào?

Cũng sẽ chết đúng không?

Cho nên y không thể chết.

Cánh tay rớt xuống lại chậm rãi nâng lên, kinh mạch sớm đã đứt đoạt, động tác giơ tay này toàn dựa vào ý chí của y.

Ô Đầu Bạch nhìn cánh tay đang giãy dụa của Phương Khác, cúi đầu cười nghẹn. Kiếm trên ngực đã bị gã rút ra, gã sẽ dùng thanh kiếm này đưa họ vào chỗ chết.

Tay Phương Khác còn chưa chạm vào chuôi kiếm, lại kiệt sức lần nữa. Ngay lúc này một cánh tay thon dài trắng nõn nắm tay Phương Khác túm lấy chuôi kiếm, đẩy kiếm về phía trước. Lại một lần nữa đâm vào ngực Ô Đầu Bạch, đâm xuyên tim gã.

Ô Đầu Bạch trợn to mắt, nhìn chủ nhân cánh tay đó. Mắt gã trợn to nhìn hai người trước mắt. Trước mắt gã tựa hồ thấy được mấy vị ca ca, chết thảm như thế, mặt lộ vẻ không cam. Gã cũng không cam lòng! Gã còn chưa báo thù cho họ, chỉ suýt chút nữa, suýt chút nữa thôi!

“Trời cao bất công…”

“Trên đời này vốn đã không có công bằng gì đáng nói.” Diệp Vu Thời nói.

Máu tươi nghẹn ùng ục trong miệng Ô Đầu Bạch, cuối cùng gã đoạn khí.

Diệp Vu Thời ôm lấy Phương Khác, cầm tay Phương Khác, hắn đẩy thi thể Ô Đầu Bạch xuống khỏi đài sen.

Thương Nhược Tuyết và Khoản Đông Nhiên đồng thời kinh hô ra tiếng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khác Thủ Tiên Quy
Chương 210

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 210
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...