Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khác Thủ Tiên Quy

Chương 221

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng, Phương Khác xuân phong đắc ý trong tưởng tượng của họ lúc này mặt đầy nghiêm túc. Đối với chuyện thu đồ, y quả thật chưa từng suy nghĩ, nhưng cũng sẽ không vì thế mà phiền não.

Y đứng trong Duy Pháp đường, tay cầm một cây dù đen dính đầy vết máu.

Cây dù này là do một mật thám phái Thái Hành đưa tới, tên là Hoàng Dực. Hắn được hai đệ tử dìu, không ngừng nhét đan dược cực phẩm vào miệng, nhưng cũng không cách nào cứu vãn ngón tay đã đứt cùng một con mắt đã mù của hắn.

Trên đôi tay lốm đốm máu thiếu đi ba ngón, xương của những ngón tay khác đều bị nghiền nát, mềm nhũn rũ xuống. Chỗ mắt trái bị một cây ngân châm đâm vào, đã hoàn toàn hoại tử. Trên người có nhiều vết thương, hiển nhiên là từng chịu qua nhiều lần trọng hình.

Hắn thoi thóp nằm dưới đất, đã nuốt mấy viên đan dược. Thương thế được nhanh chóng xử lý qua, ngẩng đầu dùng con mắt còn lại tìm kiếm vị trí Ngô trưởng lão.

Vẻ mặt hơi hoảng hốt mở miệng nói: “Đệ tử Hoàng Dực, năm năm trước xâm nhập phái Thái Hành. Lần trước phụng lệnh truyền tin cho Chu Thức Vũ, không cẩn thận bị Giang Trầm Chu phát hiện.”

Khi nói đến ba chữ Giang Trầm Chu, thân thể hắn vô thức co giật, trên mặt lộ vẻ kinh hoảng, thù hận, sợ hãi.

“Hắn… hắn luôn bức hỏi đệ tử tin tức của những mật thám khác. Tình hình của Chu Thức Vũ tại Thái Hành không tốt lắm… Giang Trầm Chu mỗi ngày đều phải sỉ nhục hắn một lần… May là hôm đó ta liên hệ với mật thám, để ta giả chết, khi bị xem là thi thể đem đi xử lý len lén đưa ra ngoài…

Cũng nhờ cây dù của mật thám cho, ta mới có thể trốn được tu sĩ Thái Hành.” Hoàng Dực đứt quãng nói, trên mặt đột nhiên lộ ra một chút ngơ ngẩn: “Tiếc rằng hắn đã chết…”

Rõ ràng Hoàng Dực bị đả kích rất lớn về tinh thần, nói chuyện cũng không tuần tự rõ ràng. Nhưng những người nghe thấy, trên mặt đều trầm trọng.

Hoàng Dực mang tới một tin tức quan trọng. Lão tổ trong Tổ Sơn tự Tín Hướng không lâu trước đã xuất sơn sinh ra bất đồng với sư phụ của Thập Phương. Tín Hướng lão tổ vô cùng phản đối sư phụ Thập Phương gợi lên chuyện tông môn bất hòa. Hơn nữa vào mấy hôm trước đã gặp mặt Trần Phủ. Do Tín Hướng lão tổ vô cùng đức cao vọng trọng, trong tông môn có rất nhiều phật tu đã bị thuyết phục, đến trước phật tượng khổ tu vì tội nghiệt đầy người mình.

Đây là một tin tốt, nếu tông môn không xen vào, áp lực Côn Luân phải chịu sẽ nhỏ đi rất nhiều.

Tiếp theo, Ngô Thất liền phái người truyền tin tức này ra. Ngay cả hắn lúc nghe tin tức này cũng bất giác giãn mi. Duy chỉ có Phương Khác ánh mắt trầm trầm, cầm cây dù ra khỏi Ám Ti. Vừa rồi y thấy ánh mắt Hoàng Dực lúc nhắc đến Giang Trầm Chu, còn có ánh mắt những người khác khi nghe đến cái tên này… căm hờn, oán hận. Y lo lắng cho vị Giang Trầm Chu làm việc không lưu đường sống này. Nếu không phải Ám Ti hiện nay do y chưởng quản, Giang Trầm Chu không biết đã bị ám sát bao nhiêu lần. Hiện tại Côn Luân không biết thân phận của hắn, tất cả mọi người đều hận không thể giết hắn trừ họa.

Nhưng… cho dù biết thân phận của hắn, Côn Luân có thể tiếp nhận đệ tử hành sự như thế sao? Có thể sao?

Càng khiến y lo lắng không phải là về sau Giang Trầm Chu có thể được Côn Luân tiếp nhận hay không, mà là y ngửi được trong cách làm hung tuyệt của Giang Trầm Chu một tia nguy hiểm.

Phương Khác đưa lưng về Ám Ti từng bước đi xa, bỏ lại nơi tràn đầy âm u và máu tanh nhưng lại cống hiến nhiều vô kể cho môn phái. Trong lòng bàn tay còn có một mảnh giấy nhỏ dính đầy máu, mảnh giấy này kẹp trong khe kín ở phần cán dù, khe kín chỉ có y và Chu Lập Đức mới biết.

Ba chữ trên mảnh giấy được viết đoan chính, vô cùng quy củ hơn nữa ý nghĩ đơn giản rõ ràng.

Giết Thập Phương.

Phương Khác cầm dù, trở về nhà. Lúc đến cửa phòng mới chợt nhớ ra hôm nay Diệp Vu Thời đã đi Tuyết Nguyên, tay đã chạm đến cửa cũng rút trở về.

Y quay người đi ra ngoài.

Lúc này, chỗ tối trong viện đột nhiên xuất hiện một bóng người, khoan thai đi ra sau gốc cây, chính là Thái A mấy hôm nay được Trí Tiêu đồng ý rồi liền ngày ngày đến tàng thư các. Từ sau khi có thể vào tàng thư các, Thái A sớm đã vui quên đường về, ngày ngày ôm đủ loại kiếm quyết xem. Phương Khác còn từng đi thăm hắn một lần. Còn bị Thái A ghét bỏ làm phiền hắn xem sách, đối với việc này Phương Khác chỉ cười lạnh.

“Sao ngươi về rồi?” Phương Khác hỏi.

Thái A lạnh nhạt nhìn Phương Khác một cái, đột nhiên nhíu mày hỏi: “Ngô nhớ nhữ từng xem qua một bộ kiếm quyết tên là Trường Từ.”

Phương Khác gật đầu.

“Ngô xem không hiểu.”

Phương Khác nhướng mày, nhẹ chậc một tiếng nói: “Ngươi cũng có kiếm quyết xem không hiểu?” Y sẽ không quên, hôm đó y chẳng qua vào lúc Thái A đang xem sách hỏi hắn vài câu đã bị Thái A dùng ngữ khí cực kỳ lạnh nhạt tự nhiên nói một câu ‘nhữ làm phiền ngô rồi’.

Thái A ngu ngơ nhìn Phương Khác, dấu vết đỏ rực như máu ở mi tâm, nhưng trên mặt và trong mắt lại không nhìn ra chút cảm xúc dao động nào, rõ ràng càng không giống người thật, mà giống như một con rối mỹ lệ được người ta tận tâm chế tạo ra.

Phương Khác nhịn không được nhíu mày rồi lập tức giãn ra, quay đi cười hi hi nói: “Không phải là đại năng kỳ hợp thể sao? Không phải muốn trụ ở phủ ta thì có thể trụ ở phủ ta sao? Còn có thể không hiểu được Trường Từ kiếm quyết.”

Quả nhiên khóe môi Thái A cong lên, tạo thành một độ cong vi diệu. Đây là một nụ cười cực nhạt, ý tứ là ta không tính toán với ngươi.

Ý cười bên môi Phương Khác nhiều hơn vài phần, sau đó chắp hai tay sau lưng hỏi: “Nói đi, chỗ nào không hiểu?”

“Chỗ nào cũng không hiểu.” Ngữ khí rõ ràng vô cùng bình thản, nhưng không hiểu sao Phương Khác lại cảm thấy được mấy phần chán nản.

Phương Khác tỉ mỉ ngẫm lại một lượt, Trường Từ kiếm quyết không phải là kiếm quyết vô cùng bí ẩn khó hiểu gì. Chỉ là kiếm quyết này do một trưởng lão sau khi mất đi sở ái tạo nên. Nếu nói có Vô Tình kiếm quyết, vậy kiếm quyết này sẽ được gọi là Hữu Tình kiếm quyết.

Đột nhiên, Phương Khác ngộ ra.

Y nhìn Thái A, đúng lúc đụng phải mắt Thái A.

Thái A dửng dung nói: “Ngô muốn biết, rốt cuộc cái gì là thất tình cái gì là lục dục. Một người tại sao lại nguyện ý vì một người khác mà chết?”

Phương Khác thật lâu không biết nên dùng từ nào để biểu đạt, có lẽ nên nói y cũng không biết bắt đầu nói từ đâu.

Thái A rũ mắt, sau đó nhìn Phương Khác hỏi: “Nếu là nhữ, nhữ sẽ vì Diệp Vu Thời mà chết sao?’

“Ta sẽ vì hắn mà sống.” Phương Khác nói.

Nhìn thấy vẻ nghi hoặc của Thái A, Phương Khác cân nhắc hồi lâu chỉ có thể nói: “Người là một chủng loài rất phức tạp, cũng vì thế tình cảm cũng rất phức tạp. Mà định nghĩa của mỗi người đối với tình cảm đều không nhất định hoàn toàn tương đồng, cho nên… tình cảm là không cách nào giải thích rõ ràng cho ngươi nghe. Vì ta nói không nhất định là cách nhìn của tất cả mọi người. Tình cảm chỉ có thể tự mình đi lĩnh hội, đi cảm nhận… chẳng hạn nói, nếu ta chết rồi, ngươi cảm thấy thế nào?”

“Nhữ không chết.” Thái A nhíu mày nói.

Phương Khác há miệng, hồi lâu không thể nói được cái gì, cuối cùng y nghẹn ra một câu: “Ta phải ra ngoài một chuyến, đi giết một người.”

Chủ đề chuyển một cách gượng ép, đến mức đáy mắt Thái A lộ ra hoang mang.

“Nhưng là ta không thể để ai biết, người này do ta giết. Cho nên ta phải ngụy trang rằng ta vẫn luôn ở tàng thư các xem sách, chuyện này cần ngươi giúp ta.” Phương Khác nói, trên mặt không có chút lúng túng nào vì đột ngột chuyển đề, mà còn vô cùng tự nhiên.

Thái A trầm mặc một lát, gật đầu.

Rồi nói: “Ngô đi cùng.”

Thế là những người trong môn phái đợi xem náo nhiệt Phương Khác thu đồ thật sự được xem một hồi náo nhiệt, chỉ là náo nhiệt này hoàn toàn khác với tưởng tượng của họ. Phương Khác thế nhưng không thu đồ đệ, cũng không đi xem cuộc so tài trong môn phái. Trực tiếp cả Duy Pháp đường cũng không đi. Y bế môn miễn khách, cả ngày cả đêm ở trong tàng thư các. Tàng thư các rất lớn, không ai có thể tìm được y, chỉ là từ chỗ lão nhân coi cửa tàng thư các biết được, Phương Khác và Thái A sau khi đi vào thì chưa ra.

Hách Liên Đồng, Vương Lạc Dương… đều vào các tìm qua, nhưng chính là không tìm được.

Lời đồn lại thay đổi, lần này là nói Phương Khác không muốn thu đồ đệ dứt khoát trốn vào tàng thư các không ra nữa.

Nhưng người tin vẫn rất ít, nhưng nhóm Thượng Quan Bình Thục chỉ nghĩ Phương Khác không biết lại đang chơi trò quỷ gì. Mà nhóm Vương Lạc Dương thì lại nôn nóng vô hạn.

Kế đó, trên một vùng tuyết nguyên, một nông phu kỳ luyện khí bình thường chết đi, chiến hỏa vừa ngừng không đến một năm. Đột nhiên bùng nổ!

Mà Phương Khác còn chưa ra khỏi tàng thư các.

Lần này, ngay cả Trí Tiêu cũng nhịn không được phải hỏi một tiếng. Chỉ là trong tàng thư các có lượng lớn tàng thư ngay cả thuật pháp cũng không thể dùng. Ai cũng không tìm được Phương Khác.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khác Thủ Tiên Quy
Chương 221

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 221
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...