Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khác Thủ Tiên Quy

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Khác vừa lên thuyền bay đã có tám đệ tử thắt dây lưng vàng đi tới cong lưng hành lễ. Lần này lộ trình đến Tuyết Đỉnh sơn nguy cơ trùng trùng, nhóm người họ giữ chức hộ vệ. Mấy đệ tử này đều tự giới thiệu về sở trường của mình rồi tản ra trở về cương vị.

Dẫn đầu là một một người tên Chu Lập Đức để râu hình chữ bát, được gọi là lão Chu, hiện tu vi kim đan đại viên mãn. Bên trong còn có hai gương mặt quen thuộc, một vị là đại đệ tử nguyên Huyền Kiếm môn Khổng Du Thanh, còn lại là Tiền Triều Minh từng có duyên gặp một lần lúc đưa Phương Khác đến Thận Hành nhai. Hai người này hiện nay đều tu vi trung kỳ kim đan, trong năm người khác bốn người là sơ kỳ kim đan một người là hậu kỳ trúc cơ.

Thuyền bay dâng lên cao ra khỏi sơn môn Côn Luân, không biết sao thời tiết vốn trong xanh thoáng cái đã trở nên âm u, mây đen dày đặt ép người. Qua thêm một lúc quả nhiên đã đổ cơn mưa lớn, thuyền bay lập tức giảm tốc trong mưa. May mà thuyền bay này có trận pháp tránh mưa, nếu không sẽ rất bất tiện. Chỉ là Chu Lập Đức nhíu mày nhìn linh thạch nhanh chóng tiêu hao trên thuyền bay, rồi ước lượng linh thạch còn lại trong tay, thầm cắn răng.

Tiếp tục đi về phía bắc nửa nén hương thì chui vào một sơn lâm rậm rạp. Lúc này vẫn đang ở địa giới Côn Luân, người của Hách Liên gia sẽ ở nơi này tiếp ứng họ.

Cả đoàn người, hành tung phải ẩn mật lại phải thông qua phong tỏa của tông môn đến Tuyết Đỉnh sơn. Ngồi thuyền bay là không được, trên đường thuyền bay sẽ trở thành mục tiêu quá lớn. Mà muốn thông qua tầng tầng kiểm soát của tông môn, phải nhờ người của Hách Liên gia giúp đỡ mới được.

Vì thế Hách Liên Đồng mới phát hiện bọn họ lên là thuyền bay cả Hách Liên gia.

Trên tay đám Khổng Du Thanh cầm đủ kiểu y phục phát cho đám nhóc Vương Lạc Dương bị nhốt dưới đáy thuyền bay.

Chu Lập Đức dâng một bộ y phục cho Phương Khác. Phương Khác thấy trong đó còn có một cái mũ trùm tránh mưa.

Phương Khác vào một phòng nhỏ trong khoang thuyền, thay bộ y vật phục sức có ký hiệu của Côn Luân ra, đổi sang y bào màu vàng cam hoa quý đã chuẩn bị sẵn, sau đó đội mũ trùm tơ nhung đen lên.

Ngẫm nghĩ, Phương Khác trực tiếp đi xuống cầu thang nhỏ ở đáy khoang thuyền. Phần đáy khoang thuyền là nơi huyền diệu có thể thông qua trận pháp phi hành, cơ quan bánh răng… bàn trận chiếm phần lớn không gian.

Phương Khác dẫm lên cầu thang bằng gỗ, nghênh đón y là một nơi sáng rực. Đám nhóc Vương Lạc Dương gần như mỗi đứa cầm một viên dạ minh châu chiếu rọi khiến nơi này còn sáng hơn mấy tầng trên.

Đối mặt với mấy ánh mắt phẫn nộ của đám Vương Lạc Dương, Phương Khác nhíu mày đảo quanh mấy đứa hoặc ngồi hoặc đứng, đám đó cầm y phục được phát nhưng không có ý thay vào.

Thấy Phương Khác, sắc mặt mọi người vẫn thu liễm vài phần, lũ lượt đứng lên hành lễ.

“Phương sư thúc khỏe.”

Phương Khác nhìn những thiếu niên so với ba năm trước đã biết che giấu hống hách ngang tàng, tuy giữa mi vẫn mang theo mấy phần non nớt nhưng đứa nào cũng thẳng lưng hơn, mang theo vài cảm giác người lớn. Trong đám nhóc này phần lớn đều đã mười lăm mười sáu, còn vài đứa nhỏ thì cũng đã đến tuổi hiểu chuyện, nhốt ở Thận Hành nhai ba năm, góc cạnh đã bị mài đi hơn nửa.

“Ta không khỏe.” Phương Khác mân môi cười, mang lãnh ý nói, đảo mắt nhìn quanh, thấy tu vi của cả đám tăng hơn ba năm trước không ít, đặc biệt là Vương Lạc Dương đã luyện khí viên mãn. Phương Khác nhếch môi, xem ra tách bọn chúng ra nhốt vào hai hang động là chính xác. Đúng như y dự liệu, chúng phát hiện ra bí mật dưới thủy lao của Thận Hành nhai, nếu nhốt riêng từng đứa ra, khả năng phát hiện linh mạch dưới nước sẽ thấp hơn nhiều.

Nhất thời mọi người đều cảm thấy một luồng hơi lạnh, ai cũng nhớ tới tối hôm đó. Có đứa vừa giận vừa hận, có đứa kinh sợ không thôi, còn có đứa thậm chí run rẩy cảm thấy mông lưng ẩn ẩn đau.

“Vào Thận Hành nhai tĩnh tâm tu hành cũng có chút tác dụng, lần này ra khỏi Thận Hành nhai các ngươi hiểu được bao nhiêu về hoàn cảnh của Côn Luân?” Phương Khác thu lại vẻ lạnh lẽo trên mặt, nhàn nhạt hỏi.

“Nên biết đều biết rồi, không nên biết cũng biết một chút.” Vương Lạc Dương lạnh lùng nói.

“Nói xem thử.” Phương Khác nhìn Vương Lạc Dương một cái, phát hiện tên nhóc nửa lớn này rất biết ra vẻ, khí thế cũng đầy đủ, ngay cả nói chuyện cũng rất có trình độ.

“Côn Luân tứ bề thọ địch… trước mắt xem ra Côn Luân vẫn trụ được. So với Thái Hành, vẫn là Côn Luân chúng ta nhỉnh hơn.” Vương Lạc Dương hơi hất cằm, sự kiêu ngạo lộ hẳn ra.

Nó dương dương tự đắc nói một lượt, đừng bảo những đệ tử đời ba mươi bảy khác, cho dù là đám Khổng Du Thanh cũng lộ vẻ tán thưởng.

“Chẳng qua…” Vương Lạc Dương nhếch môi cười lạnh: “Chẳng qua cho dù có thắng, Côn Luân cũng là thắng thảm. Thương địch tám trăm tự hại một ngàn.”

“Phương sư thúc, ngài nói đúng không?” Vương Lạc Dương mỉm cười nhìn Phương Khác, trong nụ cười mang theo mấy phần khiêu khích mấy phần khinh thường.

Phương Khác nhìn thiếu niên chỉ lùn hơn mình nửa cái đầu, cười cực kỳ ôn hòa.

“Nói rất hay.”

“Kỳ thật ta chẳng nhẫn nại dạy đám tiểu thí hài các ngươi, nhân tiểu quỷ đại đứa nào cũng hệt nhau, giết người phóng hỏa cướp giật ẩu đả các ngươi làm đủ hết rồi.” Phương Khác một mặt cười một mặt nói, ngữ khí rất nhạt rất bình hòa.

“Nếu cứ tiếp tục phát triển thế này, Côn Luân cũng không cần đánh với Thái Hành nữa, đánh cái gì mà đánh, Côn Luân đến đời ba mươi bảy tự nhiên sẽ lụi bại rồi. Không người kế tục, còn gì để đánh chứ? Thái Hành đợi thêm vài năm, vài chục năm thì sẽ dễ dàng đá đổ Côn Luân…”

Sắc mặt mọi người biến đổi liên tục.

“Ngươi bớt nói lời hù dọa nữa đi, có khoa trương vậy sao? Côn Luân chúng ta sao có thể dễ dàng lụi bại như vậy? Chúng ta kiếm chút linh thạch thì thế nào?” Nhịn rồi lại nhịn, Hách Liên Đồng cuối cùng vẫn không nhịn được nhảy ra phản bác Phương Khác.

Phương Khác hạ mắt nhìn Hách Liên Đồng, vẫn mang ý cười lạnh nhạt hỏi: “Bế quan ba năm tư quá, ngươi phản tỉnh được ba câu này sao?”

Hách Liên Đồng lập tức xìu xuống, không dám nhìn thẳng ánh mắt phát sáng của Phương Khác nữa.

Phương Khác nhìn Dư Sùng Lễ trốn ở sau cùng, vẫy tay hỏi: “Ngươi qua đây, ba năm nay ngươi phản tỉnh được gì?’

Dư Sùng Lễ co ro một chút, tựa hồ hận không thể lập tức trốn đến nơi Phương Khác không nhìn thấy được, chần chừ rất lâu cuối cùng rụt rè nói: “Chúng tôi không nên tùy ý thu phí ở khu mua bán của môn phái, không nên cướp của… càng không nên giết người cướp của cường bách đồ của người khác… ta… còn có không nên, không nên mưu hại sư thúc. Còn…”

Phương Khác cười cười, vung tay tỏ ý bảo Dư Sùng Lễ dừng lại, y chậm rãi nói: “Lời của ta có phải hù dọa không, các ngươi chậm rãi suy nghĩ.”

“Ta cũng chẳng muốn phí nhiều lời, hôm nay các ngươi ở chỗ này chỉ vì bốn chữ – lập công chuộc tội.”

Khổng Du Thanh bất giác quay đầu nhìn Phương Khác, rõ ràng hôm qua nghe Chân Thông bảo Phương Khác nói lao động cải tạo gì đó, sao lại biến thành lập công chuộc tội rồi? Sao hắn lại có cảm giác Phương Khác đang làm mọi người mù mờ? Nhất định là ảo giác rồi.

Phương Khác kéo mũ trùm lên, mấy bước xuống khỏi thuyền bay. Hạt mưa to như hạt đậu vỗ bôm bốp lên người, tuy mũ trùm này cản mưa không tồi, nhưng không thể nào xóa đi lực độ mưa tát lên người. Phương Khác đi trên đất bùn nhưng chân không dính bùn. Chu Lập Đức đi phía trước dẫn đường, sau lưng là mấy chục người rầm rộ đi theo.

Vương Lạc Dương đi sau Phương Khác, vành mũ che kín chỉ lộ ra cái cằm nhọn, ngón tay trắng nõn túm vành mũ kéo càng thấp. Nó bước cạn bước sâu trên con đường bùn sình. Tu vi nó không đủ đương nhiên không thể làm được như Phương Khác, may mà ủng là ủng đi nhanh tam phẩm thượng hảo, mang vào rồi sẽ không tốn sức.

Vương Lạc Dương nhíu mày, những gì Phương Khác nói vừa rồi không phải hoàn toàn là hù dọa. Lúc đầu khi chúng hợp tác với Tạ An không nghĩ chuyện sẽ náo lớn như vậy, cũng không ngờ Tạ An lại điên cuồng muốn giết chết Phương Khác. Nhưng, sau đó chuyện đã náo lớn, lớn một cách kỳ quặc như có người cố ý tạo sóng gió. Trong ba năm ở Thận Hành nhai, suy nghĩ này cứ mãi ở trong đầu Vương Lạc Dương không thể xua đi. Dù sao lúc đầu chúng chỉ muốn kiếm chút tiền tiêu vặt mà thôi, sau ảnh hưởng lại ác liệt như vậy, quả thật không tốt. Không những hại thanh danh của Côn Luân, cũng hại chữ tín của khu mua bán Côn Luân. May mà dừng lại sớm, nếu không nếm ngọt càng nhiều chúng lún càng sâu sẽ không thể bứt ra được.

Vương Lạc Dương giãn mày, lại nghĩ đến lập công chuộc tội mà Phương Khác nói, còn là đến Côn Luân Lục Doanh lập công chuộc tội. Vương Lạc Dương quay đầu nhìn đám người nhếch nhác, nhếch môi cười lạnh. Những người này để ở môn phái có thể có tác dụng, nhưng ra khỏi môn phái thì với chút ít tu vi nhỏ nhặt chỉ sợ sẽ là kéo chân sau.

Cho nên đây là đày ra biên cương? Vương Lạc Dương bất giác hừ lạnh, Phương Khác thật sự nghĩ chúng dễ lừa như tiểu hài ba tuổi hay sao?

Đi ước chừng nửa ngày, đám đệ tử đời ba mươi bảy được nuông chiều quen thói đã khổ không nói nổi, may mà mưa đã tạnh.

Phương Khác quay đầu nhìn đám Hách Liên Đồng lôi thôi, lại nhìn sự lạnh nhạt của Vương Lạc Dương, bất giác cười cười. Bỗng Phương Khác dừng lại, đi vào lùm cây bên trái.

Quả nhiên lùm cây lay động vài cái, từ trong bò ra một tu sĩ áo xám.

Chu Lập Đức đi tới, hai người so đúng ám hiệu. Tu sĩ áo xám bèn dẫn mọi người tiếp tục xuyên qua lùm cây.

Qua một lát, trước mắt xuất hiện một vùng đất trống rộng rãi.

“Cha!” Sau lưng Phương Khác phát ra một tiếng kêu, Hách Liên Đồng đội mũ trùm một thân bùn đất lao như bay vào lòng một người.

Trên mặt người đó lộ vẻ vui mừng cực nhạt, ôm Hách Liên Đồng vào ngực: “Đồng Đồng, cấp bậc lễ nghĩa của con đâu? Sao đã lớn vậy rồi còn lỗ mãng thế này.”

Vừa nói vừa nhìn Phương Khác, gật đầu với Phương Khác, người này chính là đương nhiện gia chủ Hách Liên gia Hách Liên Đoan.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khác Thủ Tiên Quy
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...