Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khác Thủ Tiên Quy

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ sau khi Côn Lăng đạo nhân cùng mấy lão tổ đại lục Cửu Châu đồng quy vu tận thực hiện màn rút củi dưới đáy nồi. Cục diện vốn gần sôi trào tựa hồ đã bình tĩnh lại. Phái Côn Luân dành được thời gian thở dốc. Nhưng sự bình tĩnh này chẳng qua chỉ là mặt ngoài, các môn các phái không đâu không căng thẳng chuẩn bị đại chiến, ở biên cảnh các môn phái thì xung đột nhỏ không ngừng, động tác lớn không có.

Nhưng ngay hôm qua, phái Thái Hành đã có động tác lớn. Thái Hành, Thiên Sơn dùng thế giáp công đột kích Cổ Sát tự. Cổ Sát tự đại bại, năm ngàn đệ tử tăng viện của Côn Luân tử thương gần ngàn, còn có hơn ngàn đệ tử bị bắt sống. Nếu không phải Tổ Sơn tự kịp thời tăng viện chỉ sợ hậu quả càng thêm thảm trọng.

Trí Ngu luôn biết, cái chết của Côn Lăng đạo nhân chỉ có thể vãn hồi một phần tình thế. Đại lục Cửu Châu bình tĩnh không được bao lâu, vì Tả Khâu tuyệt đối sẽ không đợi Côn Luân trở nên lớn mạnh. Cho nên ông luôn để tâm Ngũ Linh sơn của Thái Hành. Nhưng trước khi đột kích, gián điệp Côn Luân tại Ngũ Linh sơn không truyền nửa tin tức nào về. Nếu không phải hy sinh một gián điệp trên Thiên Sơn truyền tin về, chỉ sợ lần này đệ tử Côn Luân sẽ bị diệt toàn quân.

Trí Ngu nghĩ đến đệ tử đã hy sinh, lại nghĩ đến tại phái Thái Hành có lẽ đã có vài đệ tử hy sinh, trên mặt mang theo vẻ bi thiết.

“Không ngờ, lần này Thiên Sơn và Thái Hành thật sự liên thủ.” Trí Ngu nói, nhíu chặt mày, Côn Luân gặp nguy rồi.

“Phái Thái Hành hành sự như thế, lẽ nào không sợ bốn đại tông môn liên hợp lại?” Dương Tài Hoa đột nhiên nhíu mày nói.

Trí Ngu nhìn Dương Tài Hoa một cái, nói: “Tứ đại tông môn tuy cùng nguồn gốc, nhưng mỗi bên đều có dự tính và lợi ích riêng. Lần trước tại đại hội Cửu Châu, Như Thị quán ngay cả một đệ tử đích truyền cũng không đến. Chỉ sợ sớm đã ký kết gì đó với phái Thái Hành. Ngay cả thái độ của Tổ Sơn tự cũng vô cùng mờ ám, tứ đại tông môn chỉ sợ sớm đã có hiềm khích. Lần này Tổ Sơn tự tương trợ Cổ Sát tự chỉ sợ cũng là có ý đồ khác. Bát Thiên trưởng lão lần trước trọng thương chưa lành, Bát Du trưởng lão đơn độc khó làm gì được. Hiện nay có tám ngàn đệ tử Tổ Sơn tự đóng ở Cổ Sát tự, bọn họ đã mời đệ tử Côn Luân chúng ta lui khỏi hàng phòng thủ của Cổ Sát tự. Ngay cả thư hàm cảm tạ đệ tử Côn Luân đóng ở Cổ Sát tự mấy tháng cũng đã nằm trong tay ta. Đám Hộ Lạc đã trở về dãy núi Côn Luân rồi.”

Trí Ngu lạnh lùng nói, mặt hiện vẻ giận dữ. Tổ Sơn tự này chỗ nào là tăng viện, quả thật là trắng trợn đoạt quyền, nhưng Tổ Sơn tự vẫn lấy giọng điệu kẻ đứng đầu tứ đại tông môn, bảo Côn Luân đừng chen vào nội vụ tứ đại tông môn.

“Tứ đại tông môn có thể liên hợp lại, nhưng e rằng liên hợp lại để đối phó Côn Luân ta.”

“Tổ Sơn tự này quả là khi người quá đáng!” Tiêu trưởng lão nhịn không được nói.

“Đúng, Côn Luân ta…”

Các trưởng lão đều xôn xao phụ họa.

La Thanh từ đầu đến đuôi đều mang vẻ lão thần ổn trọng. Nhìn biểu hiện của mọi người, bình thản bưng trà nói: “Lần này hai người dẫn binh của Thái Hành đều là người trong Bát Quái. Là Liễu Tửu và Chúc Cố Chi nổi danh ngang Tả Khâu. Theo ta biết, hai người này không hay là đồ đệ của Tiêu Vân Dật, đã thế lúc trước cả hai đều bị Tả Khâu giam lại.”

Nói xong La Thanh mang thâm ý nhìn Trí Tiêu từ nãy đến giờ vẫn không nói câu nào, cười cười.

Trí Tiêu đen mặt đúng như ông muốn. La Thanh vừa lòng nhướng mày, nói tiếp: “Đợi đó, lập tức sẽ có người đến bàn điều kiện với Côn Luân. Dùng hơn ngàn tù binh trong tay họ.”

Hai chữ tù binh được nhấn mạnh, tuy La Thanh ra vẻ bâng quơ nghịch cái ly trong tay, nhưng những người trong điện đều cảm giác được sát ý nồng đậm.

Trí Tiêu nhíu mày nói: “Tiêu Vân Dật không thể thả.”

“Vậy sao?” La Thanh cười mỉm, mắt phượng nhướng lên, sau đó dời tầm nhìn, ngậm miệng không nói.

“Lần này người lĩnh quân của Thiên Sơn là Thương Nhược Tuyết…” Trí Tiêu nhìn hai người nói.

Nhưng trong thời gian nghị sự tiếp theo, cho đến cuối cùng La Thanh cũng không nói thêm một câu nào nữa.

Trí Ngu đi về cùng mọi người, quay đầu lại nhìn hai người ngồi yên bất động, lặng lẽ thở dài rồi đóng cửa lại.

“Nếu thả Tiêu Vân Dật không khác gì thả hổ về rừng.” Trí Tiêu nói.

La Thanh nhàn nhạt đảo mắt nhìn Trí Tiêu: “Thả Tiêu Vân Dật hay không ta không quản, ta chỉ muốn hơn ngàn đệ tử Côn Luân đó còn sống trở về Côn Luân là được.”

“Đó là đương nhiên.” Trí Tiêu nhướng mày nhìn điệu bộ không cho là đúng của La Thanh, không kìm được nói: “La phong tử, ngươi đây là đang muốn cho tiểu gia xem sắc mặt sao?”

La Thanh nghe thấy Trí Tiêu lại tự xưng tiểu gia bất giác liếc mắt nhìn Trí Tiêu, sau đó không nhanh không chậm nói: “Ta không dám cho chưởng môn tạm thời xem sắc mặt, nhưng người mặt đầy nếp nhăn lại còn dám tự xưng tiểu gia cũng quá khôi hài đó.”

Trí Tiêu nghẹn lời, không biết phải nói gì.

La Thanh nhấp một miếng trà mỉm cười nói: “Đừng cho rằng ta không biết ngươi luyện kiếm gì, cũng đừng cho rằng ta không biết ngươi có ý đồ gì. Ngươi không ra tay với đồ đệ của ta, ta cũng sẽ không ra tay với đồ đệ của ngươi. Còn hai người trẻ tuổi chúng có thể đi đến bước nào, hai chúng ta chỉ có thể mỏi mắt trông chờ thôi. Chuyện bao đồng đừng làm.”

“Chuyện Diệp Vu Thời ở đại lục Hoang Mạc ngươi đều rõ đúng không?” Trí Tiêu hỏi.

La Thanh gật đầu: “Ngươi rất để ý?”

Nói rồi La Thanh lắc đầu: “Ngươi đừng nói với ta rằng Diệp Vu Thời có tư quân là nghịch lại vài nguyên tắc gì đó trong lòng ngươi. Nếu thế, ta chỉ có thể nói cách nhìn của ta và ngươi rất tương phản. Hiện tại đại lục Cửu Châu đã loạn rồi, đại lục Hoang Mạc quanh năm chiến loạn, sự bình tĩnh của đại lục Thanh Hoa cũng sắp kết thúc. Cục diện như thế, đối với Côn Luân mà nói vừa là nguy cơ cũng vừa là cơ hội. Diệp Vu Thời có thể xây dựng một đội tư quân như thế tại đại lục Hoang Mạc, đã chứng minh thực lực của nó cùng độ cao nó đang đứng. Nó nhìn thấy không chỉ là đại lục Cửu Châu, mà là cả tu tiên giới.”

“Ngươi không thuyết phục được ta, ta cũng không thuyết phục được ngươi, tạm thời cứ xem là vậy đi.” Trí Tiêu nói, “Xem Phương tiểu tử rốt cuộc có thể đạt đến kỳ vọng của ta không.”

“Cũng đúng, cứ xem nó có thể qua được ải này không. Quy Nhất kiếm quyết, không phải dễ luyện như thế.” La Thanh nói. “Đúng rồi, gần đây đại lục Hoang Mạc xuất hiện một đại quân ma tu do yêu tu thống lĩnh, sát phạt khắp nơi. Yêu tu đó tóc bạc, trên người có rất nhiều đường văn, trông giống phù chú của phái Thái Hành. Quan trọng nhất là, có người thấy Hàn Không của phái Thái Hành trong đội quân này.”

“Hàn Không?” Trí Tiêu nhíu mày, trầm tư.

Sau đó đột nhiên như nhớ ra gì đó, nói với La Thanh: “Ngươi còn nhớ hơn mười năm trước, số yêu tu ma tu mà Phương Minh Viễn dẫn tới không?”

“Ngươi là nói… hai tộc yêu ma đến vì Thái A kiếm?” La Thanh ngẫm nghĩ đáp, cùng Trí Tiêu nhìn nhau.

Trí Tiêu gật đầu: “Trong đó có mấy yêu tộc tóc bạc. Mà yêu tộc tóc bạc nổi danh nhất là tộc Thương Lục, tuy nói tộc Thương Lục đã sớm diệt tộc, nhưng vẫn có người may mắn. Chỉ là sau khi bị Phương Minh Viễn nhiễu loạn thì không còn danh hiệu tộc Thương lục truyền ra nữa. Theo ta biết, hơn mười năm trước phái Thái Hành truyền ra bắt được yêu tu của tộc Thương Lục.”

Nói đến đây Trí Tiêu cảm thấy câm nín, cái tên Phương Minh Viễn năm đó thật sự là quá mức tùy ý. Theo ông biết, Phương Minh Viễn còn bắt người của năm mươi tộc, không biết làm gì, nhưng tóm lại không phải là chuyện tốt. Hơn nữa lúc đó còn nghe đồn Thái A kiếm nằm trong tay Phương Minh Viễn.

La Thanh thì mang vẻ chán ghét: “May mà Phương Khác không quá giống Phương Minh Viễn. Nhưng ý của ngươi là yêu tu kia là yêu tu của tộc Thương Lục bị phái Thái Hành bắt năm đó?”

“Có lúc ta rất hy vọng Phương Khác sẽ giống Phương Minh Viễn…” Trí Tiêu cười hê hê rồi nghiêm chỉnh nói: “Ta không xác định, chỉ đột nhiên nghĩ thế, huyết trì của phái Thái Hành có thể nói là uy danh vang xa, hơn nữa hành vi này rất có phong cách của Tả Khâu.”

“Phái Thái Hành từ lâu đã vô cùng hứng thú với Thái A kiếm, nếu vì Thái A kiếm dùng huyết trì khống chế yêu tu cũng không phải không có khả năng.” La Thanh trầm mặc một lát, đột nhiên nói: “Ngươi thành thật cho ta biết, Thái A kiếm có phải đang nằm trong tay Phương Khác?”

Trí Tiêu sửng sốt, hiển nhiên không ngờ La Thanh sẽ hỏi thế.

La Thanh nhìn Trí Tiêu một cái, nhàn nhạt nói: “Ngươi ta đều biết năm đó tung tích của Thái A kiếm chỉ có một mình Phương Minh Viễn biết. Hiện nay Phương Minh Viễn đã dạy cả Thái A kiếm quyết cho Phương Khác thì không thể nào không giao Thái A kiếm cho nó. Phương gia và phái Thái Hành đều rất chú ý đến Phương Khác.”

“Kiếm không còn, nhưng linh còn.” Trí Tiêu nói.

La Thanh lập tức trợn to mắt.

Trong Vấn Đạo phong, Phương Khác cầm kiếm mà đứng. Y tùy tiện dùng tay áo lau bùn bắn lên mặt, thở dốc.

Lúc quay đầu nhìn con đường đã đi, Phương Khác đếm tổng cộng là một trăm linh một bước. Nửa tháng, y mới đi được một trăm linh một bước. Con đường Vấn Tâm này cũng quá biến thái đi. Cuối cùng y đã biết tại sao ai ai nói đến Vấn Đạo phong cũng biến sắc. Cũng hiểu lời Triệu Lịch Duyệt nói, đến khi đó xem sư huynh có thể đi bao nhiêu bước tại Vấn Đạo phong. Ha ha, bao nhiêu bước, cuối cùng y cũng hiểu tại sao lại dùng đơn vị bước, vấn đạo khó, khó như lên trời.

Mỗi khi đi một bước đều phải chịu trở ngại cực lớn, chân như nặng ngàn cân cả nhấc cũng không nhấc nổi, khi ngươi cất bước gió nhẹ thổi tới sẽ biến thành gió lốc đáng sợ. Nhưng những cái này đều là thứ yếu, y đi một trăm linh một bước đã kiến thức được một trăm linh một thuật pháp bất đồng, linh lực và thể lực đang nhanh chóng tiêu hao. Cuối cùng y cũng hiểu cái gì là ‘cất bước gian nan’.

Thở đủ rồi, Phương Khác tiếp tục bước, gió lốc thoáng cái thổi phồng y bào lên, cát bay đá chạy, cỏ cây bị thổi phát ra tiếng xào xạt sắc bén, gió này tựa hồ muốn thổi Phương Khác xuống khỏi dốc nghiêng. Nhưng dù Phương Khác trông có vẻ rất đơn bạc, vẫn sừng sững bất động, ổn định chậm rãi đặt xuống một bước.

Một bước, một bước lại một bước.

Tuy chậm rãi, nhưng Phương Khác vẫn đang tiến tới. Nếu lưu tâm sẽ phát hiện, tốc độ của Phương Khác nhanh hơn lúc trước một chút, phải biết bước đầu tiên y vào Vấn Đạo phong đã tốn một ngày.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khác Thủ Tiên Quy
Chương 137

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...