Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khác Thủ Tiên Quy

Chương 241

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong thành Thái An đã bắt đầu giới nghiêm, tiếng vó ngựa và tiếng bước chân chỉnh tề của sĩ binh trộn lẫn vào nhau, xen lẫn với tiếng kêu của linh thú.

Diệp Vu Thời ngẩng đầu nhìn trận pháp phòng ngự đã khởi động phía trên. Đợi Phương Khác hạ lệnh xong liền túm tay Phương Khác, thoáng cái hai người đã nhảy lên tầng đỉnh. Cùng nhảy lên còn có hơn mười người luôn âm thầm bảo vệ Phương Khác. Đồng thời những người trốn trong các góc thành phụ trách bảo vệ Phương Khác cũng bắt đầu hành động. Bên cạnh Phương Khác bây giờ có người bảo vệ từ các nơi, đếm kỹ lại tuyệt đối không dưới trăm người. Vì bất kể là Tạ lão hay đám người Thượng Quan Bình Thục đều hiểu, vì Côn Luân, Phương Khác tuyệt đối không thể chết.

Phương Khác trở tay nắm lấy Diệp Vu Thời, hỏi: “Mục tiêu của họ là đệ?”

Diệp Vu Thời nhìn lính tuần tra trong thành, mày nhẹ nhíu lại, hắn nói với một tu sĩ trung niên ở sau Phương Khác: “Tại sao Tất Thập Tứ còn sống?”

Tu sĩ trung niên vẻ mặt có chút kinh ngạc rồi có chút lúng túng. Hắn không ngờ Diệp Vu Thời lại biết được thân phận của mình, hắn là người La Thanh phái đến bảo hộ Phương Khác. Hắn cũng biết Diệp Vu Thời tại sao hỏi thế, vì vậy hổ thẹn cong lưng nói: “Đại nhân sợ giết chết Tất Thập Tứ sẽ làm một phần người rét lòng, dù sao…”

Diệp Vu Thời ngăn cản hắn nói tiếp, mỉm cười nói: “Nếu hắn không xuất thủ, tại sao không ai thông báo cho ta biết Tất Thập Tứ chưa chết? Ta vẫn luôn cho rằng hắn đã chết từ lâu rồi.”

Tu sĩ trung niên ấp a ấp úng một lát mới thấp giọng nói: “Đại nhân sợ ngài… sẽ ra tay giết chết Tất Thập Tứ. Như vậy không tốt cho danh tiếng của ngài, sau đó Tất Thập Tứ và đám Tạ lão qua lại vô cùng gần gũi…”

Diệp Vu Thời không hỏi tiếp nữa, trên mặt là biểu tình nhàn nhạt, nhưng lại khiến tu sĩ trung niên cảm thấy áp lực muốn nghẹt thở.

Phương Khác quay lại vung tay ra hiệu tu sĩ trung niên đứng lên, nói: “Truyền lệnh xuống, lệnh tất cả tu sĩ trong thành lúc lên chiến trường tám người thành một tổ kết trận, gương mặt xa lạ nào sót lại bắt hết.”

Sau đó y nhìn Diệp Vu Thời nói: “Mục tiêu của họ nhất định là đệ và thành Thái An, vậy ắt hẳn có vài người muốn âm thầm hành động. Bức bọn họ ra, tu vi của họ nhất định đều trên nguyên anh, có thể chứ?”

Diệp Vu Thời gật đầu, từng sợi đen mảnh như sợi chỉ chảy ra từ đầu ngón tay hắn, phiêu tán trong không. Chỉ đen như bông, trong đó còn xen lẫn rất nhiều màu đỏ. Phương Khác ngửi được mùi máu tanh trong đó, nhíu mày muốn ngăn cản Diệp Vu Thời. Diệp Vu Thời túm chặt tay y, mỉm cười với y. Phương Khác hơi nghiêng đầu đi, Diệp Vu Thời mới thả lỏng tay.

“Huynh nghĩ người tới sẽ là ai?” Phương Khác hỏi.

Diệp Vu Thời đáp: “Nếu huynh là Tả Khâu, lúc này Tiêu Vân Dật nhất định đang trong thành.”

Mí mắt Phương Khác run lên, sau đó nói: “Kỳ thật đệ rất có mặt mũi, nhưng huynh vẫn nhớ thành Nguyệt Quế chứ?”

Theo sợi chỉ đen khuếch tán, trong thành bắt đầu nổi gió, nhiệt độ giảm mạnh.

… Tiêu Xương Thu đứng trên thành lâu, nhìn chỉ đen từ xa phiêu tới, chỉ đen bay lên người nàng mang đến uy áp, nàng vô thức muốn giải phóng uy áp của mình, lập tức chỉ đen quanh người liền sáng lên. Tiêu Xương Thu lập tức hiểu ra đã có chuyện gì, nàng không khỏi lầm bầm: “Trên thần phù là gì?” Diệp Vu Thời đã đi quá xa trên phù đạo, xa đến mức họ chỉ có thể kính ngưỡng.

Chỉ đen phủ kín trời đất vây lấy cả thành Thái An, giống như trời đổ một cơn tuyết đen, lại giống như cả thành trì phủ một tầng hắc sa, thoáng cái tối đi. Chỉ đen xuyên thấu mái nhà, tường viện, xuyên thấu sĩ binh mặc khôi giáp giày nặng, nhẹ nhàng xuyên qua cánh linh thú.

Dẫn đến không ít người dừng chân kính ngưỡng, lại bị người bên cạnh nhắc nhở, sau đó tất cả như thường.

Chỉ là trong một căn nhà dân, Tất Thập Tứ nhìn sợi chỉ đen, giật mình. Lúc này tu sĩ tướng mạo bình thường bên cạnh hắn nhíu mày tránh khỏi chỉ đen nói: “Ta thấy bên ngoài những tu sĩ đó tiếp xúc với chỉ đen này đều không bị gì, nhưng không biết bên trong có ẩn chứa huyền cơ gì không?”

Lúc nói, một đống chỉ đen lặng yên dán lên người Tất Thập Tứ. Lập tức một trận uy áp giống như thật đè lên người hắn, cảm giác đối diện cái chết khiến Tất Thập Tứ lập tức dâng uy áp lên muốn đối kháng.

Cùng lúc này, tại bốn năm phương vị trong thành diễn ra chuyện vừa xảy ra trên người Tất Thập Tứ.

Tiêu Xương Thu đứng trên thành lâu vung cờ lên, những chỗ này đều bị vây lại.

“Đáng chết! Dừng lại! Thứ quỷ này chính là muốn các ngươi tiết lộ khí tức, sau đó liền sẽ bị thần thức tra được vị trí của chúng ta!” Người đó nhẹ gầm lên, nhưng đã trễ. Hắn bối rối muốn tránh chỉ đen ra, nhưng chỉ phí công, giây tiếp theo hắn cũng bị ‘điểm sáng’. Lúc này hắn đã hiểu, cuộc sống mật thám của hắn sắp kết thúc.

Tất Thập Tứ sắc mặt khó coi nói: “Nếu đã thế, chúng ta không ngại hóa tối thành sáng. Có Tiêu trưởng lão ở đây, chúng ta có gì phải sợ?”

Mà lúc này, chỉ đen trên không vụt một cái, thoáng chốc cháy lên. Cả thành Thái An đều bị một luồng uy áp đáng sợ bao trùm. Cả thành được chiếu sáng, tiếc rằng đã trễ mất, nếu người này sớm xuất thủ có lẽ đám người Tất Thập Tứ sẽ không bại lộ.

Một đạo hàn quang bắn tới Phương Khác, chỉ đen còn chưa cháy rụi thoáng cái tụ lại cản một kích này.

Lúc này trên tòa lâu trước mặt bọn Phương Khác xuất hiện một thân ảnh mà họ đều quen thuộc. Đám người Tất Thập Tứ đã chạy thoát cũng nhảy lên lầu.

“Thần phù? Không… trên thần phù.” Tiêu Vân Dật nhìn Diệp Vu Thời nói: “Thì ra ngươi ở đây.”

Tiêu Xương Thu nhìn tình hình trong thành, sắc mặt trầm xuống. Tình hình tệ nhất đã xuất hiện rồi, suy nghĩ cầu may của đám Khổng Du Thanh cũng bị vô tình đánh vỡ.

Người phái Thái Hành phái đến thật sự là Tiêu Vân Dật. Hơn nữa Tiêu Vân Dật vậy mà buông xuống ‘phong độ’ một đại tiền bối, một tu sĩ kỳ hợp thể nên có để xâm nhập vào thành giết Phương Khác.

Trừ kỳ hợp thể, ai có thể không chết dưới sự truy sát của tu sĩ kỳ hợp thể?

Phía trước Phương Khác đứng rất nhiều người, đứng ngay hàng đầu là tu sĩ trung niên đó.

Bọn họ vốn chưa từng nghĩ đến đời này sẽ chính diện đối đầu với tu sĩ kỳ hợp thể, nhưng vũ khí trong tay họ vẫn được nắm rất chặt, tay không run chút nào. Họ đã sớm xem nhẹ cái chết, vậy dù đối phương là tu sĩ kỳ hợp thể thì thế nào?

Mà trong thành binh sĩ cũng đã hình thành vòng bao vây trong ba tầng ngoài ba tầng.

Phương Khác nhìn Diệp Vu Thời chặn trước người mình, lại nhìn những người khác hận không thể dùng thân xác máu thịt che phủ y không để Tiêu Vân Dật nhìn thấy. Khẽ thở dài nói: “Các người tản ra.”

“Đại nhân, thứ khó theo lệnh.” Mấy người không thèm quay đầu hạ giọng nói.

“Các ngươi đứng trước mặt ta cản trở rồi. Ta muốn chém Tiêu Vân Dật chẳng lẽ còn phải chém các ngươi trước sao? Tản ra đi.” Phương Khác nói.

Nhưng những người này bình thường nói gì nghe nấy, giờ ai ai cũng làm như không nghe thấy. Thậm chí có một người còn trầm giọng nói: “Nói giống như đại nhân ngài có thể chém được Tiêu Vân Dật vậy.”

“Ha ha.” Phương Khác cười lạnh nói: “Chu Lập Đức, ngươi thật rất biết nói chuyện, rất biết vực chí khí người khác dập tắt uy phong của mình.”

“Đa tạ đại nhân khen ngợi.” Chu Lập Đức không quay đầu đáp.

Phái Thái Hành vẫn mang vẻ mặt nghe Tiêu Vân Dật chỉ huy hành sự, phản phất như không nghe thấy gì hết. Chỉ là sắc mặt không tự nhiên của họ đã bán đứng họ.

Nếu họ có hoạt động tâm lý nhất định sẽ là thế này… ‘đám người Côn Luân này đang làm gì đó? Mẹ nó không thấy một đống người sống chúng ta sao? Vậy mà còn có tâm trạng đấu võ mồm? Đã đến lúc nào rồi! Hóa ra không phải chỉ Phương Khác miệng tiện, miệng kẻ bên cạnh y cũng đều tiện!’

Lúc này, Tiêu Vân Dật phất tay áo, trực tiếp đẩy chỉ đen quấn trên người mình ra, cùng đám Chu Lập Đức.

Ầm, đùng đùng mấy tiếng vang lớn, đám người Chu Lập Đức như bao cát rách bị ném lên, sau đó va mạnh lên phòng ở sau lưng rồi ngã xuống.

Bọn họ bò vài cái dưới đất, nhưng đã không đứng lên nổi, mà mấy người sau lưng Tiêu Vân Dật thi nhau xuất thủ, muốn giết chết đám Chu Lập Đức.

Một sợi chỉ đen kết thành phù cản lại thế công của họ.

Thoáng cái, trên nóc nhà bên này chỉ còn lại Phương Khác và Diệp Vu Thời cùng vết máu trên mái hiên.

Sắc mặt Phương Khác đã triệt để lạnh xuống. Tất Thập Tứ nhìn thấy, mặt không tự chủ lộ ra ý cười. Hắn nhìn Phương Khác vừa đi tới trước một bước vừa nói: “Ngươi hiện tại để bọn họ lui ra khỏi thành Thái An có lẽ còn có thể giữ được một cái mạng.”

Vút! Vút! Vút!

Liên tục hơn mười mũi tên bắn vào Tất Thập Tứ, một mũi trong đó đúng lúc rơi vào vị trí hắn vừa định đặt chân.

Tất Thập Tứ nhấc chân, hắn nhìn hướng mũi tên bắn ra, mái hiên che đi thân ảnh người đó, chỉ có mũi tên vẫn nhắm vào hắn phản phất như đang nói nếu hắn còn có hành động gì thì hắn sẽ phải chết. Mà xung quanh, vô số mũi tên lóe hàn quang đều chỉ vào hắn. Đại trận Côn Luân đã bố thành, sức của một mình hắn cũng không phá được trận. Tất Thập Tứ vô thức nhìn Tiêu Vân Dật một cái rồi mới hừ lạnh về phía Côn Luân.

Vương Lạc Dương đứng trong đám người, nhìn Tiêu Xương Thu dùng kỳ ngữ bố trí trận. Chỉ là… Vương Lạc Dương nhìn Phương Khác trên nóc nhà, vô cùng nóng ruột… trận pháp của họ cho dù có mạnh thế nào cũng không cách nào bảo vệ sư phụ của nó, vì Tiêu Vân Dật cách họ quá gần, vì Tiêu Vân Dật quá mạnh…

Lúc này trong đám người có người phát ra một tiếng kinh hô, Phương Khác thuận theo tầm mắt nhìn qua, mới phát hiện Chu Lập Đức vốn ngã dưới đất đã đứng lên. Y nhíu mày định nói gì đó thì phát hiện cánh tay còn lại của Chu Lập Đức đã gãy tận gốc hóa thành một đống máu thịt. Vừa rồi vì Chu Lập Đức ngã xuống đất nên y không phát giác.

Phương Khác không biết lúc này mình đang có biểu cảm gì, chỉ là sau khi Chu Lập Đức phát giác ánh mắt y, cố nén đau đớn nhếch miệng cười nói: “Đại nhân, không ngại, đợi ta kết anh, thì sẽ tốt.”

Phương Khác quay đầu đi, nhìn Tiêu Vân Dật mặt không biểu tình một bộ phong phạm cao nhân.

Y vô cùng nghiêm túc nhìn Tiêu Vân Dật nói: “Ngài thật sự rất không cần thể diện.” Nói xong Phương Khác chậm rãi rút kiếm ra.

Mọi người Thái Hành sắc mặt biến đổi, sát khí phóng ra, tên Phương Khác này cả gan dám sỉ nhục Tiêu trưởng lão như thế.

Mà Tiêu Vân Dật chỉ nhìn kiếm trong tay Phương Khác nói: “Nhan, không ngờ lại ở trong tay ngươi.”

Nhan là kiếm của Trí Tiêu, Trí Tiêu luyện bản thân thành kiếm, cũng sớm đã cùng kiếm tâm ý tương thông, cho nên kiếm này tương đương với một nửa Trí Tiêu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 241
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...