Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khác Thủ Tiên Quy

Chương 173

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thái A và Địch lão tổ vừa va chạm đã tách ra, giống như một người nhẹ vươn nắm đấm, người kia nâng kiếm cản lại. Đơn giản như thế, nhẹ nhàng bâng quơ như thế.

Trong mắt Phương Hiền Thanh, là hai người chạm nhẹ, sau đó không có gì xảy ra! Còn chuyện gì đáng kinh ngạc hơn cái gì cũng không phát sinh chứ?

Địch lão tổ vẫn đứng tại chỗ cũ, nhưng thần sắc trên mặt đã biến đổi. Ông tự nhiên biết vừa rồi không phải không có gì xảy ra. Tuy ông chỉ sử ra năm phần lực để thăm dò, nhưng Thái A lại nhẹ nhàng dỡ bỏ lực đạo của ông hơn nữa còn khiến tất cả ba động biến mất trong vô hình.

Cũng vào lúc này, kim đan vốn không ngừng khuếch đại trong người Phương Khác nhanh chóng co rút, còn bắt đầu hấp thu linh khí bên ngoài.

Sau khi tầng mây tản ra, trên không trung xuất hiện một cái vòng xoáy dạng phễu, ngoài ra còn một vòng xoáy khác cũng xuất hiện lấy Phương Khác làm trung tâm, hai vòng xoáy dần ăn khớp cuối cùng hợp thành một luồng lốc xoáy.

Tiếng sấm ầm ầm vang lên, trong phạm vi trăm dặm xung quanh bắt đầu đổ mưa to.

Trong thành Thái An, Hàn Không như có cảm ứng, nhìn Chúc Cố Chi bị cột trên trụ gỗ phơi nắng dưới mặt trời nóng bức, nói với Giang Trầm Chu bên cạnh hắn: “Có người kết anh.”

Giang Trầm Chu chẳng nói đúng sai ờ một tiếng: “Mật thám trong phái đã thanh lý được bao nhiêu?”

Hàn Không lắc đầu nói: “Chỉ bắt được cá biệt mà thôi. Nhưng đều không thể cạy miệng, xương đều rất cứng.”

Giang Trầm Chu nhẹ cười chế nhạo: “Cần gì. Ta đã sớm nói đối phó với người Côn Luân ngươi đừng quá mức phí tâm tư. Dù sao bọn họ sẽ không nói gì hết, trực tiếp ném vào huyết trì bổ sung chất dinh dưỡng cũng tốt, hay ném vào linh khoáng cũng được. Còn có, đối với người Côn Luân mà nói, giày vò cũng vô dụng, bọn họ chỉ biết liều chết kháng cự, hoàn toàn không bận tâm ngược lại còn khinh thường chúng ta. Cách khiến bọn họ cảm thấy thống khổ, chỉ có thể là sỉ nhục.”

“Sỉ nhục bọn họ, không bằng sỉ nhục đồng bạn của họ.”

Hàn Không lặng lẽ đánh giá Giang Trầm Chu, mày nhíu lại.

Giang Trầm Chu mím đôi môi mỏng mà sắc bén, làm như không thấy Hàn Không đang đánh giá, nhẹ giọng nói: “Bàn kinh nghiệm.”

Sau đó phẩy tay, gọi một đệ tử đến: “Phái người đi xem thử là ai đang kết anh. Nếu phát hiện đám Phương Khác, bắt họ, bất luận sống chết.”

Ngừng một chút Giang Trầm Chu hơi nhíu mày nói: “Giả như vô ý để Liễu phó thống lĩnh nghe được tin tức này, nếu nàng ta muốn đi, các ngươi giả ý ngăn cản một chút là được.”

Gió lốc hoành hành, cát bay đá chạy, tiếng sấm ầm ầm. Phương Hiền Thanh bất giác giật lùi ra mười mấy dặm. Hắn chỉ mới nguyên anh phải tạm tránh mũi nhọn, còn Ngô Thất sớm đã dẫn Phương Minh Hòa ra ngoài trăm dặm.

Trong lốc xoáy cuồn cuộn, chỉ có thể mơ hồ thấy được hai bóng người. Thái A lặng lẽ đứng trên không, mà Địch lão tổ đứng tại chỗ. Thân hình gầy gò của ông không chút động đậy, y bào cũng lặng yên. Mưa to như trút, quanh người ông lại không có một chút vết nước nào. Mấy gốc cỏ dưới chân ông dường như cũng lay động theo gió, hoa dại điểm xuyết trong đó cũng điềm tĩnh tự nhiên.

Quanh người ông tự thành một thế giới.

Cũng vào lúc này, Địch lão tổ mới nhìn thẳng Phương Khác. Ông vừa nhìn đã nhận ra lúc này Phương Khác đang phải chịu giày vò cỡ nào. Đứa này tư chất không ra sao, nhưng lại có cơ duyên. Hơn nữa tâm tính kiên cường, không khuất phục, có thể chịu đựng nỗi đau khổ người thường không thể chịu. Sau khi điêu khắc mài giũa tất sẽ thành đại khí. Địch lão tổ chợt động lòng, nổi lên mấy phần thương tiếc, nói đến cùng, Phương Khác cũng là người của Phương gia.

Địch lão tổ nâng tay chỉ ra bình nguyên cách trăm dặm nói: “Ta ngươi dời bước, thế nào?”

Vừa rồi Thái A hóa quyền của ông thành vô hình, chính là vì không muốn ảnh hưởng đến Phương Khác. Thiên địa dị tượng như vậy, người thường có lẽ khó thể làm gì. Nhưng lên đến cảnh giới của họ, nếu muốn ngăn cản lại chỉ là một chuyện dễ dàng.

Thái A gật đầu.

Phương Hiền Thanh thần sắc phức tạp nhìn linh lực thiên địa dao động do Phương Khác kết anh tạo thành. Hắn còn chưa từng thấy qua ai kết anh mà thanh thế lớn như vậy. Nhưng nghe nói lúc Phương Khác kết đan linh lực dao động đã không ai có thể sánh được.

Sau đó Phương Hiền Thanh lại mỉm cười, vậy cũng tốt. Đỡ cho hắn còn phải thông báo cho đám Chúc Cố Chi. Kết anh thì thế nào, nơi này là Thái Hành chứ không phải Côn Luân. Kết anh tại chỗ này không khác gì tìm chết. Phương Hiền Thanh dời mắt sang chỗ Địch lão tổ và Thái A.

Lúc trước hắn chỉ biết Phương gia cũng có một lão tổ tọa trấn, nhưng lão tổ này thọ bao nhiêu, tu vi gì hắn hoàn toàn không biết. Cho đến mấy hôm trước một trưởng lão trong phái Thái Hành hậu kỳ nguyên anh chỉ còn cách hóa thần một bước chất vấn hắn tại sao không thể cản lại Tiêu Xương Thu, lại bị Địch lão tổ đánh một chưởng, tu vi hủy hết.

Phương Hiền Thanh nhếch môi, Thái A kiếm linh đó dù có lợi hại thế nào cũng vẫn thua một bậc. Suy cho cùng ngay cả hắn cũng nhìn ra được, kiếm linh này đã bị thương tổn tâm thần rất lớn.

Ngay lúc này, một tiếng chế nhạo vang lên.

“Địch lão tổ thật sự là phong phạm quân tử, quang minh lỗi lạc, chúng ta đây bội phục cực điểm.” Người nói chuyện chính là Liễu Tửu ngồi trên một chiếc thuyền lá mà đến. Thuyền lá lắc lư nghênh gió, sau đó dừng bên cạnh Phương Hiền Thanh. Đến cùng nàng còn có hơn mười đệ tử Thái Hành.

Phương Hiền Thanh nhíu mày lạnh giọng nói: “Ngươi có ý gì.”

Liễu Tửu quấn roi da trong tay, lạnh lùng nói: “Địch lão tổ vì không để Thái A kiếm linh phân tâm, đặc biệt gọi đến chỗ khác đấu pháp. Lẽ nào không phải là hành vi quân tử? Ngươi cần gì tức giận. Không lẽ ngươi cho rằng ta nói sai?… Cũng đúng, dù sao nhân lúc người ta tâm thần đại thương mà đấu pháp, thắng cũng không hay ho.”

Phương Hiền Thanh nhìn Liễu Tửu, lại đột nhiên cười nói: “Liễu phó thống lĩnh sao lại đến, Chúc thống lĩnh vẫn tốt chứ?”

Liễu Tửu híp mắt hạnh, đáy mắt lộ ra mấy phần lãnh quang. Sư huynh tự tiện quyết định đổi tù binh, ở Trường Thiên Hiệp cốc tuy thắng nhưng chưa vây diệt được Tả Thần Sách Doanh, bị Tả Khâu phạt một trăm quân côn, lúc này còn bị trói trên đại kỳ thị chúng.

Nghĩ đến đây Liễu Tửu nhìn sang trung tâm lốc xoáy. Ánh mắt nàng như thông qua tầng tầng chướng ngại nhìn đến đầu sỏ đã hại sư huynh rơi vào cảnh ngộ này.

Kết anh? Đừng mơ.

Liễu Tửu lấy ra một cây phù bút, cưỡi thuyền lá lắt lư bay lên không. Lấy linh lực làm mực, dùng đất làm giấy phù, nàng muốn vẽ một lá bùa. Lúc kết anh thiên địa dị tượng, người đồng cảnh giới không thể ngăn cản. Nhưng phù chú, chỉ có phân phẩm cấp không phân cảnh giới, cho nên phù chú có thể.

Phương Hiền Thanh cười lạnh, quay đầu nhìn hướng Địch lão tổ.

Chỉ thấy Địch lão tổ nhẹ bước ra một bước, dùng bước này làm điểm, tất cả cát đá, cây cối xung quanh đều biến mất, gió ngừng mưa tạnh.

Sau đó là một quyền oanh liệt, quyền này cực nhanh, giữa mây lóe lên một tia chớp, còn chưa đánh xuống, quyền của ông đã ở ngay trước mắt Thái A.

Phương Hiền Thanh bất giác dời mắt, hai chân khe khẽ run. Uy áp của tu sĩ cấp cao khiến hắn phải cúi đầu. Những đệ tử khác cũng lũ lượt cúi đầu, trong lòng đã có nhận định. Không ai có thể cản được quyền này. Thái A kiếm linh đó, thua rồi.

Oành. Tiếng sấm chớp điện vang lên.

Một luồng kiếm khí chém ra.

Phương Hiền Thanh cảm giác được Thái A kiếm ý, nhưng không cảm thấy lực uy khiếp. Hắn khẽ cười, là nụ cười ôn hòa, vui vẻ lại mang theo vẻ khoe khoang. Hắn muốn xem cảnh tượng sau khi Thái A kiếm linh thua trận bị thu phục.

Cho nên hắn ngẩng đầu.

Sau đó nụ cười của hắn cứng lại trên khóe môi, miệng phát ra tiếng hít khí cực ngắn không thể tin nổi.

Thầm thì: “Không thể nào.”

Quyền của Địch lão tổ chạm vào kiếm khí đó, gió nổi mưa rơi. Thái A nhẹ rũ tay vung kiếm, mũi kiếm nghiêng nghiêng chỉ mặt đất.

Địch lão tổ như một miếng vải rách bị đánh bay ra, ầm ầm va ngã mấy chục đại thụ thô to, cuối cùng va lên một gò đất. Từ chỗ mũi kiếm Thái A chỉ đến, mặt đất nứt ra một đường, sau đó không ngừng lan tràn đến trước gò đất.

Địch lão tổ đấm một quyền xuống đất, cả người bay lên. Nhếch nhác đáp xuống chỗ khác nhìn Thái A nói: “Không thể nào… sao ngươi có thể cản được quyền này. Quyền của Phương Địch ta chưa ai có thể cản lại!”

Nói xong cả người ông giống như một tia chớp, thoáng cái đánh vào Thái A, quyền lại vung tới.

Thái A giơ kiếm.

Địch lão tổ lại lùi vài bước, trên mặt dần hiện vẻ điên cuồng, miệng liên tục nói: “Không thể nào… không thể nào… không ai, không ai có thể…”

Thái A nhẹ lau vết máu bên khóe môi, nhíu mày. Đôi mắt ảm đạm không ánh sáng nhìn Địch lão tổ sau đó nói: “Vì ngô không phải người.”

Nói xong Thái A nhướng mày, từ khi nào hắn cũng học được cách nói chuyện của Phương Khác?

Hắn nhìn Địch lão tổ: “Đạo tâm của nhữ đã phá.”

Nói xong hắn giơ kiếm lên.

Con ngươi Địch lão tổ co rút, xoay người muốn chạy, trong chớp mắt, đã biến mất tại đó.

Thái A nhíu mày, một tay che miệng ho. Máu tươi tràn ra từ khẽ ngón tay, sắc mặt càng thêm trắng.

Hắn quay đầu, nhìn hướng Phương Hiền Thanh.

Phương Hiền Thanh run rẩy, cố nén dục vọng chạy trốn. Đáy mắt hắn tràn đầy vẻ không thể tin đối với việc Địch lão tổ bỏ chạy. Phương Hiền Thanh cắn răng, mười ngón tay múa lượn, giây tiếp theo, mặt hắn co rút.

Thái A nhìn không phải là hắn, là Liễu Tửu.

Phù của Liễu Tửu, sắp thành rồi. Một luồng hơi phù khủng bố dần hình thành.

Phương Hiền Thanh cắn chặt răng, thoáng cái trong lòng không biết là tư vị gì. Hắn vừa cảm thấy thầm may vì người Thái A nhìn không phải mình, lại cảm thấy nghẹn khuất vô cùng vì Thái A không nhìn hắn.

Đột nhiên, một bóng người bay ra, nhẹ điểm ngón tay, phá đi hơi phù.

Trên môi Liễu Tửu tràn ra máu tươi, nàng nhìn người đó, lạnh giọng nói: “Diệp Vu Thời.”

Trên phù đạo, lần duy nhất thất bại trong đời nàng, chính là bại cho Diệp Vu Thời. Nhưng nàng chưa từng nghĩ đến Diệp Vu Thời lại dễ dàng nhìn ra khe hở trong phù chú của mình, nhẹ điểm một cái đã phá được phù của nàng.

Phương Hiền Thanh lúc này mới giật mình, thì ra, người Thái A nhìn cũng không phải là Liễu Tửu, mà là Diệp Vu Thời.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khác Thủ Tiên Quy
Chương 173

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 173
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...