Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phiêu Tuyết cứ như vậy ngây ngốc đứng

trên đường đá lớn của hoàng cung, toàn thân có chút suy sụp, Phiêu Tuyết vẫn nhìn đường lớn trống trải đằng trước, chỉ cần nàng cố gắng đuổi về

phía trước, đuổi tới Sùng Dương cung, nhất định có thể đuổi kịp A Li,

nhưng sau khi đuổi kịp nàng có thể nói gì?

Bảo nàng nói với hắn, nàng nhất thời váng đầu mới nói ra những lời kia?

Hay muốn bảo nàng nói với hắn, người

nàng yêu là hắn, mà không phải Mặc Duy Trúc? Nhưng lúc này ngay cả chính nàng cũng không biết mình yêu ai……

Lúc này trong đầu Phiêu Tuyết rối như

tơ vò, Mặc Duy Trúc và Tuấn Lạc đang ở trong đầu nàng mang đao to gậy

lớn tới đánh nhau, Phiêu Tuyết chỉ cảm thấy phiền muốn chết, như trong

đầu có nhét tương hồ, hoàn toàn không biết lúc này phải làm gì.

Phiêu Tuyết lúc này cho dù muốn giải

thích với Tuấn Lạc cũng không biết phải giải thích cái gì, vì thế toàn

thân nhất thời không có ý định đi về phía trước, đúng vậy…… Nàng thở một hơi thật dài, cho dù gặp được A Li có thể nói cái gì đây?

Nàng quả thật không buông tay với Duy Trúc ca ca được a…… A Li cũng không nói sai……

Thân mình Phiêu Tuyết lảo đảo về phía

sau một cái, thất hồn lạc phách chuẩn bị trở về, đột nhiên một người gọi nàng: “Quý phi nương nương, cẩn thận”

.

Phiêu Tuyết quay đầu đã thấy, ánh vào

mi mắt là Thượng Quan Uyển Nhi gương mặt tươi cười, cách đó không xa còn có một người đang đứng, cũng mặc y phục phi tần, một thân màu xanh lục, trên mặt mang theo vài phần ngạo khí lạnh như băng, phía sau nàng còn

có bốn nha hoàn đi theo, lúc này đang đồng loạt hành lễ với Phiêu Tuyết.

Phiêu Tuyết không nghĩ tới lại thấy Thượng Quan Uyển Nhi ngay vào lúc này……

“Nương nương thân thể không thoải mái sao? Có cần nô tỳ đi truyền Thái y hay không?”

Thượng Quan Uyển Nhi ân cần hỏi.

Phiêu Tuyết lắc lắc đầu, nàng mặc

thường phục, đột nhiên chạy ra từ Trai Nguyệt cung, làm khó Thượng Quan

Uyển Nhi vẫn còn nhận được nàng.

Phiêu Tuyết đột nhiên quay đầu lại nhìn phi tử một thân y phục xanh kia, cảm thấy có chút quen mặt lại không

nhớ ra được, nàng không hành lễ cũng không nói chuyện.

Thượng Quan Uyển Nhi nhiều năm hầu hạ

Lũng Thái Hậu đã quen, sát ngôn quan sắc kỹ xảo tài trí hơn người, một

cái liếc mắt đơn giản này của Phiêu Tuyết nàng đều nhìn thấy trong mắt,

nàng cười khẽ cúi chào Phiêu Tuyết, lại khẽ cúi chào Khanh Bật Liễu,

nói: “Vị này là Liễu quý phi mấy hôm trước sắc phong”

(nhìn sắc mặt nghe lời nói để đoán ý tứ)

Trái tim Phiêu Tuyết đột nhiên thắt một cái…… A Li, nhanh như vậy đã sắc phong phi tử khác? Lại là mấy hôm

trước sắc phong…… Vì sao nàng không biết? Ha ha…… Bởi vì cùng là quý

phi, cho nên nàng ta không phải hành lễ với nàng.

Phiêu Tuyết rõ ràng thấy trên người

Khanh Bật Liễu một thái độ “không coi ai ra gì”

, sự kiêu ngạo của nàng

không giống sự kiêu ngạo của Lũng Tịch Ngọc, nữ tử đứng như liễu trước

mắt này như phủ đầy băng sương rét lạnh.

Phiêu Tuyết nhớ ra rồi, Khanh Bật Liễu

chính là một trong bốn vị phi tử tiến cung ngày đó Liễu đức phi…… Trong

đêm yến còn dùng một khúc múa kiếm cả vú lấp miệng em.

Trong mơ hồ Phiêu Tuyết dường như đã

hiểu được một điều gì đó, thì ra nàng đã xông lầm vào cái thế giới ôn

nhu mà Tuấn Lạc đã thiết lập, từ một khắc kia khi nàng yêu hắn, hắn đã

tạo một cái nhà giam đem nàng đặt bên trong, giống như một mảnh trời bị

tách rời trong cõi đời này, trong thế giới kia chỉ có A Li và A Ngữ.

Khi tất cả sự thật ẩn dấu phía sau được phơi bày ra ánh sáng, Phiêu Tuyết hưởng an nhàn đã lâu đột nhiên cảm

thấy có chút không tiếp nhận được, chỉ thấy sắc mặt Phiêu Tuyết đều trở

nên tái nhợt, ngay cả tươi cười cũng gượng ép như vậy……

Ở phía sau nơi nàng không nhìn thấy,

hắn còn an bài những gì? Nói cái gì cùng lùi cùng tiến, thì ra hắn sớm

đã phản bội giao ước…… Trên mặt Phiêu Tuyết đột nhiên xuất hiện một tia

cười lạnh, A Li, ngươi cuối cùng cũng không phải A Li a…… Ngươi không

phải A Li của A Ngữ, thì ra A Li căn bản chưa từng tồn tại.

Thế giới của bọn họ thì ra từ lâu đã có Khanh Bật Liễu, như vậy, ở những nơi nàng nhìn không tới thì sao? Có

phải hay không còn có rất nhiều người? Thì ra nàng cũng chỉ là một trong số đó của hắn…… Có phải hay không trong thế giới của Khanh Bật Liễu,

nàng ta cũng là duy nhất của hắn? Chuyện này thật sự rất đáng sợ, Phiêu

Tuyết lảo đảo lui về sau một bước.

“Quý phi nương nương?”

Thượng Quan Uyển Nhi đột nhiên gọi Phiêu Tuyết một tiếng.

Phiêu Tuyết nhất thời cảm thấy xưng hô này thật chói tai,“Đừng gọi ta như vậy”

Phiêu Tuyết lúc này ai cũng không muốn

để ý, nàng đột nhiên xoay người trở về, Thượng Quan Uyển Nhi đang muốn

mở miệng, Khanh Bật Liễu vẫn chưa từng nói chuyện đã mở miệng: “Uyển

Nhi, không đi thì ngươi một mình ở lại đây”

Dứt lời nàng lập tức cất

bước đi về phía Sùng Dương cung, bốn nha hoàn cũng vội vàng đuổi theo.

Thượng Quan Uyển Nhi liếc nhìn Phiêu Tuyết một cái, vẫn xoay người đi theo Khanh Bật Liễu.

Thượng Quan Uyển Nhi là nữ quan bên

người Lũng Thái Hậu, nay Lũng Thái Hậu bị giam lỏng ở Từ Vĩnh Cung, nàng lẽ ra cũng phải bị giam lỏng hoặc trực tiếp ban rượu độc đưa đến hoàng

tuyền…… Nay nàng lại ở trong này, chứng tỏ nàng từ trước tới nay là

người của Tuấn Lạc…… Nàng là người của A Li…… Khanh Bật Liễu thì sao?

Thượng Quan Uyển Nhi cùng Khanh Bật Liễu……

Phiêu Tuyết đột nhiên phát hiện chính

mình cái gì cũng không có…… Ngoại trừ Thủy Bích, ngoại trừ A Li, ngoại

bỏ Nguyệt Linh Nguyệt Niên các nàng mới được phân đến Trai Nguyệt cung…… Phiêu Tuyết cái gì cũng không có.

Phiêu Tuyết đột nhiên cảm thấy hoàng

cung giống một cái xác trống không, ít nhất đối với nàng mà nói là cái

xác trống không, ngoại trừ A Li, nàng không tìm được người quen biết……

Lúc này trong lòng nàng có đủ loại tư vị, đột nhiên cảm thấy người ngày

ngày vẫn nói chuyện bên tai biến mất, cách thật xa thật xa…… Duy Trúc ca ca không có ở đây, nàng cũng không có cái gì…… Rốt cuộc là vì sao lại

đi tới tình thế như vậy?

Phiêu Tuyết ngây ngốc đi trở về Trai

Nguyệt cung, đây là một cái nhà giam hoa lệ, Thủy Bích vừa rồi bị Phiêu

Tuyết đụng bị thương, Nguyệt Linh đang bôi dược giúp Thủy Bích, thấy

Phiêu Tuyết trở về nàng lập tức đứng lên hành lễ.

Phiêu Tuyết đột nhiên cứ như vậy thẳng

tắp nhìn chằm chằm nàng, bỗng nhiên Phiêu Tuyết phì cười một cái, hỏi

Nguyệt Linh: “Nguyệt Linh, trong cung có mấy quý phi?”

Nguyệt Linh đột nhiên ngẩng đầu lên, há miệng lại không nói lời nào, về sau mới chậm rãi nói: “Hoàng Thượng

thích nương nương người như vậy, trong cung lại không có Hậu, đương

nhiên chỉ có nương nương người là quý phi duy nhất”

Phiêu Tuyết nghe xong “ha ha”

cười.

Nói với Nguyệt Linh: “Đúng vậy, đương nhiên chỉ có ta là quý phi duy nhất”

Nguyệt Linh không hiểu Phiêu Tuyết có ý gì, thấy thần sắc Phiêu Tuyết như thường không tìm ra chỗ nào quái dị,

đành phải cười theo, tiếp tục giúp Thủy Bích bôi dược.

Phiêu Tuyết rốt cục hiểu, Trai Nguyệt

cung này là một cái nhà giam, là một cái nhà giam Tuấn Lạc lấy danh

nghĩa tình yêu tặng cho nàng.

Phiêu Tuyết xoay người, gọi Nguyệt Phàm: “Lấy Lục Khinh ra cho ta”

Lúc này đổi lại là Thủy Bích sửng sốt,

“Tiểu thư?”

Lục Khinh là cây đàn của tiểu thư, cây đàn này là do tuyệt

thế cao nhân làm, tiếng đàn tản ra xung quanh rất xa cũng có thể nghe

thấy, nhưng tiểu thư đã rất lâu không đánh đàn a……

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...