Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phiêu Tuyết ở trên đoạn đường này tìm

đi tìm lại, trong đầu ngoại trừ suy nghĩ phải tìm được Nguyệt Phàm

Nguyệt Hiên không còn chứa nổi một thứ gì khác, chuyện này dù có thông

minh cũng không có cách nào giải quyết, người còn tìm không thấy nói gì

đến cứu người?

Nguyệt Hiên nhỏ giọng hỏi bên tai Nguyệt Phàm: “Chúng ta thật sự không ra sao?”

Nguyệt Phàm lắc đầu, tay vẫn đặt trên tảng đá: “Không ra, nương nương ở ngoài tìm không thấy chúng ta rồi sẽ đi”

Nguyệt Hiên gật gật đầu, hiện tại chỉ

có thể nghe Nguyệt Phàm.

Ước chừng qua một khắc, tiếng bánh xe lăn,

tiếng nô tỳ chạy, xe liễn đẹp đẽ quý phái từ Bích Liễu cung đi tới, bốn

phía xe liễn không có màn che, xe đi tới, Nguyệt Phàm Nguyệt Hiên thậm

chí có thể thấy gương mặt như sương lạnh ngàn năm kia của Khanh Bật

Liễu.

Phiêu Tuyết nghe thấy tiếng bánh xe, ý

thức được Khanh Bật Liễu sắp đến đây, chân bị trẹo đau đến không đi nổi, không muốn nhìn thấy nàng để lại làm mình thương tâm, lại không có chỗ

trốn, đành phải dựa vào bên cạnh tường cung, một thân y phục mỏng màu

bạc, tóc tùy tiện buộc lên, trong đêm đen khôn cùng này có thêm vài phần khí chất trong trẻo.

Trịnh công công đi đằng trước, từ xa đã nhìn thấy Phiêu Tuyết, nhưng lại nhìn không rõ gương mặt, chỉ có thể

nhìn theo bề ngoài, thấy nàng không mặc hoa phục, bên người lại không có nha hoàn hầu hạ, đoán chừng là nữ quan cấp thấp, cảm giác cả vú lấp

miệng em lập tức dâng lên: “Nha đầu đằng trước là người cung nào? Không

hiểu chuyện như vậy?! Thấy quý nhân đi ngang qua, còn không mau mau quỳ

xuống?”

Phiêu Tuyết chợt nghe thấy giọng nói

này từ xa xa, nghĩ rằng nói với người khác, thân mình lại dịch vào bên

tường, vốn không muốn làm những người này chú ý tới mình, không quan tâm những người này có hành lễ hay không.

Cũng không muốn cùng Khanh Bật

Liễu lại chính diện giao phong, người ngồi xe liễn là người thắng, nàng

là kẻ bại mất mát, nhưng cho dù thua, Phiêu Tuyết cũng muốn có một phần

tư thế của mình.

Thắt lưng Phiêu Tuyết cứ thẳng tắp,

trong ánh mắt không kiêu ngạo không siểm nịnh, Trịnh công công thấy

Phiêu Tuyết không quỳ xuống, lại hướng Phiêu Tuyết hô một tiếng: “Người

dựa bên tường kia, chúng ta nói ngươi đó, sao còn chưa tới hành lễ?”

Phiêu Tuyết lúc này mới ý thức được

giọng nói the thé như xé vải kia nói người phải quỳ lạy chính là mình,

Trịnh công công thế nhưng lại bảo nàng quỳ trước Khanh Bật Liễu? Nhân

thiện bị nhân khi…… Nàng nhường nhịn không có nghĩa nàng phải nhượng bộ! (người hiền lành bị người khác bắt nạt)

Nguyệt Phàm Nguyệt Hiên hai người trốn ở phía sau cây to, nghe thấy mấy lời này của Trịnh công công lửa giận ba

trượng, Trịnh công công hắn là cái thứ gì? Dám bảo nương nương quỳ

xuống? Tay Nguyệt Phàm cầm hòn đá càng nắm càng chặt, càng nắm càng

chặt, hận không thể đập hòn đá lên đầu Trịnh công công.

Phía trên Sùng Dương cung, Tuấn Lạc

đứng bên Bạch Ngọc chạm khắc, Khánh Hỉ tiến lên chỉ xuống dưới: “Hoàng

Thượng, Liễu quý phi đến”

Tuấn Lạc không mặn không nhạt “Ừ”

một tiếng, Khánh Hỉ lại sợ sệt nói: “Dưới kia không phải Cố quý phi nương nương sao?”

Phản ứng khác với lúc trước, đôi mắt

Tuấn Lạc nhất thời liếc lên, trong mắt hình như xuất hiện vài phần vui

sướng, hắn lập tức xoay người đi về phía sau, nói với Khánh Hỉ: “Theo

trẫm đi xuống dưới một chút”

Khánh Hỉ “Dạ”

một tiếng, vội vàng đuổi

theo, trong lòng cũng suy nghĩ không thôi, mà thôi, Tuấn Lạc hiện giờ đã không còn là người hắn có thể suy nghĩ.

Gió đêm thoáng lạnh, y bào của Tuấn Lạc bị gió thổi thoảng qua, bước chân rất nhanh, để lại bóng lưng đĩnh đạc

cao ráo cho người phía sau, Khánh Hỉ miễn cưỡng chạy chậm mới có thể

đuổi kịp, lại không dám lên tiếng, đành phải cố hết sức đuổi theo.

Thủ

vệ phía sau thấy tình thế như vậy muốn theo sau bảo hộ, Tuấn Lạc khoát

tay áo, làm cho bọn họ lui ra, cứ như vậy trực tiếp đi về phía trước.

Trịnh công công ở phía trước càng đi

càng gần, thấy Phiêu Tuyết còn chưa quỳ, chuẩn bị tiến lên làm mưa làm

gió, trong nháy mắt nhìn thấy Phiêu Tuyết kia như nhìn thấy quỷ, còn dụi dụi mắt nhìn cho thật rõ mới run run quỳ xuống: “Nương, nương nương……”

“Nương nương cái gì?”

Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng bỗng vang lên, là Khanh Bật Liễu.

Trịnh công công lớn tiếng thỉnh an

Phiêu Tuyết: “Nô tài khấu kiến Cố quý phi, Cố nương nương……”

Lạc đà gầy

còn lớn hơn ngựa, hắn cũng không dám được đằng chân nâng đằng đầu.

Phiêu Tuyết nhớ tới tiếng quát của hắn

vừa rồi, ngay cả ý cười lạnh cũng không có, nàng đối đãi với người ngoài hiền hòa không có nghĩa có thể tùy tiện để cho người ta khi dễ: “Trịnh

công công, ta chịu không nổi cái cúi đầu này của ngươi…… Theo ý tứ của

ngươi, ta còn phải hành lễ với Liễu quý phi ấy chứ”

Những người khác thấy Trịnh công công

quỳ xuống hành lễ, các nàng cũng lập tức quỳ xuống, lúc này không ai

điều khiển xe liễn, xe liễn ngừng lại.

Nguyệt Hiên Nguyệt Phàm tránh phía sau

cây to tùy theo hoàn cảnh mà hành sự, Nguyệt Phàm thấy Phiêu Tuyết rốt

cục không tha cho tên thái giám chết bầm kia, trong lòng hoan hô nhảy

nhót, Nguyệt Hiên cao hứng nói: “Nương nương như vậy mới có dáng vẻ

nương nương chứ”

Bởi vì hưng phấn, thanh âm nói chuyện hơi lớn một chút.

Trịnh công công lập tức cảnh giác nói: “Ai, ai đang nói chuyện?”

Nguyệt Phàm lập tức che miệng Nguyệt Hiên, tim hai người bang bang đập nhanh.

Trịnh công công lại hỏi lại một câu: “Là ai đang nói chuyện!”

Phiêu Tuyết lập tức kinh ngạc, thanh âm này chính là Nguyệt Hiên, hai nha đầu này quả nhiên ở trong này, hiện

tại Phiêu Tuyết một lòng suy nghĩ làm cho Khanh Bật Liễu nhanh đi đi,

miễn cho Nguyệt Phàm xúc động làm ra chuyện gì, thiệt mạng vô ích.

Tuấn

Lạc có thể sủng Khanh Bật Liễu cũng nhất định có thể vì nàng ta mà giết

người, đến lúc đó Phiêu Tuyết nhất định không thể cứu, kế sách tạm thời

chỉ có thể làm cho Khanh Bật Liễu nhanh đi.

Phiêu Tuyết nhất thời cảm

thấy chỉ cần có thể cứu Nguyệt Phàm, chịu thiệt một chút cũng không là

gì!

Bây giờ ngay cả Khanh Bật Liễu cũng

không có ý đi, giống như muốn nhìn xem Trịnh công công và Phiêu Tuyết có thể nháo ra chuyện gì, không kêu tiếp tục đi, cũng không chào hỏi Phiêu Tuyết.

Chỉ thấy Phiêu Tuyết nhìn thoáng qua

Trịnh công công, sau đó lại nhìn về phía Khanh Bật Liễu vẻ mặt lạnh

băng, cắn cắn môi, khó khăn dùng xưng hô hậu cung tỷ muội gọi: “Tỷ tỷ……”

“A Li còn ở Sùng Dương cung chờ ngươi,

nhanh đi thôi……”

Phiêu Tuyết gằn từng tiếng nói thật khó khăn, cái này

khác gì đưa Khanh Bật Liễu lên giường của Tuấn Lạc?

Phiêu Tuyết nói xong liền nghe được

Khanh Bật Liễu hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt Khanh Bật Liễu tràn đầy khinh

thường và ngạo mạn, Phiêu Tuyết một mình cô đơn đứng nơi đó, có vẻ có

chút xấu hổ.

Phiêu Tuyết ngay cả cười cũng thật đau

khổ, đau khổ đến không nói nổi, nhưng Phiêu Tuyết không có cách nào……

Nàng thậm chí không thể cứng rắn, chẳng lẽ muốn nàng tự mình lên ngựa

làm xa phu cho Khanh Bật Liễu hay sao? Hay muốn nàng dùng mệnh lệnh lệnh cho Khanh Bật Liễu nhanh đi? Khanh Bật Liễu không cuồng ngạo như Lũng

Tịch Ngọc, phép khích tướng căn bản không thể dùng.

Chỉ mong lúc này

trong lòng nàng ta nhớ đến chỉ là Tuấn Lạc.

Phiêu Tuyết cuối cùng vẫn mạnh mẽ hạ quyết tâm lần nữa năn nỉ: “Tỷ tỷ……”

Từng câu từng chữ đau lòng nói: “A Li đang đợi ngươi”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...