Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 169

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đừng, không cần.”

Phiêu Tuyết bắt lấy

áo Trương Mặc, “Thâm cung hậu viện, ngươi lại không biết võ công, đi

chẳng phải chịu chết sao?”

Ngay cả tường thành cũng cũng sẽ qua không

nổi, có tâm là tốt nhưng không đáng.

“Ta gọi Bạch Điệp đi.”

Trương Mặc vừa dứt lời lập tức đi ra ngoài.

“Ta gọi Bạch Điệp đi hái mấy cành hoa quế tới cho ngươi.”

Phiêu Tuyết nhìn bộ dáng nôn nóng của hắn rồi toét miệng ra cười, “Được.”

Nàng chỉ đột nhiên nhớ lại cây quế trong cung kia, Trương Mặc lại vì làm cho nàng vui mà cố gắng như vậy.

Sau khi Phiêu Tuyết thấy Trương Mặc đi

ra ngoài, lại đặt tay lên bụng mình, hai mắt bất đầu trở nên mê man,

“Cục cưng, mẫu thân phải làm gì mới có thể giữ được ngươi đây?”

Bên ngoài, Trương Mặc nhanh chóng tìm

được Bạch Điệp, Bạch Điệp nhẹ nhàng bay từ trên cây xuống, ngáp dài:

“Hai ngày nay có chút cảm vặt, Trương công tử tìm ta có chuyện gì?”

“Ngươi vào cung nhìn xem cây quế trong

Trúc Uyển đã nở hoa hay chưa, nếu đã nở thì hái mấy cành về đây.”

Giọng

nói Trương Mặc dồn dập, thúc giục Bạch Điệp vào cung.

Bạch Điệp vuốt vuốt nếp nhăn trên tay

áo, chân mày không nhăn lại một chút: “Được, ta đi ngay.”

Dù sao thâm

cung Đông Ly bọn họ cũng đã qua lại nhiều.

“Có phải là cây quế bên dưới treo một chiếc đèn lồng không?”

Bạch Điệp quay đầu lại xác định.

Trương Mặc không nói, mím môi đứng dưới tàng cây.

Bạch Điệp nhìn lông mày nhíu chặt của hắn, biết rằng có hỏi

hay không cũng như nhau nên dứt khoát phất áo rời đi.

Trương Mặc nhìn Bạch Điệp rời đi, sau đó yên lặng trở vào trong lại nhìn thấy Phiêu Tuyết vùi đầu trong chăn lặng lẽ khóc.

“Ta đã sai phòng bếp sắc một chén thuốc an thai, sẽ bưng lên ngay.”

Phiêu Tuyết gật đầu, vờ như không có chuyện gì tiếp tục nghỉ ngơi.

Một mình Bạch Điệp chạy tới hoàng cung, nhìn một nhóm thị vệ đi qua, dùng khinh công nhảy vào, có rất nhiều

cảnh vệ, may mà khinh công của nàng đã đạt đến trình độ quỷ thần kinh

sợ, nếu không một bước cũng khó đi.

Bạch Điệp giống như một cái bóng trắng

xuyên qua rừng, luôn luôn tránh những chỗ nhiều người, đến bên ngoài

Trúc Uyển mới phát hiện thủ vệ đứng tầng tầng lớp lớp bên ngoài, còn

Thủy Bích và mấy nữ quan kia thì không thấy đâu.

Nàng nhanh nhẹn chui vào Trúc Uyển như

quỷ, may mà trong nội viện không có thị vệ, tất cả đều y hệt như khi

Phiêu Tuyết bỏ đi, bên ngoài có nhiều người canh phòng như vậy mà bên

trong lại không chút thay đổi, không biết là cố ý hay chỉ là trùng hợp?

Nếu không có ai thì Bạch Điệp cũng

không mải nghiên cứu, chỉ thấy trên cây quế to lớn nở ra những bông hoa

màu vàng, còn tản ra một mùi thơm mê người, Bạch Điệp liếc nhìn một biển hoa quế, bên dưới treo những chiếc đèn lồng nhỏ màu trắng, nàng có thể

tưởng tượng ra cảnh mấy người vui vẻ ngồi trên cỏ ghim đèn lồng, chỉ

tiếc bây giờ khắp viện đã không còn ai, những người đó giờ đã không còn ở đây.

Trong sân vắng vẻ trống trải, chỉ có

một cây quế đang nở những bông hoa thật xinh đẹp, một mình lặng lẽ mỹ

lệ, người muốn thưởng thức cũng không cách nào thưởng thức nữa.

Bạch Điệp thở dài một hơi, không khỏi

cảm thán cảnh còn người mất, quay ra phía sau tìm một chiếc rổ trúc,

chuẩn bị hái mấy cành về cho Phiêu Tuyết.

Mũi chân khẽ điểm nhẹ, vừa mới nhảy lên cành, một giọng nói nam tử có chút cứng rắn đã truyền tới: “Đi xuống, ngươi là ai?”

Trong giọng nói ẩn chứa uy nghiêm đế vương, Bạch

Điệp quy lại nhìn, sau đó đã bị một chưởng của Đông Phương Tuấn Lạc đánh ngã xuống.

Bạch Điệp quay trên không vài vòng, chân đạp lên một đóa hoa, sau đó chậm rãi ổn định lại thân thể.

Nàng không ngờ Đông Phương Tuấn Lạc lại xuất hiện ở đây, vào giờ này.

Đông Phương Tuấn Lạc nhìn nữ tử trước

mặt, cảm thấy có chút quen thuộc, lại đang cầm rổ như muốn hái hoa, cẩn

thận nhớ lại mới chợt phát hiện ra: “Ngươi là thị vệ bên cạnh Phiêu

Tuyết?”

Lần đó ở sòng bạc Cát Tường hắn đã gặp Bạch Điệp.

Bạch Điệp biết trước mặt chính là Đông

Phương Tuấn Lạc, đang do dự không biết gọi là cô gia hay phải thực hiện

lễ nghi quân thần.

Đông Phương Tuấn Lạc nhìn cây hoa quế,

suy nghĩ như ẩn như hiện, biết Bạch Điệp là người của Phiêu Tuyết, đoán

rằng nàng vào cung nhất định là có chuyện, cũng không so đo với nàng vấn đề hình thức.

“Là Phiêu Tuyết bảo ngươi tới sao?”

Hắn không nhìn Bạch Điệp mà nhìn về phía hoa quế hỏi.

Bạch Điệp chưa từng thấy nam tử nào dễ

nhìn như vậy, chỉ một cái nhăn mày, một cái giơ tay nhấc chân của Đông

Phương Tuấn Lạc đều tuyệt đại tao nhã.

“Là Trương Mặc công tử sai ta tới, nói

đi xem cây quế đã nở hoa hay chưa, nếu có thì hái vài cành về, ta nghĩ

đây cũng là chủ ý của bang chủ.”

Bạch Điệp cảm giác mình nói chuyện với

Đông Phương Tuấn Lạc có chút câu nệ.

“Ừ…”

Đông Phương Tuấn Lạc thản nhiên đáp lời, “Ta hái giúp ngươi.”

Hắn nói.

Bạch Điệp khó tin nhìn Đông Phương Tuấn Lạc, không biết có nên tin hay không.

Một nam tử cao cao tại thượng như vậy, một đôi tay được dùng để phê duyệt tấu chương, quyết định vận mệnh chúng sinh thiên hạ lại muốn dùng để giúp nàng hái hoa.

Không đợi Bạch Điệp kịp phản ứng, thân

hình cao lớn tuấn dật của Đông Phương Tuấn Lạc đã lướt đến trên cây quế, cẩn thận lựa chọn từng cành.

Bạch Điệp không thể làm gì khác hơn là

cố gắng không để nai con đi loạn trong đầu, cũng dùng khinh công nhảy

lên cành, tùy tiện hái mấy cành, giọng nói Đông Phương Tuấn Lạc lại vang lên: “Mấy cành đó không được tốt, ngươi hái mấy cành bên kia đi.”

Tay Bạch Điệp dừng lại trong không

trung, lúng túng đi về phía Đông Phương Tuấn Lạc nói.

Quay đầu nhìn lại, Đông Phương Tuấn Lạc đang nhíu mày, tỉ mỉ chọn một cành nở đẹp nhất,

mỗi động tác đều rất nghiêm túc.

Bạch Điệp không thể không thừa nhận từ

lúc nàng chào đời đến nay, đây là nam tử đẹp nhất, ngũ quan tuyệt mĩ mê

hoặc lòng người nhất, bóng lưng dày rộng đập thẳng vào mắt nàng, nàng

đột nhiên hâm mộ Phiêu Tuyết.

Bộ dáng Đông Phương Tuấn Lạc hái hoa

nghiêm túc như vậy, giống như đối mặt với đại sự liên quan đến tính

mạng, từ trong mắt hắn nàng có thể nhìn thấy những quyến luyến thâm sâu

không nói được thành lời.

Đông Phương Tuấn Lạc chọn mấy cành hoa quế, cẩn thận đặt vào trong giỏ trúc, đưa cho Bạch Điệp: “A Ngữ nàng…”

vẫn khỏe chứ?

“Vâng?”

“Thôi.”

Đông Phương Tuấn Lạc cuối cùng

lại nén những lời đó lại.

“Không có chuyện gì, ngươi hái hoa xong rồi

xuất cung đi.”

Hắn sợ Phiêu Tuyết đợi lâu.

Bạch Điệp nhận lấy rổ, đầy một rổ là những cành hoa quế mới nở.

Đây rõ ràng chính là tâm ý của hắn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 169

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 169
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...