Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 155

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trời dần tối, cho đến khi bốn phía đều

là một màu đen nhánh.

Bọn Nguyệt Linh hiếm khi được nghỉ nên đi tìm

Nguyệt Nô, chỉ có Thủy Bích canh ở ngoài, nha đầu này rất lười biếng,

thấy Phiêu Tuyết còn ngủ cũng chẳng thèm thắp đèn, ngọn đèn đơn độc dưới cây hoa quế giống như đang chờ người tới thắp sáng.

Yên tĩnh buồn tẻ, khi thời gian ước hẹn đã tới, một người mặc đồ trắng xuất hiện trước mặt Phiêu Tuyết, Bạch

Ngọc cũng cười hì hì xuất hiện.

“Nương nương, chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi được chưa?”

Phiêu Tuyết gật đâu: “Được.”

giọng nói của nàng thật nhẹ nhàng, bên trong hàm chứa hàng ngàn hàng vạn lưu luyến.

Bạch Ngọc nhìn nàng như vậy, cảm thán nói: “Bang chủ thật là đoạn tuyệt nha.”

Bạch Điệp lập tức làm cho nàng ngậm

mồm: “Đừng nói nữa, chúng ta đi thôi.”

Nàng sợ những lời nói điên cuồng

của Bạch Ngọc kích động Phiêu tuyết.

Nói xong, Bạch Điệp Bạch Ngọc mang theo Phiêu Tuyết, điểm nhẹ mũi chân lướt lên trời cao, rừng trúc che dấu

thân ảnh ba người, may mà vị trí của Trúc Uyển rất vắng vẻ, lại là ven

hoàng cung, là nơi lãnh cung đề phòng vô cùng yếu nên Bạch Ngọc Bạch

Điệp mới dễ dàng đi vào, nhưng đi ra hiển nhiên sẽ không dễ dàng như

vậy…

Trong khi nín thở, Bạch Điệp nghe thấy

nơi xa xa có bước chân chỉnh tề của bọn thủ vệ, cầm đầu là thị vệ võ

công cao cường, “Không ổn, nơi này có điểm lạ.”

Bạch Ngọc lập tức lấy tay che lỗ mũi,

chỉ cho không khí đi vào không cho đi ra, Phiêu Tuyết cũng ôm lấy cổ,

Bạch Điệp ôm nàng dừng trong rừng trúc, ba người giống như ba con bướm

đậu trên cành.

Bọn thị vệ di chuyển bên dưới một lúc: “Báo cáo đại nhân, nơi này không phát hiện điều gì bất thường.”

“Ừ, vậy chúng ta tiếp tục tuần tra chỗ khác.”

Nam tử cầm đầu trầm giọng nói.

Một nhóm người lại rầm rập bước đi.

Sắc mặt Phiêu Tuyết đã tái nhợt, đột

nhiên một giọt nước mắt từ trên mặt chảy xuống, làn váy phấp phới trong

không trung mênh mông, lụa đen ánh lên từng dải ánh trăng.

“Bạch Điệp,

mau dẫn ta đi.”

Trong lòng Phiêu Tuyết rất sợ, sợ trì

hoãn thêm mấy khắc nữa sẽ không bỏ đi được, đây chính là bỏ đi trong

đêm, màng theo tất cả mệt mỏi thể xác và tinh thần.

Việc đúng đắn duy

nhất nàng có thể làm chỉ là bắt mình phải rời đi, như vậy mới có thể

giảm bớt nỗi đau khổ cho hắn.

Bạch Điệp Bạch Ngọc cực kỳ cảnh giác,

nhưng cũng không hổ là người đã được Minh Bang bồi dưỡng, hai người mang theo Phiêu Tuyết cẩn thận lướt lên tường cung, ba người cứ như vậy nhảy xuống bãi cỏ bên ngoài.

Trong khoảnh khắc đó, Phiêu Tuyết có chút choáng váng, mạnh mẽ ngã xuống cỏ, lập tức lấy tay che mắt, vạn phần đau khổ.

“Bang chủ, người làm sao vậy?”

Phiêu Tuyết nắm chặt tay Bạch Điệp: “Dẫn ta đi, nhanh.”

Nàng cảm thấy mình chống đỡ không được bao lâu nữa.

Bạch Điệp không dám không tuân theo lời của Phiêu Tuyết, lập tức đỡ Phiêu Tuyết dậy chạy tới tổng bộ Minh Bang.

Bạch Điệp nói với Bạch Ngọc: “Bạch Ngọc, ngươi đi tìm công tử Trương Mặc, nói bang chủ đã trở lại, ta sẽ đưa bang chủ về.”

Bạch Ngọc gật đầu, sau đó hai người chia làm hai ngả.

Bọn thị vệ rối rít giơ đuốc xông ra từ cửa cung: “Giống như có người vừa trốn ra khỏi cung, mau đuổi theo.”

Xuất cung quả nhiên không dễ dàng như

vậy, Phiêu Tuyết đã dự đoán được kết quả này.

Nàng miễn cưỡng mở to hai

mắt muốn nhìn rõ một chút nhưng trước mắt lại chỉ mơ mơ hồ hồ.

Sau khi Bạch Điệp dùng ám khí đánh ngất một số người mới có thể trốn thoát thành công.

Phiêu Tuyết thở hổn hển từng ngụm, chỉ

cần có thể đi khỏi vòng vây này, dù A Li có muốn tìm cũng không tìm được nàng.

Hiện tại nàng đang là một phế phi trong lãnh cung, nếu hắn phát

động tìm kiếm sẽ phá hủy hình tượng quân chủ anh minh của hắn, những thứ A Li cần phải quan tâm còn quá nhiều, hắn sẽ tuyệt đối không tùy tiện

làm như vậy.

.

Tổng bộ Minh Bang núp mình trong một

xóm nhỏ tên là Mai, cả thôn nằm trong một sơn cốc, dễ thủ khó công, phía sau núi có một kho vàng rất lớn, tất cả đều là vàng bạc Minh Bang đã

tích lũy mấy năm.

Phiêu Tuyết không trở về Cố phủ mà tới nơi này, giữ

thôn là mấy đứa trẻ thoạt nhìn thấy rất bình thường thực ra đều là cao

thủ võ nghệ đầy mình.

Lúc này thấy Phiêu Tuyết tới, đầu tiên bọn chúng

thấy kỳ lạ về trang phục của nàng, bình thường đều là màu xanh lam không hiểu vì sao lại đổi thành màu đen.

Ở trong đêm đen thế này thật khó

nhận ra.

Hai người bọn họ sắc mặt tối sầm, thoạt nhìn thật mệt mỏi.

Hai đứa trẻ lại nhìn một lát nữa mới phát hiện ánh mắt Phiêu Tuyết không có điểm dừng.

Bạch Điệp dẫn Phiêu Tuyết vào phòng

bang chủ, thắp cây đèn dầu trong phòng lên, cả phòng bừng sáng, ánh nến

hất vào bình phong, chỉ thấy trên tấm bình phong rộng là hình hoa sen

rất sống động giống như đang đung đưa theo ánh nến, đáng tiếc đầu Phiêu

Tuyết đang đau như sắp nứt ra, không có tâm trạng thưởng thức.

Bạch Điệp đỡ Phiêu Tuyết nằm xuống

giường, nàng không biết vì sao Phiêu Tuyết lại vội vàng muốn xuất cung.

Mãi cho đến khi Bạch Ngọc và Trương Mặc dẫn lang trung đến mới mơ hồ

đoán được nguyên nhân.

Sau khi Trương Mặc chạy tới lập tức để

lang trung xem bệnh cho Phiêu Tuyết, lang trung cầm cổ tay Phiêu Tuyết

một lúc mới không nhịn được lắc đầu: “Không được, vị cô nương này bị

thương quá nặng trên đầu, vốn không có gì đáng ngại, đáng tiếc là nơi bị thương lại là huyệt vị mẫn cảm nhất, máu tụ không thể tan, ép lên huyệt trên mắt ảnh hưởng tới thị giác, bây giờ máu đã kết thành khối, không

thể xoay chuyển, không thể không mù.”

Sắc mặt Trương Mặc trầm xuống, trong

lòng Phiêu Tuyết đã có chuẩn bị nhưng khi nghe lang trung nói vậy hy

vọng phục hồi thị lực lại yếu đi một chút, trong lòng càng khó chịu.

Trương Mặc im lặng chốc lát rồi hỏi

lang trung: “Chẳng lẽ không có cách nào tan hết máu tụ trong đầu hay

sao? Không dùng thảo dược được?”

Lang trung bất đắc dĩ lắc đầu: “Không được…”

“Không dùng thảo dược được thì châm cứu, chẳng lẽ không có cách nào chữa khỏi cho cô nương nhà chúng tôi?”

Lang trung nói chậm chậm với Trương

Mặc, vẻ mặt xin lỗi: “Vị công tử này, không phải ta không cứu mà ta thật sự không cứu được, máu tụ giữa hai đường kinh mạch, nếu sai một bước,

không chỉ không chữa được mà mạng của cô nương này cũng mất, nếu như

không châm cứu thì cùng lắm chỉ là cả đời không nhìn được, không thể

đánh cược được, không đánh cược được…”

Lang trung không nhịn được mà

liên tục lắc đầu.

Bạch Điệp đứng bên cạnh lắng nghe cũng

không nhịn được ngắt lời: “Chẳng lẽ không có cách chữa?”

Nàng vốn chỉ

chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho Phiêu Tuyết, theo lý mà nói thì

không được phép chen ngang khi Trương Mặc nói chuyện nhưng cuối cùng

nàng vẫn không nhịn được.

“Chẳng lẽ cô nương chúng ta phải mò mẫm cả đời sao?”

Nàng nói.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 155

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...