Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 89

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong phòng ăn, không khí bị đè nén.

Liễu Như Mi béo mập ngồi bên cạnh Cố Hà Đông, sau đó Tuấn Lạc cùng Phiêu Tuyết ngồi phía trên, duy chỉ có chỗ

ngồi của Phi Sương là bỏ trống.

Liễu Như Mi nhíu mày chặt hết mức có thể, cúi đầu không nói lời nào, ăn mãnh liệt.

Trên mặt Cố Hà Đông cũng không có nụ cười nào.

Phiêu Tuyết yên lặng cầm một khối tuyết ngọc cao cắn từng miếng.

Cả bàn người chỉ có một mình Tuấn Lạc

là sắc mặt như thường, thái giám đi theo đặt trước mặt Tuấn Lạc điểm tâm đã thử độc qua, Tuấn Lạc cũng cầm lấy một khối tuyết ngọc cao, nếm một

miếng rồi lại nhìn vẻ mặt đần độn của Phiêu Tuyết, lại tiếp tục ăn.

Ăn ước chừng nửa khắc (1 khắc = 15 phút), mọi người không nói lời nào.

Lại tiếp tục qua nửa khắc nữa, vẫn không nói lời nào.

Cuối cùng vẫn là Liễu Như Mi ngồi không yên, trực tiếp buông bánh bao đậu cửu điệp trong tay xuống, “hô”

một

tiếng đứng lên: “Hoàng Thượng, Phiêu Tuyết, thần thiếp ăn không vô nữa”

Phiêu Tuyết bị động tác bất ngờ của

Liễu Như Mi làm hoảng sợ, điểm tâm chuẩn bị nuốt xuống cổ họng nửa vời,

làm hại nàng lập tức ho lên.

Thủy Bích từ phía sau vội vàng đưa chén nước lên, Phiêu Tuyết nhận lấy cuống cuồng uống.

Liễu Như Mi lại ngồi xuống, nhìn Phiêu Tuyết: “Ngươi nha đầu này tại sao vẫn nôn nôn nóng nóng như vậy?”

Phiêu Tuyết trợn mắt liếc lại về phía Liễu Như Mi một cái, không biết là ai làm hại?

Vết nhíu mày của Cố Hà Đông càng sâu,“Phu nhân”

Hắn hô một tiếng, Liễu Như Mi lập tức yên tĩnh lại.

Sau đó Cố Hà Đông cười xin lỗi với Tuấn Lạc: “Hoàng Thượng đừng trách móc, nội nhân chính là cái dạng này”

Tuấn Lạc nhẹ uống một ngụm trà nóng,

cười nói: “Cố đại nhân nói đùa, ở trong Cố phủ coi trẫm như con rể bình

thường là được, không cần cố kỵ nhiều như vậy”

Liễu Như Mi xoắn tay áo: “Con rể này

thật tốt, cũng không biết Phi Sương nàng…… Ai”

Nói đến Phi Sương, Liễu

Như Mi lập tức thở dài một hơi.

Bốn người ở đây, Tuấn Lạc, Cố Phiêu

Tuyết, Cố Hà Đông, Liễu Như Mi, chỉ có Liễu Như Mi là không biết nguyên

nhân chân chính hôn sự này của Phi Sương, chỉ sợ nàng đau khổ vì nữ nhi, Phiêu Tuyết cùng Cố Hà Đông thế nhưng ăn ý không đề cập đến.

Đối với

Liễu Như Mi mà nói, chỉ biết là có vị công tử tới cầu hôn, Cố Hà Đông

cảm thấy không tệ cho nên đem Phi Sương gả cho.

Hiện tại nàng đang lo

lắng vị hôn phu tương lai của Phi Sương không tốt.

“Nếu vị hôn phu của Phi Sương không tốt, chúng ta đừng gả đi”

Nàng nói.

Mọi người chỉ biết hôm nay có người cầu hôn với nhị tiểu thư, mà Cố Tể tướng cũng đáp ứng việc hôn nhân này, cụ thể là gì đều không biết, thể diện cũng không mất là bao nhưng vẫn còn

nhiều lời gièm pha.

Cho nên vừa nhắc tới Phi Sương, lại lập tức cắt đứt tiếng nói chuyện.

Phiêu Tuyết thật vất vả thuận khí, cầm

lấy một khối tuyết ngọc cao khác lập tức nhét vào miệng đến mức mồm

phình ra, cuống cuồng nuốt xuống như đang cố nuốt trôi nỗi buồn.

Tuấn Lạc nhìn bộ dạng này của nàng,

cũng theo nàng một lần nữa cầm lên một khối tuyết ngọc cao, chỉ là lần

này trong mắt có thêm nhiều ý cười.

Liễu Như Mi nhìn cái dạng này của Phiêu Tuyết, nhịn không được nói: “Ăn từ từ, không có ai tranh với ngươi”

Tất cả mọi người chỉ có Liễu Như Mi là vô tư nhất, Cố Hà Đông nhẹ thở dài một hơi,“Lão phu ăn no, các ngươi từ từ dùng”

Nha đầu Phi Sương kia thật sự làm cho hắn lao lực quá độ.

Nhưng chỉ lát sau, quản gia Cố phủ Cố

Quán hoang mang rối loạn bưng một cái khay vào, trên khai có một cây bút còn có một tờ giấy, Phiêu Tuyết nhận ra được loại giấy này, là loại

giấy chuyên để định ngày hỉ.

“Lão gia, đã chọn được ngày hoàng đạo, là ba ngày sau, còn có trung tuần tháng sau, xa hơn cũng chỉ có thể nửa năm sau ”

Cố Hà Đông nhướng mày lên.

“Lão gia, việc hôn nhân của nhị tiểu thư chọn vào lúc nào?”

Liễu Như Mi vừa nghe, đương nhiên hy

vọng nữ nhi ở trong nhà lâu chút ít: “Nửa năm sau đi, Phiêu Tuyết đã gả

đi, để Sương Nhi ở với ta lâu chút”

Nói cho cùng vẫn khó xa cách.

Cố Hà Đông lập tức bác bỏ,“Không được! Nàng phải gả sớm một chút cho ta”

Cố Hà Đông dùng bút đánh dấu qua loa, vẽ một vòng trước vị trí tháng sau.

Liễu Như Mi lập tức kêu lên: “Cái gì?

Ba ngày sau?”

Bà vợ sư tử lập tức bị kích ra, “Cố Hà Đông, ngươi bán nữ

nhi a?! Ba ngày sau ngươi thật sự gả Phi Sương ra ngoài, ta, ta không để ngươi yên đâu!”

“Ngươi không để ta yên cũng vô dụng,

Sương Nhi phải gả”

Khó có được Cố Hà Đông không sợ Liễu Như Mi như hôm

nay, nhưng những lời này rõ ràng không có khí thế như khi hắn ở trên

triều đình.

Nếu Phi Sương không sớm gả ra ngoài một chút, chỉ sợ đêm dài lắm mộng, không nói đến lòng người khó dò, nếu có

bầu thì làm sao? Cố gia hắn mất mặt thì không sao nhưng thanh danh của

Phi Sương cũng sẽ thối theo!

Trên mặt người là da chứ không phải vỏ cây a…… Phi Sương này mạnh mẽ, chỉ sợ sẽ treo cổ tự sát nha.

Liễu Như Mi lần đầu tiên bị Cố Hà Đông

phản bác, lập tức cảm giác vạn phần uất ức, không muốn gả Phi Sương

nhanh như vậy cũng là nhân chi thường tình, còn Cố Hà Đông vội vã gả Phi Sương ra ngoài như vậy làm gì?

“Ngươi!”

Liễu Như Mi tức giận đến nghẹn lời, trực tiếp thách thức: “Rốt cuộc là vị công tử thế nào? Làm cho

ngươi ngay cả nữ nhi của mình cũng không cần, ngay cả cánh tay của mình

cũng vứt ra ngoài! Ta đây phải đi tìm Sương Nhi, hôm nay ta phải làm rõ

ràng với ngươi”

Dứt lời lập tức phóng ra ngoài, bỏ lại cho Phiêu Tuyết

cùng Tuấn Lạc một cái bóng rất lớn.

Cố Hà Đông thống khổ chống tay lên trán, cái nhà này thật sự loạn rồi.

Ở trong lầu, Phi Sương gục đầu vào

trong hai tay áo khóc, hoa cắm trong bình cũng bị nàng đẩy rơi, trên sàn đều là những đồ vật nàng đập hư.

Nha hoàn bên người Thủy Ngưng lùi trong góc tường, tận lực không xuất hiện trước mắt nàng, ngay lúc này mà

người nào xuất hiện thì người đó thật xui xẻo.

Nghe nói hôm nay có người đến cầu hôn

tiểu thư, người đó có diện mạo giống Mặc tướng quân như đúc, cũng không

phải Mặc nhị công tử đã chết, mà là họ hàng Mặc gia, Mặc Ngọc công tử.

Thủy Ngưng đột nhiên mở to hai mắt,

nghĩ đến bộ dạng tiểu thư đêm đó trở về, lại sai nàng đến chỗ lần trước

mua thuốc, không khỏi hít mạnh một hơi.

Không đúng a, mị dược này không phải đã được nàng ấy dấu trong túi thơm đưa cho đại tiểu thư sao? (A~~~ ghét

cái con Phi Sương này thế, đến cả chị mình mà cũng…..

Đồ đầu đất cắm

tóc)

Duy Thận công tử muốn thân thể nhị tiểu thư thì chính là do người ta tình tình nguyện…… Vậy Mặc Ngọc công tử

này tới cầu thân là thế nào?

Thủy ngưng thật sự là càng nghĩ càng không thông, đây là cái chuyện hỗn loạn gì chứ.

Phi Sương khóc rống, càng nghĩ càng giận, đứng dậy cầm một cái bình hoa ném ra cửa: “Ba……”

m thanh vỡ vụn thanh thúy.

“Ôi —”

Là tiếng kêu đau đớn của Liễu Như Mi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 89

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...