Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 75

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vi Di chỉ tay vào cửa Y Lan hí phường, cả người hăng hái, dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo.

Quan binh lập tức xông lên phía trước

bao vây toàn bộ hí phường, nhóm con hát sợ tới mức chạy trốn xung quanh, Vi Lạc Phu khi còn sống thích nhất là hát hí khúc, thậm chí mười năm

trước còn không thèm để ý ánh mắt người khác nuôi một đám con hát làm

nam sủng, lúc này Vi Di nhìn thấy đám con hát này lại nhớ tới cái chết

oan uổng của Vi Lạc Phu, ngực lại bắt đầu tức nghẹn, lập tức lớn giọng

hô: “Người đâu, đốt đuốc, nếu không ra thiêu rụi Y Lan hí phường này,

bản quan muốn nhìn xem rốt cuộc xương ai rắn hơn!”

Tô Thái Thú Tô Nghi đứng bên cạnh Vi

Di, trên người treo một đôi hướng châu (một loại trang sức), không giống với Vi Di đang hổn hển, lúc này đang lạnh nhạt nhìn tất cả, trong mắt

toát ra vẻ tính kế, vừa thấy cũng biết là kẻ khó đối phó.

Vì lấy lòng Vi Di, hắn cung kính phụ hoạ với Vi Di: “Vậy theo ý Vi đại nhân, đốt đi”

Vi Di cười với Tô Nghi, giao du với kẻ

xấu này hắn cũng không thích, chỉ là nữ nhân Cố Phiêu Tuyết kia đang ở

bên trong, hắn không thể không xuống nước.

Cũng phải tạ ơn gia đinh Cố

gia lại vừa lúc xem diễn trong hí phường này, cho ba lượng bạc mật báo

rồi đuổi đi, Cố Phiêu Tuyết mà chết lúc này thì thật không có giá trị.

Trương Mặc ở trong bóng đêm quan sát tất cả, khi nhìn thấy Vi Di, tay cầm châu hoa hung hăng dứt một cái.

Phiêu Tuyết đang mặc hí phục cầm tay

Tuấn Lạc đã muốn chạy ra ngoài, đột nhiên Trương lão chưởng quầy mạnh mẽ chạy vào, kéo hai người bọn họ ra ngoài: “Bang chủ, cô gia, theo thủy

lộ này ra ngoài, chạy nhanh tới sòng bạc Cát Tường!”

Tuấn Lạc liếc mắt một cái, giông tố đã

tới rất rõ ràng, không nói một lời lập tức nắm tay Phiêu Tuyết, theo nơi Trương lão chưởng quầy vừa chỉ chạy ra ngoài: “A Ngữ, chúng ta đi”

Tiếng nói của hắn trầm thấp.

Đằng Phiêu Tuyết gật đầu, hai người

cùng nhau chạy ra ngoài, hung hăng liếc qua khe hở màn diễn nhớ kỹ hai

người kia, nàng Cố Phiêu Tuyết đây ngươi không phạm ta thì ta không phạm ngươi, ngươi phạm vào ta ta tất sẽ hồi báo.

Lúc này Vi Di cùng Tô Nghi

thật sự đã chạm vào nòng súng!

Y Lan hí phường chính là sản nghiệp

Minh Bang, Phiêu Tuyết nếu muốn chạy trốn, mấy tên binh lính tôm tép này có thể làm gì được nàng? Chỉ thấy hai người mặc hí phục bí mật ở trong

đám người bỗng nhiên len ra ngoài, hậu trường hí phường còn có mật đạo

chạy trốn, lúc này đã có con thuyền chờ ở đó, “A Li chúng ta đi”

Tuấn Lạc cầm lấy mái chèo đẩy thuyền

vào thuỷ đạo, thuỷ đạo của hí phường đều là sông đào bảo vệ thành, men

theo tường thành mà đi, thập phần hẻo lánh, may là đêm đen đến mước

không thấy năm ngón tay, chỉ thấy con thuyền lặng lẽ ra khỏi phạm vi khu vực câu lan (nơi ăn chơi đông đúc), Phiêu Tuyết cùng Tuấn Lạc bất ngờ

chạy thoát, Phiêu Tuyết nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười nhạo

nói: “Đại thần trong kinh đại đều là cái dạng này sao? Bao vây? Màn xiếc ngây thơ như vậy cũng có thể tiêu diệt bọn loạn thần tặc tử”

Tuấn Lạc cầm gậy một đường đưa đò,

Phiêu Tuyết ngồi ở đầu thuyền chợt phát hiện nói sai rồi, mắng đại thần

của hắn không phải tương đương mắng hắn sao? Nhưng hắn là Đông Li quân

chủ lại bị thần tử làm cho phải cải trang mà chạy, trong lòng nhất định

không dễ chịu đi?

Tuấn Lạc không nói lời nào, chỉ có ánh trăng trải trên gương mặt tuấn mỹ, cả người càng thêm vẻ lạnh lùng.

Phiêu Tuyết lè lưỡi với cổ thụ hai bên thuỷ đạo, vẻ mặt áy náy, yên lặng một hồi lâu.

Phiêu Tuyết đột nhiên đứng dậy đi tới

đầu thuyền, ôm hắn từ phía sau, thanh âm rất nhẹ rất nhẹ: “Thực xin lỗi, hôm nay không nên để ngươi theo giúp ta……”

Phiêu Tuyết dán chặt lấy lưng hắn còn có thể cảm nhận thân thể cao lớn kia chớp mắt một cái đã cứng nhắc.

“Cố Phiêu Tuyết — đây là tự ngươi tìm ”

Tuấn Lạc đột nhiên mạnh mẽ quay lại, hung hăng đè Phiêu Tuyết xuống,

che môi của nàng lại!

Nhiệt độ của hắn đột nhiên truyền đến, trong đầu Phiêu Tuyết nhất thời trống rỗng! “Khoan —”

Nàng chỉ là muốn nói lời xin lỗi thôi,

sao, sao lại thế này?? (Lạc ca chưa học qua khóa tự động kìm chế, tỷ làm thế khác nào mỡ dâng đến miệng mèo.

Hớ hớ)

Tất cả oán giận của Tuấn Lạc đều hoá

thành cái hôn này, bá đạo mà lại ôn nhu, đúng vậy! Hắn không muốn để

nàng an ủi hắn! Ẩn nhẫn mười lăm năm! Đây sẽ là một lần cuối cùng! Bốn

tuổi làm đế, hoàng quyền bị mất mười lăm năm, quan lại chỉ biết Lũng thị mà không biết Tuấn Lạc, một đế vương, chỉ có thể giả ngây giả dại tự

bảo vệ, Băng Liên Các gần tẩm điện của hắn như vậy, hàng đêm lại chỉ có

thể nghe mẫu hậu của mình thống khổ gào thét mà không thể đi cứu, cuộc

sống chỉ có thể bán rẻ tiếng cười mỗi ngày cũng nên chấm dứt.

Phiêu Tuyết bị bắt thừa nhận lực đạo

của hắn, trong sự dụ dỗ của hắn lại không tự chủ được đáp lại hắn, trong nháy mắt nhắm mắt lại kia cảm giác như đã đến tiên cảnh, cánh tay trên

lưng hắn cũng bất giác thắt chặt, ôm càng thêm chặt.

Trái tim không chịu khống chế bang bang nảy lên, cho tới bây giờ Phiêu Tuyết chưa từng có loại cảm giác này,

loại cảm giác làm cho nàng cảm thấy thật quẫn bách.

Phiêu Tuyết mạnh mẽ đẩy hắn ra, nhanh chóng xoay lưng đi, thân thuyền vì động tác của Phiêu Tuyết mà kịch liệt lay động.

Tuấn Lạc nhìn thấy bộ dáng thẹn thùng

của Phiêu Tuyết trong lòng đột nhiên cảm thấy thật sảng khoái, cầm lấy

gẫy đỡ thuyền cân bằng, ôm Phiêu Tuyết vào lòng, lại nhẹ hôn một chút.

“A Ngữ……”

Hắn gọi.

Phiêu Tuyết rốt cục không chịu nổi bá

đạo mà lại ấm áp nhu tình như vậy, cắn chặt răng hung hăng— đè thân hình cao lớn của Tuấn Lạc xuống, hướng đôi môi tinh xảo hoàn mỹ của hắn cắn

một cái thật mạnh, sau đó cảm thấy mỹ mãn buông hắn ra.

(đây có được cho là quẫn quá làm liều không nhỉ?)

Tuấn Lạc bị đau hừ một tiếng, cả người nhe răng trợn mắt nhìn: “Ngươi—”

Phiêu Tuyết không thèm để ý thái độ của hắn, ném lại một cái nhìn xem thường.

Dựa vào cái gì nam nhân các ngươi có

thể, nữ nhân lại không thể? (Hâm mộ tuyết tỷ, dựa vào cái gì nam nhân có thể sàm sỡ mỹ nhân còn nữ nhân lại không thể sàm sỡ soái ca, sắc nữ

chúng ta cứ tự nhiên mà sàm sỡ mỹ nam nhé ~~~ Phiêu Tuyết: đừng có xiên

xẹo ý của người ta như thế.

Sâu: *không thèm nghe* sự nghiệp sàm sỡ mỹ

nam muôn năm!!!!)

Tuấn Lạc đột nhiên hừ giọng đọc một câu bách gia kinh điển: “Duy nữ tử dữ tiểu nhân, vị nan dưỡng dã!”

(câu nói nổi tiếng của Khổng Tử, ý nói “đàn bà và tiểu nhân khó nuôi/không nên

đụng vào)

Hai người thật vất vả mới thoát ra từ miệng hổ, lúc này đã liếc mắt đưa tình.

Tuấn Lạc nhướng mày hỏi Phiêu Tuyết: “Phu nhân, chúng ta hiện tại đi đâu? Thuyền này vi phu sắp chống không nổi nữa”

Phiêu Tuyết lúc này mới chú ý kỳ thật hắn đã xoay đông xoay tây.

“Đi sòng bạc Cát Tường”

Nếu nhớ không

lầm, sòng bạc Cát Tường chỉ cách Cố phủ mấy con phố, chỉ là còn phố ấy

hẻo lánh hơn Cố phủ một chút, với thân thủ của Tuấn Lạc thì có thể trực

tiếp trở về.

Nếu xảy ra chuyện gì cũng dễ dàng thoát được.

Phiêu Tuyết lập tức chỉ đường cho Tuấn Lạc, Tuấn Lạc chống thuyền, lập tức theo hướng đã được chỉ vạch nước đi tới.

Cách đó không xa ở trên đường ra khỏi

Cố phủ, vạn vật yên tĩnh, quán xá hai bên đường đã sớm đóng cửa, Mặc Duy Trúc chật vật đỡ Mặc Duy Thận khó khăn bước vào phủ tướng quân, thân

thể Duy Trúc vốn suy nhược không chịu nổi sức nặng như thế, đi được vài

bước lại dừng lại.

“Duy Trúc, buông ta ra”

Mặc Duy Trúc vô lực nói.

“Không được, đại ca! Ngươi vừa mới phun ra một ngụm máu như vậy, ngươi bảo ta làm sao có thể yên tâm?”

Duy Trúc lập tức phản bác.

Hai người y phục màu trắng đứng chung

một chỗ, gương mặt giống nhau như đúc, trong đêm tối như một đôi ngọc

bích, khắp nơi tản ra một loại không khí đặc biệt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...