Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thân thể suy nhược của Duy Trúc không

chống đỡ được, lập tức che ngực ho nhẹ một trận, lại vẫn làm bộ như

không có chuyện gì, vẫn nho nhã lễ độ trả lời: “Tại hạ là Mặc Ngọc không phải Mặc Duy Thận……”

Phi Sương nghe được đáp án ngoài ý

muốn, trong một khắc cảm thấy đầu óc tối tăm, đầu óc trống rỗng, lúc này thật sự cái gì cũng không biết, chỉ có thể ngây ngốc hỏi: “Ngươi và Duy Thận ca ca là quan hệ thế nào……”

“Hắn là đường huynh của tiểu sinh”

Phiêu Tuyết đứng trước cửa nghe được

đoạn đối thoại này, dưới chân như bị đeo cầu sắt, thế nào cũng không thể chuyển bước, khoảng cách chỉ gần trong gang tấc mà lại như xa ngàn dặm.

Mặc Duy Trúc biết Phiêu Tuyết đã đứng phía sau, lại cố nén không quay đầu lại nhìn nàng một cái.

Hắn muốn có thể quang minh chính đại

xuất hiện trước mặt nàng cho nên hắn không thể quay đầu, xin cho hắn ích kỷ một lần, chỉ một lần này……

Phi Sương đã bị những chuyện rành rành

trước mắt này làm kinh sợ, nàng làm sao có thể tin nàng nhận sai người?

Dâng hiến sự trong sạch vô ích?

Không thể nào! Người đêm đó…… rõ ràng chính là Duy Thận ca ca!

Không biết tại sao, nàng chắc chắn người kia chính là Duy Thận, mà không phải nam tử ôn hòa như nước trước mắt này.

Nhưng…… sự thật đã bày ra trước mắt,

nhưng nàng vẫn không muốn thừa nhận, nếu nàng cứ như vậy gả cho hắn, vậy chẳng phải nàng không có cơ hội gả cho Duy Thận ca ca rồi?

Không ngờ nàng hao tổn nhiều tâm kế như vậy toàn bộ đều dùng sai đối tượng?

Phi Sương lắc đầu, lảo đảo rút lui từng bước,“Không phải ngươi, không phải ngươi…… Ngươi có gì chứng cớ chứng

minh đêm đó là ngươi?”

Duy Trúc ngượng ngùng quay mặt, không

nghĩ tới Cố Phi Sương lại nói ra những lời này, Cố Hà Đông lập tức tát

tới một cái: “Ngươi còn không biết xấu hổ?”

Dứt lời trực tiếp hất cái

hộp trên bàn xuống, cái hộp đập trên mặt đất, một cái yếm màu đỏ từ bên

trong rơi ra.

“Ngay cả sính lễ người ta cũng đã đưa

tới, ngươi còn muốn nói cái gì? Việc xấu trong nhà không thể nói ra

ngoài, ngươi còn náo loạn! Ta chỉ là muốn ngươi nhìn cho rõ ràng, cho dù hắn không phải Duy Thận ngươi cũng phải gả cho hắn!”

Phi Sương nhìn cái yếm chói mắt kia,

xấu hổ không chịu nổi, che miệng chạy ra ngoài, khi chạy tới cửa trực

tiếp đụng phải Phiêu Tuyết, hoàn toàn không để ý tới Phiêu Tuyết tiếp

tục khóc lóc thảm thiết chạy ra ngoài.

Va chạm này thu hút sự chú ý của Cố Hà

Đông, lập tức nhìn thấy Phiêu Tuyết vẫn đứng ở cửa, lại quay đầu nói với Mặc Ngọc một thân thanh phong tú cốt: “Việc đã đến nước này, phải nhờ

Mặc Ngọc công tử mau chóng chọn ngày lành tháng tốt, cưới Sương Nhi”

Cố Hà Đông lắc lắc đầu, nha đầu kia rốt cuộc đã hại chính mình.

Mặc Ngọc, Mặc Duy Trúc…… Cố Hà Đông

càng nhìn càng cảm thấy như là cùng một người, nhưng Duy Trúc đã chết ba năm.

Thiếu niên trước mặt một thân hơi thở thư hương (người đọc sách,

có học), có lẽ cũng có thể coi là một vị hôn phu tốt, ít nhất sẽ không

để Phi Sương có nửa điểm thiệt thòi.

Hắn tuy rằng tức giận nhưng vẫn suy nghĩ cho Phi Sương.

“Tiểu sinh sẽ nhanh chóng nhờ người

tính ngày hoàng đạo, cưới nhị tiểu thư vào cửa…… Nếu việc này đã định,

vậy tiểu sinh cũng xin cáo từ……”

Dứt lời, hắn che miệng lại ho nhẹ ba

tiếng, hành lễ chuẩn bị rời đi.

Cố Hà Đông gật đầu,“Lão phu không tiễn……”

Phiêu Tuyết đứng tại chỗ, vẫn không nói một câu, Mặc Ngọc, Mặc Ngọc…… Đúng vậy, Thủy Bích cũng phát giác ra

điểm kỳ quái, nàng sao có thể không nhìn ra? Duy Trúc ca ca và Duy Thận

ca ca là song sinh cho nên mới giống như vậy……

Mặc Duy Trúc xoay người, đối mặt với

Phiêu Tuyết, hai mắt lại sáng ngời, hơi hơi gật đầu như đối mặt với một

người cực kỳ bình thường, sau đó trực tiếp đi qua Phiêu Tuyết.

Năm ngón tay Phiêu Tuyết nắm chặt thành nắm đấm, hắn không nhận ra nàng, làm sao có thể…… Hắn sao có thể không

nhận ra nàng…… Chẳng lẽ hắn thật sự không phải hắn?

Không thể nào…… Nhưng tại sao tim lại đau như vậy? Giống như bị xé rách……

“Không biết công tử là người nơi nào?”

Phiêu Tuyết cố nén run run hỏi, hai mắt mở lớn như muốn nhìn thấu hắn.

“Tại hạ là nhân sĩ Thương Châu Đông Li……”

Tiếng nói của hắn thanh nhã, nhìn không ra có gì không đúng.

“Công tử là làm cái gì? Tới kinh thành từ khi nào?”

Phiêu Tuyết chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi.

“Nhà có nghiệp nhỏ, ở Thương Châu mở

quán trà, trước đây vài ngày tới nhà đường huynh chuẩn bị tìm kiếm một

chức quan bằng chút học vấn……”

Hắn đáp cẩn thận, ánh mắt lại vẫn không

nhìn vào mắt Phiêu Tuyết.

Hắn chắp tay một cái, nở ra nụ cười thản

nhiên: “Cô nương…… Nếu là không có chuyện gì, tại hạ đi trước……”

Trong hoảng hốt, Phiêu Tuyết giống như

ngửi được trên người hắn một mùi hương nhàn nhạt, giống như được thúc

đẩy vượt qua khoảng cách hắn vạch ra, Phiêu Tuyết thế nhưng đưa tay kéo

lấy hắn.

Nàng còn có thể cảm giác được trong nháy mắt kia, hắn hơi run rẩy.

Trong giọng nói Phiêu Tuyết lộ vẻ bi thương: “Duy Trúc ca ca…… Là ngươi phải không?”

Duy Trúc dùng sức mím môi, thần sắc đều đã tái nhợt.

Cuối cùng hắn vẫn rút tay mình ra: “Cô nương, ngươi nhận lầm người……”

Nước mắt Phiêu Tuyết đã rơi xuống: “Gạt người! Chính là ngươi! Chính là ngươi!”

“Mặc nhị công tử…… sớm đã chết, cô

nương, ngươi nén bi thương đi”

Buông xuống những lời này, hắn rốt cục

kiên quyết xoay người rời đi.

Sức lực toàn thân Phiêu Tuyết như bị

rút đi, rốt cục vô lực tựa vào cánh cửa vô lực nhìn người nọ càng đi

càng xa, càng lúc càng xa…… Cuối cùng trở thành một chấm trắng nhỏ.

Ha ha, Phiêu Tuyết bắt đầu cười ngây ngô, hắn không quay đầu lại.

Sao có thể lừa nàng…… Mùi mặc hương kia vẫn còn quanh quẩn xung quanh, nàng dùng sức há mồm hít vào như muốn

giữ lại chút hương thơm cuối cùng này.

Một chỗ không xa, Tuấn Lạc như thanh

tùng đĩnh đạc đứng dưới tàng cây trong sân nhìn cảnh đoàn tụ, hắn nhìn

nàng, thu tất cả đau thương của nàng vào đáy mắt.

Phiêu Tuyết cười với Tuấn Lạc một nụ cười còn khó coi hơn khóc, nàng vẫn nhếch môi cười như có thể cười ra tất cả bi thương.

Tại sao, tại sao yêu một người lại khó như vậy……

Tuấn Lạc nhìn nàng, cũng cười với nàng một nụ cười chói lọi, hắn cười thật đẹp mắt, lộ ra hàm răng tuyết trắng.

Phiêu Tuyết vô lực thầm nghĩ: Cười nhạo đi, dùng tất cả sức lực cười nhạo đi, trừ bỏ điều này, nàng còn cái gì

có thể bị cười nhạo đâu?

Tuấn Lạc tiến lên dắt tay nàng, như

đang an ủi nàng nói: “Ái phi, đừng khổ sở, chúng ta đi ăn điểm tâm đi”

Khó có được hắn mềm giọng ôn nhu với nàng như vậy.

Thấy Phiêu Tuyết vẫn bất vi sở động, hắn dứt khoát dắt tay nàng giống như muốn kéo đi.

“Đi nhanh đi, trẫm thật đói bụng”

Hắn nói.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...