Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặc Duy Thận lảo đảo ngã xuống một

bước, đẩy Duy Trúc ra, dựa vào cây liễu bên đường bỗng nhiên ngửa mặt

lên trời cười ha hả: “Nhớ năm đó, cha đặt cho ta hai chữ Duy Thận, ý nói cho ta biết, làm người phải thận trọng mà bước đi, nhưng hôm nay…… Ha

ha”

Hắn cười khổ, ai oán đau đớn trong lòng,“Hôm nay ta lại làm ra một

chuyện không bằng cầm thú……”

Duy Trúc nhìn thống khổ Duy Thận không thôi, đứng sau lưng hắn thật lâu không nói gì, không biết nên an ủi hắn như thế nào.

“Duy Trúc, ngươi biết không?”

Tay Duy Thận đặt trên thân cây khô, “Đại ca ta…… luôn rất thích Phiêu Tuyết……”

Thân mình Duy Trúc run lên một cái.

Duy Thận tiếp tục nói: “Ta rất đau khổ, đại ca thật sự không biết tất cả mọi chuyện phát sinh thế nào, đại ca

thật sự không muốn cưới Phi Sương”

“Đại ca……”

Giọng nói thanh nhã của Duy Trúc nghẹn ngào gọi Duy Thận một tiếng.

Mặc Duy Thận thống khổ nhíu mày, sắc mặt tái nhợt lắc đầu nói: “Không có việc gì, đại ca không có việc gì”

Duy Trúc nhìn Duy Thận, song sinh, đau

vào tận tim.

Hắn có thể cảm nhận được tình cảm phức tạp lúc này của Duy

Thận, hắn làm sao có thể không có việc gì?

Hắn đang thống khổ, hắn đang tự trách, hắn muốn chạy trốn nhưng không cách nào trốn tránh.

“Đại ca…… ngươi thật sự muốn lấy Phi Sương muội muội?”

“Chẳng lẽ ngươi muốn đại ca trốn tránh hay sao?”

Hắn là Mặc Duy Thận, với tính cách của hắn làm sao có thể trốn tránh?

“Đại ca tự mình làm ra chuyện, đương

nhiên phải phụ trách, ngay cả nếu không muốn lấy thì cũng đã có phu thê

chi thực (sinh hoạt vợ chồng), Phi Sương…… nàng cũng chỉ có thể là tẩu

tử ngươi (chị dâu)”

Mặc Duy Thận vuốt vuốt y phục màu trắng trên người: “Đại ca vốn lo lắng Phiêu Tuyết phát hiện bí mật của ngươi

nên mới thay bộ y phục giống ngươi, không nghĩ tới…… tối nay không phải

ngươi gặp chuyện không may mà ngược lại là chính đại ca xảy ra chuyện,

đại ca không xứng làm đại ca……”

(Ồ ra là thế, cứ thắc mắc sao 2 anh này

thay quần áo lắm thế)

Duy Trúc nhìn bộ dáng đau khổ tự trách

của Duy Thận, trong lòng lại càng đau,“Đại ca, nếu ta không bảo ngươi để ta gặp Phiêu Nhi, ngươi sẽ không phải thay y phục giống ta, cũng không

phải tới Thuỷ Ba đình tìm Phiêu Nhi che lấp, sẽ không gặp Phi Sương, sẽ

không phát sinh chuyện như vậy, đại ca, ta thực xin lỗi ngươi”

“Duy Trúc, là đại ca không chăm sóc ngươi tốt, ngươi phải trách đại ca mới đúng, mà không phải là cái bộ dạng này……”

Mặc Duy Thận đến bây giờ vẫn không thể hiểu rõ ràng mọi chuyện phát sinh thế nào.

Duy Trúc nhìn ánh sáng xanh rực rỡ trên trời, mím chặt môi, rốt cục nói ra ý nghĩ trong lòng: “Đại ca, ta muốn lấy Phi Sương”

Lời này vừa nói ra giống như một tiếng sét giữa trời nổ ong ong trong đầu Duy Thận: “Cái gì?!”

Duy Trúc mấp máy môi, cánh môi tụ một vạt máu, hắn quỳ xuống: “Xin đại ca thành toàn”

Duy Thận kích động lui từng bước, lưng

đĩnh đạc đụng vào thân cây thô to phát ra một tiếng vang trầm nặng, hắn

điên cuồng gào to: “Ngươi rốt cuộc có biết chính mình đang nói gì hay

không?”

Trong mắt Duy Thận đột nhiên nổi lên

đầy sương mù, gương mặt tuấn tú của Duy Trúc bắt đầu trở nên mơ hồ, đầu

trầm xuống, cả người thật mạnh đập xuống dưới.

“Phịch……”

Trước khi Duy Thận mất đi ý thức chỉ nghe được Duy Trúc hoảng sợ la lên.

“Đại ca!!”

Duy Trúc kích động đứng dậy, nâng Duy

Thận hôn mê bất tỉnh trên mặt đất dậy, lồng ngực bắt đầu tê đau, khí

huyết dâng lên trong miệng, hương vị của máu……

Bệnh đã lâu, lúc hắn bước vào Thuỷ Ba

đình ngửi được một mùi thuốc đặc thù, nếu Phi Sương muội muội thật sự……

Hắn không thể tưởng tượng.

Ba năm, Cho dù phải đi đến cuối, hắn

cũng không muốn uất ức trốn tránh nữa, nếu có thể giải thoát cho đại ca, nếu có thể quang minh chính đại xuất hiện trước mặt Phiêu Tuyết…… để

cho hắn ích kỷ một lần đi.

~oOo~

Ven sông, nơi đèn đuốc phồn hoa của

kinh đô, Phiêu Tuyết nhảy từ thuyền lên bờ, làn váy nguyệt sắc tầng tầng lớp lớp rung động: “A Li, chúng ta đi mau”

Tuấn Lạc bỏ lại thuyền cũng muốn nhanh nhảy lên bờ.

Phiêu Tuyết không nghĩ tới lần đầu tới sòng bạc Cát Tường lại dưới tình huống như thế.

Bảng hiệu lớn lúc này đang treo cao cao trên xà nhà, Phiêu Tuyết vuốt vuốt tóc, kéo Tuấn Lạc chuẩn bị đi vào.

Tuấn Lạc bỗng nhiên dừng chân, kéo

Phiêu Tuyết vào một ngõ nhỏ, hắn mượn bóng tối ôm Phiêu Tuyết vào trong

lòng: “Đừng nhúc nhích”

Tuấn Lạc lộ ra một nụ cười tà mị.

Bỗng nhiên một tiếng nói vang lên phía sau hai người bọ họ: “Bái kiến Hoàng Thượng, quý phi nương nương”

Đôi mắt trong như nước của Phiêu Tuyết

lập tức nhíu thành một đường thẳng, giọng nói này rất quen thuốc…… Nhất

thời giống một giọng nói khác trong trí nhớ.

Trong Ngự Hoa Viên, khi Phiêu Tuyết

nghe được tiếng cười quỷ dị kia, giọng nói kia bỗng nhiên xen vào: “Hiền phi nương nương”

.

Chính là giọng nói này.

Phiêu Tuyết đột nhiên quay đầu, chỉ

thấy một nam tử cao gầy mặt mày đoan chính đứng sau bọn họ, cả người lộ

ra vẻ vẻ cực lỳ lạnh lùng.

Tuấn Lạc đã sớm mỉm từ trên cao nhìn

xuống, Tùy Nghị hơi cúi người, tay phải đặt trên chuôi kiếm đáp lời:

“Hoàng Thượng, thần đã an bài tốt”

“Bên Phương Ngôn thì sao?”

Tuấn Lạc lúc này tràn đầy uy nghi đế vương.

“Bên Phương đại nhân cũng đã an bài tốt”

Tùy Nghị đáp.

Phiêu Tuyết nghe được không hiểu gì,

Tuấn Lạc rốt cuộc đã an bài cái gì? Nam nhân này rốt cuộc là ai? Hắn tuy rằng đối với Tuấn Lạc thái độ cung kính nhưng cả người lại làm cho

người ta cảm giác không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh.

“Không đầy nửa canh giờ nữa, lại có trò hay để xem”

Tuấn Lạc bỗng nhiên quay đầu tà mị cười với Phiêu Tuyết .

Phiêu Tuyết bối rối, quay đầu không nhìn tới yêu nghiệt hắn nữa.

“Ngươi lui ra đi”

Tuấn Lạc nói với Tùy Nghị.

“Vâng”

Tùy Nghị đáp, một trận gió xẹt qua, người đã không thấy.

Phiêu Tuyết lại líu lưỡi, bên người yêu nghiệt Tuấn Lạc này đều là người không tầm thường, mười lăm năm giấu

tài, xem ra cái hắn thiếu chính là một cơ hội.

Cố Phiêu Tuyết nhìn Tuấn Lạc, bỗng nhiên phun ra một câu: “Có người nói cho ngươi diện mạo ngươi rất đẹp hay chưa?”

Sắc mặt Tuấn Lạc đột nhiên đen kịt, trí nhớ xuyên qua trở lại ngày xưa, hắn đột nhiên nhớ lại một đoạn giai

thoại lưu truyền trong cung mười chín năm trước.

Mười chín năm trước.

Điện Tây cung Tử quý phi.

Ngày ấy mưa to, âm thanh tí tách từ

trên mái hiên cung điện hoa lệ nhỏ giọt xuống, tiếng mưa rơi nhàn nhạt

che khuất tiếng kiêu đau đớn của mỹ nhân trong điện.

“A— nương nương dùng sức, sắp sinh rồi! Thêm lực chút nữa”

Cùng với Thái y, ma ma đỡ đẻ, tiếng trẻ con khóc nỉ

non to rõ xuyên qua bầu không khí khẩn trương.

Nam nhân một thân màu vàng ở bên ngoài

đã sớm gấp đến độ xoay quanh, hắn vốn không có con nối dòng, hiện tại nữ nhân âu yếm của mình lại đang lâm bồn bên trong, sao có thể không lo

lắng? Chỉ thấy trên trán đã đầy mồ hôi, người bên trong còn không ra hắn sẽ chạy vào.

“Hoàng Thượng, Hoàng Thượng, nương nương sinh! Sinh, là một bé trai”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...