Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Chương 98

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phiêu Tuyết đột nhiên nhớ lại câu nói

của Tuấn Lạc, vì sao hắn lại nháo nhào kêu đói bụng, thì ra hắn muốn để

nàng ăn điểm tâm cùng Cố tướng và Liễu phu nhân……

Thì ra hắn là người mà cái gì cũng không muốn nói, chỉ muốn im lặng cho đi……

Phiêu Tuyết đột nhiên thật sự muốn nhìn thấy Tuấn Lạc, bỏ lại Nam Cung Hiên Dật, Nam Cung Hiên Dật ngăn Phiêu

Tuyết: “Đã biết A Li tốt? Nếu ngươi đối với A Li không tốt, để cho A Li

đem ngươi vào lãnh cung đi”

Phiêu Tuyết hung hăng liếc Nam Cung

Hiên Dật một cái, cái này là uy hiếp sao? “Vậy bảo hắn tống ta vào lãnh

cung đi, vừa hay ta chưa từng ở trong lãnh cung”

Nam Cung Hiên Dật tựa tiếu phi tiếu,

xoay người chỉ vào con đường dẫn đến Vân Hương lâu: “Chi bằng cùng ta đi uống chén rượu đi?”

Phiêu Tuyết cười lắc đầu: “Không đi ”

Nàng vốn không muốn đi.

Nam Cung Hiên Dật nhìn bóng dáng Phiêu

Tuyết đi xa, trong đầu hiện ra hình ảnh ở sòng bạc Cát Tường ngày ấy,

làn váy bay lượn, chuỗi trân châu trên trán phát ra ánh sáng nhu hòa.

Nụ cười của hắn thoáng chốc lạnh xuống, trên mặt không còn một chút ý

cười, trong mắt không hề có chút bận tâm, thì ra tất cả nụ cười đối với

Phiêu Tuyết cũng chỉ là giả vờ.

Nam Cung Hiên Dật vuốt vuốt tay áo,

quay đầu nhìn thoáng qia cửa miếu thành hoàng nơi Phiêu Tuyết bị ôm vừa

rồi, thân ảnh họ Mặc kia đã không còn ở đó, thủ nhi đại chi là cỗ kiệu

đang đi xa dần.

(thành ngữ sử dụng để thay thế người hoặc sự vật nào đó)

Nam Cung Hiên Dật nhìn lại cảnh tượng

hai người một nam một bắc kia, sau đó vỗ tay, tiếng vỗ tay vừa phát ra,

lập tức có gã sai vặt đem một con tuấn mã toàn thân màu trắng đến, Nam

Cung Hiên Dật xoay người lên ngựa, nghênh ngang rời đi.

Khi Phiêu Tuyết trở lại Cố phủ, Cố phủ

đã bắt đầu giăng đèn kết hoa, Phiêu Tuyết vào từ cửa hông, quản gia Cố

quán đang an bài người dọn dẹp chân núi hẻo lánh nhất phía sau, chính là Thủy Ba đình kia.

Liễu Như Mi lại tâm không cam tình không nguyện xử lý trong đại sảnh, lần này nói gì Cố Hà Đông cũng không nghe nàng.

Phiêu Tuyết muốn hỏi cặn kẽ cho nên

phải tới tiền thính, hỏi ra mới biết thì ra Mặc phủ đã định xong xuôi

ngày giờ hôn sự, cùng với cái vòng tròn Cố Hà Đông vẽ lúc ấy cũng là

không mưu mà hợp, vừa hay thánh giá đang ở đây, cũng là chuyện mừng,

trong phủ giăng đèn kết hoa trước.

Phiêu Tuyết nói chuyện với Cố Hà Đông

xong lập tức trở về Như Tuyết Các của mình, nàng đối với chuyện hôn sự

của Phi Sương không có ý kiến, gả cũng tốt, không gả cũng thế, đều đã

không còn là chuyện nàng có thể khống chế.

Diện mạo Mặc Ngọc giống Duy Trúc ca ca, cũng không phải là sự ôn nhu của Duy Trúc ca ca đối với Phiêu Nhi, diện mạo giống nhau thì sao? Không phải là không phải, Phiêu Tuyết đã suy

nghĩ cẩn thận, nàng có tình cảm với Duy Trúc ca ca, chứ không phải có

tình cảm với Mặc Ngọc công tử giống Duy Trúc ca ca này.

Phiêu Tuyết vừa vào Như Tuyết Các, liền cảm giác có chút trống trải, những thị vệ cao thủ hộ giá đâu?

“Quý phi nương nương cát tường”

Vài nữ quan trong cung hành lễ với Phiêu Tuyết.

Phiêu Tuyết gật đầu: “Thủy Bích và Xuân Tiểu đâu?”

“Bẩm quý phi nương nương, hai vị tỷ tỷ ở trong thư phòng hầu hạ Hoàng Thượng”

Phiêu Tuyết nghe vậy đi lên thư phòng,

nhóm nữ quan đồng loạt đứng sang một bên, Phiêu Tuyết bước lên cầu

thang, chỉ thấy hai người đứng thẳng tắp trước cửa thư phòng, chính là

Thủy Bích và Xuân Tiểu sao?

Thủy Bích nhìn thấy Phiêu Tuyết, vui mừng nhướng mày, rồi lại đưa tay xuỵt một cái với Phiêu Tuyết.

Phiêu Tuyết lập tức nhè nhẹ cước bộ: “Làm sao vậy?”

“Vạn tuế gia hôm nay phát đại hỏa, vừa

mới mắng Tương công công đem tin từ trong cung tới”

Khi Xuân Tiểu nói ra vẻ mặt còn mang chút e ngại.

Phiêu Tuyết cảm thấy bất ngờ, rốt cuộc

là làm sao vậy? Tuấn Lạc vẫn đều nham hiểm, đại sự cũng chưa từng thấy

hắn dỡ xuống nụ cười? Ngay cả giết người cũng có chút mỉm cười…..

Rốt cuộc là chuyện gì mới có thể làm hắn thất thường như thế?

Phiêu Tuyết dường như muốn đẩy cửa đi vào.

“Tiểu thư, nhẹ một chút, Hoàng Thượng hình như vừa mới ngủ”

Thủy Bích vội vàng nhắc nhở.

“Ừ”

Cửa được nhẹ nhàng đẩy ra, Phiêu Tuyết đi vào, lại đóng cửa lại.

Trên bàn sách có một đống công văn, màu sắc đống tấu chương có chút không giống với những thứ Phiêu Tuyết thấy

sáng nay, xem ra đã đổi một đống, mấy quyển đang mở ra, còn lại đều còn

nguyên.

Bên trong thật im lặng, liếc mắt tìm cái người hình như đang ngủ.

Không nằm trên bàn ngủ, vậy chắc đang

nghỉ trên nhuyễn tháp (ghế mềm), Phiêu Tuyết đi tới chỗ nhuyễn tháp,

phát hiện mành đang buông xuống.

Nhìn, hay không nhìn? Dung nhan Tuấn Lạc ngủ…… Phiêu Tuyết nhẹ nhàng bật cười.

Phiêu Tuyết đẩy mành ra, bên trong

trống trơn…..

Sao lại như vậy? Hắn không phải đang ngủ sao? Thủy Bích và Xuân Tiểu coi chừng bên ngoài, hắn lại không có bên trong?

Rốt cuộc đi nơi nào? Kế kim thiền thoát xác?

Phiêu Tuyết vội vàng đi tới trước

nhuyễn tháp, theo bản năng định sờ độ ấm của nhuyễn tháp, xem có còn ấm

hay không, ngay khi Phiêu Tuyết vươn tay đụng đến nhuyễn tháp, một lực

đạo kéo nàng về phía sau.

Phiêu Tuyết theo bản năng định hét lên, một bàn tay lớn đã che lên, chặn miệng Phiêu Tuyết.

Tuấn Lạc không biết từ nơi nào xông ra, hắn không nói một lời, kéo Phiêu Tuyết ấn vào trong lòng.

Hắn buông tay ra, không che miệng Phiêu Tuyết nữa, làm cho Phiêu Tuyết gắt gao dán chặt trong lồng ngực hắn,

lòng tràn đầy ấm áp, cảm thụ được độ ấm của hắn, vội vàng xao động cũng

bình phục xuống.

“A Ngữ”

Hắn nói, thanh âm rất thu hút, trong giọng nói không giấu được mệt mỏi.

Phiêu Tuyết cảm thấy hắn quả thật có gì đấy không đúng, vừa định há mồm hỏi đã xảy ra chuyện gì, đã bị hắn ngắt lời, trong giọng nói của hắn bao hàm ngàn vạn lưu luyến: “Xuỵt, A Ngữ,

đừng nói, để chúng ta yên lặng đứng một lát”

Hắn nói xong, toàn bộ thư phòng liền im lặng xuống, kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Phiêu Tuyết tựa trên trái

tim hắn, lắng nghe trái tim hắn mạnh mẽ đập, mỗi một âm thanh đều đau

như vậy.

Tay Tuấn Lạc đặt trên lưng Phiêu Tuyết, giống như gắt gao giam nàng lại, sợ nàng sẽ đột nhiên biến mất: “A Ngữ…… A Ngữ……”

Phiêu Tuyết không biết rốt cuộc Tuấn

Lạc này làm sao, sao lại khác thường như thế, nàng sao lại cảm thấy giờ

phút này hắn bất lực như thế…… Giống như trong trời đất, tất cả những

người hắn quan tâm đều bỏ hắn mà đi, giống như trong đất trời rộng lớn

này chỉ còn một mình hắn cô đơn sống sót.

Phiêu Tuyết cứ như vậy vùi đầu trong

lòng hắn, sợi tóc của hắn rơi xuống trên đầu Phiêu Tuyết, cùng trăm nhìn sợi tóc đen của Phiêu Tuyết lẫn lộn với nhau.

Rốt cuộc là có chuyện gì?! Phiêu Tuyết vội vàng nhưng lại không thể hỏi.

Phiêu Tuyết có thể cảm giác được khi

Tuấn Lạc ôm nàng hắn run run, tuy rằng cố nén trấn định, nhưng thanh âm

nảy lên rất nhanh từ trong lồng ngực truyền tới đã nói hết tất cả sự bất lực của hắn.

Phiêu Tuyết ngẩng đầu, ôm lại hắn, mặc

kệ đã xảy ra chuyện gì, Phiêu Tuyết biết hắn chưa bao giờ cần an ủi, bởi vì hắn là Tuấn Lạc, vô vãng bất thắng Tuấn Lạc, thật ra hắn chỉ cần một chỗ có thể để hắn chân chân chính chính nghỉ ngơi.

(luôn luôn thắng)

Hắn cầu chính là một người không nhìn

trộm đế vị, hoàng quyền, tài phú của hắn, hắn muốn chính là một người

thật sự coi hắn là phu quân, người có thể cùng hắn vượt qua mưa gió.

Bên cạnh hắn quá nhiều tiểu nhân tà nịnh, chính vì thế, Phiêu Tuyết mới

càng có vẻ trân quý.

“A Li, sao vậy……”

Phiêu Tuyết ngẩng đầu nhìn gương mặt thon thon hoàn mỹ, rốt cục mở mồm hỏi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...