1
Nha hoàn của ta, Phương Phi là nữ nhi chưa chào đời của một thị thiếp trong phủ phế thái tử.
Kiếp trước, phu quân ta là Tống Lan g.i.ế.t vua đăng cơ.
Hắn lật lại oan án năm xưa của phế thái tử, rửa sạch oan khuất cho cả nhà người ấy.
Tống Lan phong Phương Phi làm quận chúa, ban phủ đệ, cấp ba ngàn hộ thực ấp.
Không bao lâu sau, Phương Phi liền mang thai.
Nhưng chẳng được bao lâu, nàng ta lại vì trượt chân rơi xuống nước mà c.h.ế.t trong phủ quận chúa.
Ta đem chiếu thư phong phi của nàng ta, vứt thẳng vào lư hương.
Không sai, là ta làm.
Ta có thể chấp nhận việc phu quân ta có những nữ nhân khác bên cạnh, nhưng không thể chịu nổi có kẻ dòm ngó quyền lực trong tay ta.
Ta xoa nhẹ phượng ấn, vì chiếu chỉ phong phi muốn hợp lệ thì phải có ấn của hoàng hậu, bằng không, không tính là chính thức.
Tiếc thay, đến c.h.ế.t Phương Phi vẫn không đợi được đạo chiếu chỉ có ấn của ta.
Đã vậy, tự nhiên cũng không thể nhập lăng phi tần.
Nhưng ta không ngờ, nàng ta lại trọng sinh.
Lại còn sống lại vào đúng ngày ta và Tống Lan định thân.
2
Ma ma gọi Phương Phi đến, bảo nàng ta đưa hộp đồ ăn mà Tống Lan cho người mang đến.
Phương Phi dâng hộp lên, lại đột nhiên lắm lời:
“Tiểu thư, Tống công tử mang đồ đến, hay là người cũng nên viết một bức thư, kèm chút lễ vật hồi đáp?”
Kiếp trước làm nha hoàn bên cạnh ta, Phương Phi luôn dè dặt, chưa từng nhiều lời. Kiếp này, xem ra đã không kìm được nữa.
Nàng ta muốn mượn cớ hồi lễ để có cơ hội tiếp xúc với Tống Lan.
Người ta thường nói, gặp nhau ba phần tình.
Huống chi, nàng ta thực sự sở hữu một dung nhan xinh đẹp hơn người.
Nàng ta có tư cách khiến nam nhân say mê.
Ta cười mà như không: “Ngươi nói cũng có lý.”
Ta viết một bức thư cảm tạ, kèm theo túi hương, cố ý sai ma ma mang đi.
Phương Phi cười tươi, chặn ma ma lại:
“Để nô tỳ đi cho, ma ma là nhũ mẫu của tiểu thư, sao có thể phiền bà làm mấy việc vặt thế này?”
Chưa đợi ta mở miệng, nàng ta đã ôm thư và túi hương vào lòng.
Ta nhìn nàng ta càng lúc càng vô lễ, chỉ mỉm cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lap-quan-lan/1.html.]
Hi vọng kiếp này, nàng ta đừng ngu ngốc như kiếp trước.
Còn chưa kịp làm chút trò vui tô điểm cho cuộc sống nhàm chán nơi thâm cung của ta, đã hương tiêu ngọc tận thì… thật chẳng thú vị gì.
3
Sau khi Phương Phi hồi lễ cho Tống Lan, ý cười trong mắt nàng ta giấu cũng không nổi.
O Mai d.a.o Muoi
Đó là dáng vẻ của một nữ nhân rơi vào lưới tình.
Nàng ta bắt đầu mượn cớ, khéo léo nhắc nhở ta viết thêm thư cho Tống Lan, giữ gìn tình cảm.
Ta cũng viết, nhưng không phải gửi cho Tống Lan.
Mà là gửi cho huynh trưởng của hắn, Tống Yến Lễ.
Kiếp trước, việc ta có thể buông rèm chấp chính, nắm vững quyền triều đình, không thể thiếu công lao của hắn.
Chính sự thù hận của hắn với Tống gia khiến chúng ta trở thành đồng minh.
Hắn là tai mắt của ta trong triều, cũng là thanh đ.a.o sắc bén ta dùng để thanh trừ bọn nịnh thần.
Hai quân thần chúng ta nắm giữ triều đình Đại Sở suốt ba mươi năm, từ thiếu niên đến trung niên, rồi đến khi bạc đầu.
Hắn từng thay ta xử lý nhiều rắc rối, cũng từng chắn đ.a.o đỡ kiếm trong những lần ta bị ép cung.
“Hạ thần và Thái hậu là tri kỷ tương giao. Thiên hạ đều bảo hạ thần là gian thần, chẳng hay Thái hậu thấy hạ thần là gì?”
Là trung thần, là tri kỷ, là đồng minh, là bóng hình an ủi khi ở đỉnh cao mà thấy cô quạnh.
Sống lại một đời, ta và hắn… có lẽ sẽ đi theo một con đường khác.
4
Thấy ta không mảy may lay động, Phương Phi liền tự nghĩ cách trốn ra ngoài tư thông với Tống Lan.
Rất nhanh sau đó, nàng ta mang thai.
Khi biết tin này, ta vỗ tay cười lớn. Nàng ta vẫn như kiếp trước, rất dễ thụ thai.
Đứa bé này đến quá sớm, là một biến cố ta chưa tính đến, kế hoạch của ta cũng vì thế mà thay đổi.
Ta bảo Phương Phi rằng vài ngày nữa ta và Tống Lan sẽ lên chùa dâng hương, bảo nàng ta chuẩn bị áo choàng giữ ấm sẵn.
Đến ngày khởi hành, nàng ta mừng đến không kìm được, lớp trang điểm trên mặt cũng tỉ mỉ hơn hẳn.
Nàng ta nóng lòng muốn báo tin mình có thai cho Tống Lan.
Nàng ta biết Tống Lan là người mềm lòng, nếu biết nàng mang thai, dù bị Thẩm gia và Tống gia trách mắng, cũng sẽ cho nàng ta một danh phận.
Nhưng nàng ta lại quên mất một người mà nàng không thể trái ý, người có thể cắt đứt đường tiến thân của nàng ta một cách triệt để.
Đó chính là mẫu thân của Tống Lan, Tống phu nhân.
Phương Phi hiểu biết về bà ta rất ít nhưng ta thì lại rõ như lòng bàn tay.
Vị bà mẫu đó, ngoài mặt là lửa, trong tối là d.a.o, tra tấn người không để lại dấu vết, khiến người ta khóc không ra nước mắt.
Một Diêm Vương sống sờ sờ, g.i.ế.t người không thấy m.á.u.
--------------------------------------------------