Nhưng sau khi đỗ đạt, Tống lão gia lại khinh ghét bỏ bà, quay sang nịnh hót tể Quỳnh Dương triều, cưới thứ nữ của ông ta, cũng chính là Tống phu nhân hiện tại.
Hai người họ cấu kết, hại c.h.ế.t mẫu thân ruột của Tống Yến Lễ.
Mẫu thân hắn trải qua sống c.h.ế.t, vì bảo vệ con mình, đã quỳ ngoài cổng Tống phủ, tự thú rằng mình phạm đủ thất xuất chi điều, tự xin ra đi, chỉ mong Tống đại nhân đừng trút giận lên nhi tử họ.
Nói xong, bà đập đầu vào cột mà c.h.ế.t.
Chuyện này từng gây chấn động cả kinh thành, các quan viên quanh vùng đua nhau tố cáo lên Ngự sử đài.
Vì danh tiếng của mình, bao năm nay Tống đại nhân và phu nhân Tống không dám ngược đãi Tống Yến Lễ.
Ít nhất là ngoài mặt thì không.
Thậm chí để dân chúng khen mình độ lượng, Tống phu nhân còn giả vờ sủng ái Tống Yến Lễ hơn cả con đẻ của mình.
Nhưng đến khi Tống Yến Lễ tính sổ với Tống gia, hắn cũng chẳng nương tay.
Hắn không chỉ đích thân g.i.ế.t c.h.ế.t hai người họ, mà còn kéo cả Tống gia sụp đổ.
Có người khuyên hắn:
“Ngươi cũng là người Tống gia, trong người ngươi vẫn chảy dòng m.á.u của họ. Đây cũng là gia tộc của ngươi mà.”
Hắn cười lạnh:
“Ai nói với đại nhân rằng ta sẽ cưới vợ sinh con? M.á.u mủ của lũ cặn bã này, không đáng được lưu truyền.”
Vì muốn dòng họ của phụ thân mình tuyệt tự, cả đời hắn không cưới thê tử, cũng không có con.
9
Sau khi xuống núi, bụng Phương Phi mỗi ngày một lớn.
Nàng ta nôn nghén dữ dội.
Ta ra lệnh cho nhà bếp mỗi ngày đều phải nấu một món canh cá.
Cá tươi mỗi ngày được đưa đến bếp.
Phương Phi chỉ cần ngửi thấy mùi tanh liền nôn không ngớt.
Một thời gian trôi qua, người nàng ta gầy rộc, yếu ớt vô cùng, ngoài phần bụng hơi nhô ra thì gần như không nhìn ra là có thai.
Cuối cùng, nàng ta không chịu nổi, lại đi tìm Tống Lan.
Hôm sau, Tống Lan liền dẫn phụ mẫu tới nhà ta cầu hôn, sớm hơn kiếp trước những bốn tháng.
Sau khi hợp bát tự, Tống Lan bị phụ mẫu ép mỗi ngày đều mang lễ vật tới thăm ta.
Lúc Phương Phi mệt mỏi nhất, Tống Lan lại cùng ta ngồi thuyền ngắm hồ.
Còn nàng ta, chỉ có thể đứng bên bưng trà rót nước, nhìn cảnh lưỡng tình Quỳnh Duyệt của chúng ta.
Những ngày như thế kéo dài hơn nửa tháng, Phương Phi không chịu nổi nữa.
Dựa vào ký ức kiếp trước, nàng ta lợi dụng mâu thuẫn giữa Tam hoàng tử và Đại hoàng tử, giao chứng cứ vụ án phế Thái tử cho Tam hoàng tử, chứng minh năm xưa phế Thái tử bị Đại hoàng tử hãm hại mà phải ngồi tù rồi tự vẫn.
Chỉ sau một đêm, cả kinh thành náo động.
Nha hoàn của nhị tiểu thư phủ Thừa tướng, lại là nữ nhi của phế Thái tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lap-quan-lan/3.html.]
Thật đúng là chuyện buồn cười nhất thiên hạ.
10
Phương Phi ngồi ở phía trên ta, thản nhiên mân mê dải ngọc bội đeo bên hông, dịu dàng mỉm cười với ta:
O Mai d.a.o Muoi
“Trước kia luôn là ngươi ngồi, ta đứng hầu bên cạnh. Giờ thì vị trí đổi rồi, ta ngồi ghế chủ, ngươi chỉ có thể làm khách. Thật khiến người ta cảm khái.”
Ta vẫn điềm nhiên:
“Tôn ti có thứ tự, ngươi là quận chúa, đương nhiên nên ngồi chủ vị.”
Khóe môi nàng ta khẽ động, giơ tay cho người hầu lui ra, trong phòng chỉ còn lại ta.
Nàng ta đứng dậy, nhẹ nhàng xoa bụng, bước đến gần ta, dịu dàng nắm lấy tay ta đặt lên bụng mình, nhưng lực mạnh đến mức như muốn bóp nát cổ tay ta.
“Ở đây có một đứa bé, là con của Tống Lan.”
Nàng ta nói khẽ khàng, ánh mắt nhìn chằm chằm ta, muốn tìm trên mặt ta biểu cảm kinh hoảng và đau khổ.
Ta bình thản “ừ” một tiếng.
Gương mặt hoàn hảo của nàng ta thoáng rạn nứt, rồi lập tức khôi phục.
Ta rút tay khỏi tay nàng ta, cổ tay đã tím bầm một vòng.
Nàng ta ngồi xuống chiếc đôn thêu gần đó, từ trên cao nhìn xuống ta:
“Ta sẽ gả làm chính thê của Tống Lan. Nhị tiểu thư là muốn tự mình rút lui, hay là đợi Tống Lan đến từ hôn?”
Ta không mấy bận tâm mà cười:
“Liên hôn thế gia đại tộc, lẽ nào chỉ vì một tỳ nữ như ngươi mà thay đổi?”
Ta bổ sung: “Dù sao bây giờ ngươi cũng không còn là tỳ nữ của ta nữa, đã là quận chúa rồi.”
“Tiếc là dòng dõi của phế Thái tử không có người kế tục, triều đình cũng không ai ủng hộ. Con của thiếp thất, dù có danh hiệu quận chúa, cũng chỉ là hư danh.”
Ta thong thả uống một ngụm trà:
“Phụ thân ta là tể Quỳnh Dương triều, huynh trưởng nắm giữ quân chính Tây Bắc, tay cầm binh quyền, cô mẫu ta là hoàng hậu đương triều.”
Ta mỉm cười ngẩng đầu:
“Một bên là thế gia trăm năm, tay nắm thực quyền, khắp triều đình lẫn doanh trại đều có người của mình, quan hệ ràng buộc khắp nơi. Một bên chỉ là cái vỏ rỗng…”
Ta ngừng lại, sắc mặt nàng ta trắng xanh, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ta, những ngón tay thon dài nắm chặt đến trắng bệch.
Ta mỉm cười bình thản:
“Quận chúa, nếu ngươi là nam nhân, ngươi sẽ chọn bên nào?”
Nàng ta hất tay bỏ đi, bóng lưng phảng phất sự hoảng loạn không cam lòng.
Nàng ta sẽ không dễ dàng buông tay đâu.
Chính vì nàng ta biết danh hiệu quận chúa chỉ là cái vỏ, nên mới lấy đứa con trong bụng ra để kích thích ta, muốn ta mất kiểm soát, làm ầm lên trước mặt phụ mẫu.
Phụ mẫu ta thương ta, đến lúc đó cho dù hai nhà có trở mặt thành thù, cũng sẽ vì ta mà đến Tống gia từ hôn.
Nhưng ta tuyệt đối không để nàng ta đạt được như ý nguyện.
--------------------------------------------------