Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một chiếc đồng hồ bạc tinh xảo được đeo trên cổ tay mảnh khảnh của An Tống.

Cái chạm lành lạnh không làm giảm đi sự ấm áp của khoảnh khắc này.

An Tống lắc lắc cổ tay trái, kích cỡ vừa phải, như thể đã được đo ni đóng giày cho cô.

Nhưng sau đó, nụ cười trên khóe miệng cô nhạt đi rất nhiều, cô hạ tay xuống nói dối một câu: "Quà của anh...!đến Tết mới giao được."

Cô không muốn nói thẳng là mình không chuẩn bị quà, nghe ra có vẻ chiếu lệ và không đủ sự coi trọng.

Một tuần nữa sẽ đến Tết Dương lịch, vì vậy lúc đó đưa cho anh món quà, cũng có thể coi được đúng không.

Lúc này, một gió buổi sáng thổi tới, trên mặt sông xuất hiện gợn sóng.

Dung Thận nhận lấy hộp quà trong tay cô, giơ cánh tay trái lên, "Cái này không có làm sẵn."

An Tống nhìn đồng hồ nam, lại nhìn đôi lông mày ấm áp của người đàn ông, vừa đeo đồng hồ cho anh vừa lẩm bẩm: "Thứ anh mua không tính."

"Em còn phải phân chia với anh rõ ràng thế sao?"

Dung Thận sờ đồng hồ, sau đó nắm tay cô đi vào nhà.

An Tống cảm nhận được sức nặng của chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay, nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêng của người đàn ông, do dự không nói.

"Tối qua em thấy tủi thân vì quà đến muộn đúng không?" Người đàn ông luôn có thể quan sát những thay đổi trong cảm xúc của cô.

Hai người bước vào phòng khách, Dung Thận ngồi xuống liền kéo An Tống ngồi lên đùi mình.

Bất cứ chuyện gì có một rồi sẽ có hai, An Tống hình như đã quen với kiểu ôm ấp thân mật này rồi.

Cô ngồi nghiêng trong vòng tay người đàn ông, vô thức đung đưa bắp chân, lẩm bẩm nói: "Anh lại nhìn ra sao?"

An Tống phát hiện ra rằng bất kể cô giả vờ như thế nào, mỗi lần Dung Thận đều có thể đoán chính xác suy nghĩ của cô.

Người đàn ông dựa vào trên sô pha, nhướng mày rậm, câu môi nói: "Nếu không muốn bị anh nhìn ra, về sau những chuyện nhỏ này cũng không cần lo lắng, đồ vật chỉ là làm nền mà thôi.

Quá nhiều vướng mắc sẽ chỉ làm tăng thêm phiền muộn trong em thôi."

An Tống nói đã biết, nhưng cảm xúc canh cánh trong lòng không hề giảm chút nào.

...

Sau bữa trưa, cả đoàn rời phòng trưng bày Sơn Thủy bằng thuyền.

Đi chơi lễ Giáng sinh tuy thời gian ngắn ngủi nhưng cũng đủ để mối quan hệ của An Tống và Dung Thận phát triển vượt bậc.

Khi trời sắp tối, xe thương mại dừng lại ở lâm viên Dung gia.

Nguyễn Đan Linh quàng một chiếc khăn choàng màu đỏ hớn ha hớn hở, đã sớm đứng trước hiên nhà mong chờ.

Dù sao cũng không phải lễ lớn hay nhỏ, tất nhiên bữa cơm gia đình là không thể thiếu.

Thấy trời đã tối, người đàn ông mới đưa An Tống đến muộn.

Nguyễn Đan Linh nhìn thấy An Tống, liền cười kéo cô đến bên cạnh mình, "An An, mấy ngày rồi không gặp con, để mẹ xem con có gầy đi không nào?"

An Đồng còn bưng đặc sản dân tộc mang về từ danh lam thắng cảnh, tươi cười đưa ra: "Dì, Giáng sinh vui vẻ."

"Con xem, trở về cũng được rồi, còn quà với cáp?" Nguyễn Đan Linh đang định đưa tay nhận hộp quà, ngay lập tức lại tím mặt vỗ bả vai Dung Thận, "Sao con lại An An xách đồ, trong tay còn chả có gì nữa chứ, không ga lăng chút nào."

Người đàn ông mím môi, phì cười hùa theo "Mẹ dạy chí phải."

Nguyễn Đan Linh trừng mắt nhìn anh một cái, vội vàng đem hộp quà giao cho người giúp việc, kéo An Tống đến nhà ăn uống nước yến.

Trong phòng khách, Dung Kính Hoài đeo kính, điềm tĩnh lật giở các tập hồ sơ.

Nghe thấy tiếng bước chân, ông liếc nhìn cửa ra vào, "Con về rồi à."

"Vâng." Dung Thận đi tới ngồi ở đối diện với ông, chân dài bắt chéo, thấp giọng nói: "Bố vội vàng gọi bọn con trở về như vậy, chỉ là ăn cơm thôi sao?"

Dung Kính Hoài tháo cặp kính gọng vàng ra, đóng tập tài liệu lại và đặt lên bàn cà phê, "Con phải đọc cái này trước khi chúng ta nói chuyện."

Dung Thận cúi người cầm lên, nhìn thoáng qua, thản nhiên cười nói: "Tham vọng không nhỏ."

"Con cảm thấy thế nào?" Dung Kính Hoài vuốt vuốt sống mũi, nhấp một ngụm trà, "Bên cố gia mặc dù có lão phu nhân trấn áo, nhưng lão Lục rõ ràng là không đợi được, trong suốt những năm qua con vẫn luôn giấu tài.

Đã đến lúc phải ra tay rồi, trừ khi con định từ bỏ toàn bộ thị trường xây dựng Hương Giang."

"Không vội." Người đàn ông lão luyện thành thục dựa vào tay vịn, đôi mắt sâu thẳm lóe lên sóng ngầm ẩn ý, ​​"Tham vọng không có nghĩa là thành công."

Dung Kính Hoài híp mắt, "Chắc vậy chứ?"

Tuy là bố con nhưng phong cách diễn của hai người rất khác nhau.

Dung Kính Hoài trong giới kinh doanh luôn đi theo hướng chủ động tấn công, nhưng Dung Thận luôn có sự điềm tĩnh khi xử lý mọi việc.

Ngay cả bố ruột của anh cũng không biết nền móng của anh ở nhà họ Dung rốt cuộc có bao nhiêu thâm sâu.

Lúc này, Dung Thận lấy hộp thuốc lá từ trong túi ra, nhìn Dung Kính Hoài với ánh mắt nghi ngờ, giữ kín như bưng.

"Tự con tính toán là được." Dung Kính Hoài xin anh một điếu thuốc, cầm trong tay nhỏ giọng nói: "Người thừa kế của nhà họ Dung nói trắng ra là một nghề chết thay, cùng lắm là nắm giữ khối tài sản khổng lồ, trên thực tế chỉ là một người quản lý làm việc cho tư bản.

Hai bố con đốt thuốc như không có người, Dung Kính Hoài hít sâu một hơi: "Nghe nói những năm gần đây tài sản của nhà họ Dung bị tư bản thao túng rất nhiều, hơn nữa còn thu hút rất nhiều nhà đầu tư nước ngoài.

Tỷ lệ cổ phiếu nội bộ của Dung gia ngày càng thu hẹp lại, nói không chừng khi con nắm giữ nhà họ Dung, sẽ chỉ còn lại cái vỏ rỗng thôi."

"Sẽ không."

Hai từ đó thoát ra khỏi miệng người đàn ông một cách lặng lẽ, không có bất kỳ sự dao động nào về cao độ, nhưng nó có vẻ rất lớn.

Dung Kính Hoài nhất thời không hiểu ý của anh, nhướng mày hỏi: "Ý con là phương diện nào?"

Sẽ không bị tư bản ép buộc, hay là nhà họ Dung sẽ không trở thành cái vỏ rỗng?

Người đàn ông châm một điếu thuốc, bình tĩnh nói ba chữ, "Đều không có."

Không đợi Dung Kính Hoài hỏi tiếp, Nguyễn Đan Linh từ trong bếp đi ra ủ rũ xua tay, "Mùi nồng quá, sao lại hút ở phòng khách hả?"

Dung Kính Hoài ho nhẹ một tiếng, dậm điếu thuốc, vội vàng gọi Dung Thận đến phòng làm việc bên cạnh.

Không có cách nào cả, ông sợ vợ mà.

...

Dung Nhàn không về vào lễ Giáng sinh, chỉ có gia đình bốn người bọn họ ngồi trong phòng ăn thưởng thức một bữa tối gia đình thịnh soạn.

Sau bữa tối, trời đã tối hẳn, Nguyễn Đan Linh đề nghị họ ở lại nhà, nhưng Dung Thận đã khéo léo từ chối lời mời của bà.

Trước khi đi, Nguyễn Đan Linh mang cho An Tống mấy hộp tổ yến đắt tiền, dặn cô nhớ ăn hàng ngày.

Không biết là ảo giác hay là cái gì, nhưng An Tống luôn có thể cảm giác được dì Nguyễn cứ nhìn chằm chằm bụng của mình.

Lúc đầu cô nghĩ có gì đó bẩn trên quần áo, nhưng khi đi vào phòng tắm lại không thấy gì bất thường.

An Tống cười làm sự giao phó, theo người đàn ông lên xe, ánh mắt sau lưng vẫn dán vào bóng lưng họ.

Xe chậm rãi lái ra khỏi lâm viên, An Tống đưa tay sờ s0ạng vòng eo và bụng, không mập cũng không gầy.

Vậy...!dì Nguyễn cứ nhìn cái gì thế?!

An Tống nghĩ không ra lý do về loại chuyện vặt vãnh này, chớp mắt liền quên mất.

Trở về Hương Chương Duyệt Phủ, đã là chín giờ rưỡi tối.

An An ngủ quên trong phòng khách tối om, mặc dù tiểu gia hỏa ở nhà một mình nhưng mỗi ngày đều có người giúp việc đến chăm sóc đúng giờ.

An Tống ngồi xổm bên cũi, yên lặng quan sát một hồi, đang định đi lên lầu thì điện thoại trong túi rung lên..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...