Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Tống đặc biệt thông minh, vì vậy cô tự nhiên hiểu ba từ này đại biểu cho điều gì.

Cô không gật đầu, cũng không cự tuyệt, mà là đáp lại Dung Thận bằng hành động đơn giản nhất.

An Tống vòng tay ôm cổ người đàn ông, cúi người mổ môi anh.

Cứ như vậy, lồ ng ngực Dung Thận phập phồng kịch liệt, đôi mắt thâm thúy càng thêm tối tăm nóng bỏng.

Anh ôm An Tống đứng lên, vững vàng bước lên cầu thang, đi vào phòng ngủ chính nơi họ đã ngủ cùng nhau.

Căn phòng tối om, bóng dáng hai người ngã vào chiếc giường lớn mềm mại.

Dung Thận áp sát vào mặt cô, hơi thở nóng bỏng phả vào tai, giọng nói khàn khàn quyến rũ chậm rãi vang lên: "An Tống, em có biết tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì không?"

Hai mắt An Tống nhắm chặt, cả khuôn mặt vùi vào trong hốc vai người đàn ông.

Cô không phát ra tiếng, chỉ gật đầu đáp lại.

"Thật sự nguyện ý?" Thanh âm khàn khàn của người đàn ông khó có thể nghe được âm điệu êm dịu ban đầu.

An Tống vừa hồi hộp vừa mong chờ, hai má càng lúc càng nóng khi nép vào trong lòng Dung Thận.

Phần thân trên của anh không mặc quần áo, khoảng cách gần như vậy khiến người đàn ông có thể cảm nhận rõ ràng đôi môi mềm mại của cô in trên ngực anh.

Mọi thứ, không cần phải hỏi.

Chuyện xảy ra tiếp theo như nước chảy thành sông.

Dù sao có bạn đồng hành ngày đêm như vậy, An Tống đã lâu mới có thể bình tĩnh tiếp nhận tình huống thân mật sắp tới.

Lẽ ra, chuyện không nên xảy ra quá đột ngột hay quá nhanh.

Nhưng sự cố nhỏ khi bắn pháo hoa tối nay thực sự khiến tâm trạng An Tống bối rối.

Có vẻ như phải làm gì đó để có thể thực sự cảm thấy rằng Dung Thận đang ở bên cạnh cô một cách bình an vô sự.

Khi tình yêu nồng nàn, bên ngoài khung cửa sổ kiểu Pháp không rèm, nhiều chùm pháo hoa cùng lúc bay lên trời.

Đêm 30 Tết, ngày tiễn cũ đón mới, An Tống đã trao trọn vẹn thân thể mình cho Dung Thận.

!

Ngày hôm sau, ngày đầu năm mới, mới hơn năm giờ sáng.

Trong căn phòng ngủ chính lờ mờ ánh đèn, An Tống mở to đôi mắt chua xót, ngơ ngác nhìn trần nhà.

Bên cạnh cô, người đàn ông đang thở đều, một tay vẫn ôm eo cô.

Hai người dưới tấm chăn mỏng thẳng thắn với nhau, tr@n trụi.

Cô gái vừa trải qua chuyện nhân sinh và người đàn ông lần đầu tiên khai trai, có thể tưởng tượng được đêm qua lộn xộn điên cuồng như thế nào.

An Tống chỉ nhớ sau khi kết thúc, Dung Thận ôm cô đi tắm, nhưng lại không nhớ chuyện gì xảy ra sau đó.

Thân thể đau nhức, mùi vị không tốt lắm, nhưng lại không thể cưỡng lại sự thỏa mãn của tâm trí.

Cô động đậy chân, quay đầu nhìn sang bên cạnh, lại vô tình đụng phải một đôi mắt sâu như giếng cổ.

An Tống lập tức đỏ mặt, kéo góc chăn che nửa dưới khuôn mặt, đôi lông mày đỏ au thuộc về con gái đặc biệt dễ thấy.

Bàn tay của Dung Thận đặt trên eo cô hơi dùng sức kéo cô vào lòng, da kề da, k1ch thích giác quan của nhau.

"Chào buổi sáng! ! "

An Tống nhẹ nhàng chào buổi sáng, cứng ngắc dán vào người đàn ông, có chút lúng túng.

Dung Thận chống cùi chỏ chống nửa người trên, kéo góc chăn ra, cúi đầu nhìn gò má cô, "Dậy sớm vậy? Có khó chịu không?"

Giọng của người đàn ông đã trở lại với giọng trầm và mạnh mẽ như thường lệ, với một chút khàn khàn sau khi thức dậy, nghe ra rất dễ khuấy động tâm trí.

"Không có.

" An Tống theo bản năng co rúm trong chăn, "Chỉ là không ngủ được thôi.

"

Thực ra, khó chịu về thể xác là điều khó tránh khỏi, nhưng cô thấy không cần thiết phải nói đến chuyện này, như thể cố ý ám chỉ điều gì đó.

Cô trong sạch, tối hôm qua Dung Thận đã biết.

Dung Thận vuốt v e gò má cô, cúi đầu hôn lên trán cô, "Nằm tiếp, hay là xuống lầu ăn sáng?"

"Nằm lát nữa đi.

"

Lưng An Tống đau nhức, lười nhúc nhích, nghe người đàn ông nói liền vùi đầu vào cổ anh.

Dung Thận dường như cười một tiếng, kéo chăn lên đắp lên bờ vai lộ ra của cô, sau đó cúi đầu hôn lên má cô mấy cái.

Ôn hương ở trong ngực, lại là thời điểm thể lực của một người đàn ông đạt đến đỉnh điểm vào buổi sáng, vì vậy không thể không suy nghĩ.

Tuy nhiên, cân nhắc đến thân thể và tình cảm của cô, cuối cùng anh cũng áp chế được d*c vọng trong lòng, ôm cô cùng hưởng thụ an tĩnh lúc bình minh.

!

Sau tám giờ rưỡi, Dung Thận dẫn An Tống đang chậm rãi đi vào phòng khách nhà trước.

Nguyễn Đan Linh nghe thấy âm thanh liền chào hỏi: "Tiểu Cửu, An An, tối hôm qua hai đứa không sao chứ?"

Sau đó bà cũng nghe người giúp việc báo cáo, biết được rằng có một tai nạn nhỏ khi bắn pháo hoa.

Vốn định ra sân sau nhìn một chút, nhưng Dung Nhàn không chịu buông tha cho bà.

Và cô chỉ nói một câu, đã gạt bỏ suy nghĩ của Nguyễn Đan Linh.

Dung Nhàn nói: "Mẹ, có lẽ nó đang trên đường đến Vu Sơn, mẹ đi tham gia cuộc vui làm gì?"

Phải mất vài giây Nguyễn Đan Linh mới hiểu "trên đường đến Vu Sơn" nghĩa là gì.

Không thể chỉ nói bốn chữ "cùng nhau tới Vu Sơn"* sao? Nóng miệng à?

*Cùng nhau tới Vu Sơn: Người ta thường miêu tả tình yêu nam nữ và vẻ đẹp của sự gi@o hợp bằng cách cùng nhau đi Vu Sơn

Lúc này An Tống bị chặn ở cửa phòng khách, sửng sốt một lúc mới hiểu bà đang ám chỉ điều gì.

"Không sao, mẹ không phải lo.

"

May mắn thay, Dung Thận đã trả lời câu hỏi của Nguyễn Đan Linh trước thay cô.

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt.

Đêm giao thừa hôm qua, hiếm khi mọi người được thảnh thơi.

Tuy bọn họ không cố ý nhưng mẹ đã dạy cho bọn họ một bài học rồi.

An An không bị dọa chứ?"

An Tống cười lắc đầu, "Không ạ, dì.

"

Nguyễn Đan Linh không chớp mắt nhìn lông mày An Tống, quá trình một cô gái trở thành phụ nữ, không thể che giấu một số thay đổi.

Chưa kể Nguyễn Đan Linh là người giỏi quan sát.

Bà tựa hồ đã phát giác được cái gì, khẽ mỉm cười, nhướng mày, "Con không bị dọa sợ là tốt rồi, đi thôi, hôm nay phòng bếp nấu cháo táo đỏ, dưỡng da bổ huyết, đi ăn chút đi.

"

An Tống vừa ngồi xuống chưa đầy ba giây, cô đã bị mẹ chồng nhiệt tình lôi vào bếp.

Dung Thận nhìn bóng lưng cô bất giác nhéo eo cô, ánh mắt ủ rũ che đi sóng nước trong mắt.

Đêm qua không nhớ bao nhiêu lần, gián đoạn qua 0 giờ mới tính là kết thúc.

Anh sợ nó làm cô kiệt sức.

Không lâu sau, Dung Nhàn mặc áo gió dài đi vào phòng khách, xoa xoa eo.

Không ngờ Dung Thận tới sớm như vậy, ánh mắt hai chị em đụng nhau, cô giả vờ bình tĩnh hạ tay xuống xoa eo, "Ôi, còn tưởng hai đứa phải ngủ đến sáng cơ chứ.

"

Nói xong, Tiêu Minh Dự lập tức xuất hiện.

Không khí có vẻ hài hòa, nhưng vẫn thoang thoảng mùi thuốc súng.

Chủ yếu là từ Tiêu Minh Dự và Dung Nhàn.

Tóc của Tiêu Minh Dự ẩm ướt và hơi bù xù, anh vẫn mặc chiếc áo khoác cashmere kiểu cũ và quần kaki.

Nếu có gì bất thường, có lẽ là trên cổ trái có ba vết xước rất bắt mắt.

Tươi, ấm, trầy xước.

Không khí im lặng vài giây, Tiêu Minh Dự nhíu mày, vừa mới lấy hộp thuốc lá ra, Dung Nhàn lạnh lùng nói: "Đi ra ngoài hút thuốc, phòng khách nhà tôi không cho phép hút thuốc.

"

Tiêu Minh Dự nhìn cô thật sâu, sau đó nhếch môi im lặng.

Dung Thận cũng nhướng mi, nhìn Dung Nhàn đầy ẩn ý.

Mặc dù giọng điệu của cô không được ôn hòa, nhưng ít nhất đã không thấy nói những lời mỉa mai của mình như ngày hôm qua.

Tiêu Minh Dự bóp hộp thuốc, dời tầm mắt nhìn Dung Thận đối diện, "Cửu gia, cùng hút một điếu?"

"Được.

" Người đàn ông đặt đôi chân dài đang bắt chéo xuống, tư thái nho nhã đứng dậy.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...