Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đối mặt với sự ngờ vực của Trình Phong, Dung Thận mặc kệ không chú ý tới, thản nhiên liếc nhìn mọi thứ trong mảnh sân nhỏ.

Bằng mắt thường đều có thể thấy, nơi nơi đều lộ ra dấu vết của sự hoang tàn qua năm tháng.

Đám cỏ khô bừa bộn ngổn ngang, giàn nho không có người trông coi, dưới cửa sổ đặt một cái bàn và bốn cái ghế đẩu, hơi thở cuộc sống rất đậm, nếu không phải xảy ra biến cố, nơi này có lẽ sẽ tràn đầy sự ấm áp và vui vẻ của một gia đình bốn người.

Từ cánh cửa của căn nhà truyền đến một tiếng kêu, người đàn ông thu ánh nhìn hướng thẳng về phía trước.

Cửa mở, An Tống vẫn còn chưa ra, con chó con nhỏ hoạt bát lanh lợi đã chạy ra chỗ bụi cỏ, trông ra rất dễ hòa nhập.

Trình Phong không thể không thích, cúi người xuống nháy mắt đùa giỡn với nó.

An Tống không biết ở trong phòng bận làm cái gì, nửa ngày sau mới lộ ra.

Trong sân, chú cún nhỏ dường như không có thích thú với Trình Phong_ (zừa lắm), cọ vào chân của Dung Thận ngửi ngửi, ngẩng đầu lên...!và bắt đầu sủa.

Nhìn thấy cảnh này, An Tống không có chút gì kinh ngạc nói: "Tối hôm qua nó cứ kêu như vậy."

Là một tên tiểu quái không thể ưa nổi.

Người đàn ông nhìn xuống con Snow Mastiff con, khóe môi câu lên một độ cong nhàn nhạt, "Thật sự có chút ồn ào."

"Bác sĩ Dung, nếu như không chê, thì vào nhà nói chuyện."

An Tống mở cửa, lịch sự đưa ra lời mời.

Tốt xấu gì cũng là khách đến giúp đỡ, dù sao cũng không thể để anh đứng ngoài cửa chịu gió lạnh được.

Mấy ngày nay ý thu càng ngày càng đậm, trên thân thể của người đàn ông vẫn là chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh tao nhã như thế, dường như không biết nóng lạnh là gì.

Ba người lần lượt bước vào cửa, đi qua lối hành lang thì đến một phòng đọc sách nhỏ.

Nó rộng mười mét vuông, tủ sách hình tròn ba cạnh chứa đầy ắp sách vở.

Bên cạnh bàn cà phê đặt hai chiếc ghế sô pha đơn, trà trên bàn vẫn còn bốc hơi nghi ngút, hiển nhiên là vừa mới được pha.

An Tống liếc mắt nhìn về phía cửa vài cái, không thấy bóng dáng con chó nhỏ, nói một câu chờ tôi một chút, liền quay trở lại lối vào.

Trong căn phòng yên tĩnh, Trình Phong đứng bên cạnh người đàn ông, cúi người nói: "Ngài Cửu, nhà của An tiểu thư khá lớn."

Ngôi nhà này bên ngoài thì bình thường không có gì nổi bât, không nghĩ rằng bên trong như là một nơi hoàn toàn khác.

Chỉ riêng hai bên hành lang cũng có bốn năm gian phòng, nhưng chỉ là đều đóng cửa, không nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

"Cậu đi ra ngoài chờ đi."

Người đàn ông cúi người cầm tách trà trên bàn lên nhấp nhẹ một ngụm, hương rất nồng, nhưng vị hơi chát, hẳn là lá trà đã được đặt từ lâu.

Trình Phong nói "vâng" một tiếng, lúng ta lúng túng rời khỏi phòng đọc sách.

Một lúc sau, An Tống một tay ôm bụng con chó con, quay trở lại.

Động tác của cô rất thận trọng và cẩn thận, phương pháp cũng rất hờ hững.

"Bác sĩ Dung, nó...!làm sao giờ?"

An Tống đem cún con đặt ở trên sô pha, vừa nói xong, tiếng ư ư kỳ quái lại bắt đầu kêu lên.

Người đàn ông đặt tách trà xuống, ánh mắt rất ôn nhu nhẹ nhàng nói: "Nếu như không muốn nuôi, có thể đem nó gửi đến trạm cứu hộ thú cưng."

Trình Phong đứng ở cửa: "?"

Nghe xong những lời này, An Tống có chút nhíu mày không đồng ý, "Nhỡ đâu chủ nhân của nó tìm đến..."

"Nó chẳng phải là một giống chó quý hiếm, nhỏ như này đã chạy lung tung khắp nơi, có thể không có chủ."

Trình Phong vẫn tiếp tục đứng ở cửa: "??"

Ngữ khí của Dung Thận quá tự nhiên bình tĩnh, An Tống ngay từ đầu đã đối với anh tin tưởng tuyệt đối, lại nhớ đến chuyện tối hôm qua nó tự mình chạy đến sân nhà cô, đến nay vẫn chưa có người gọi tìm nó, có thể thật sự là chó hoang.

An Tống nghe được tiếng con chó nhỏ sủa, có chút hiềm khí ruồng bỏ nói: "Vậy...!thì đưa nó đến trạm cứu hộ đi."

Trình Phong ở ngoài cửa không thể chịu được nổi.

An Tống tiểu thư không biết giá trị của con chó con Snow Mastiff, nhưng trong lòng anh rất rõ ràng.

Nếu đã như vậy, Trình Phong gương mặt thương xót víu víu khung cửa với vẻ tiếc nuối nói: "An tiểu thư, nó còn nhỏ như vậy, mà đưa đến trạm cứu hộ cũng quá đáng thương rồi.

Lại nói ngộ nhỡ, nếu không có ai nhận nuôi, khẳng định nó sẽ chết mà không an vui, cô nếu như thực sự không thích, không bằng cho...!"

Khi Trình Phong đang bày tỏ thái độ "thà rằng để tôi chịu thiệt", biểu tình chuẩn bị xung phong nhận việc, thì người đàn ông đã cắt lời anh ấy một cách vô cùng ung dung và lãnh đạm, "Tại sao không cân nhắc đến chuyện nhận nuôi nó?"

Những lời này cư nhiên là nói cho An Tống.

"Tôi không biết nuôi, cũng không biết làm sao để sống chung với nó..." An Tống quay đầu về hướng Dung Thận, dùng ngón tay chọc chọc vào bụng con chó nhỏ, "Cùng tôi, có thể nó sẽ chịu ủy khuất.

"

Cô ngay cả bản thân còn chăm sóc không tốt, vậy làm sao có thể trông nom một con vật nhỏ như vậy?

Con chó nhỏ cảm nhận được An Tống đang chạm nhẹ, quay cái đầu lại li3m ngón tay của cô, càng sủa hăng hơn.

An Tống có chút phiền, rút ​​tay về nói: "Hơn nữa, nó còn hay sủa."

Đôi mắt của người đàn ông nhìn rõ mồn một, dán chặt vào khuôn mặt của cô gái nhỏ, qua một lúc sau, đường nét cứng rắn ẩn chứa một nụ cười nhàn nhạt, "Ôm nó lên."

An Tống làm theo lời anh nói.

Nhưng...!không phải ôm nó trong tay, mà là lấy tay trái vòng qua qua bụng con chó con và giơ nó lên.

Trong mắt Trình Phong, hành động này với nhấc một cục gạch không có gì khác biệt.

Có lẽ là cử chỉ cứng ngắc không được tự nhiên của An Tống đã lấy được cảm tình của Dung Thận, nụ cười trên gương mặt điển trai của anh càng thêm sâu, "Đưa tôi đi."

An Tống xách con chó con đưa cho người đàn ông, liền sau đó lại nghe thấy câu hỏi: "Trong nhà có khăn giấy không?"

"Có."

An Tống mở ngăn kéo bàn trà, lấy ra hộp khăn giấy đặt lên tay vịn của sô pha.

Trong khoảng thời gian này, cô hết sức chăm chú nhìn động tác của Dung Thận, không ngờ lại phát hiện chú cún nhỏ sau khi được bế lên, dường như không hề sủa.

Trong phòng nồng đậm mùi sách, An Tống chỉ chống đầu gối như vậy, nửa cúi xuống tập trung nhìn chằm chằm.

Mặt trời cuối thu không thể xua đi cái lạnh giá, nhưng vẫn luôn kín đáo rơi xuống nhân gian để sưởi ấm cho chúng sinh.

Tại thời điểm này, người đàn ông đang đắm mình chìm vào ánh nắng ấm áp, lấy khăn giấy lau bàn chân và miệng của con chó nhỏ, cử chỉ đều hoàn hảo có mực lại nho nhã, thậm chí gần như là ôn nhu nhẹ nhàng.

An Tống thỉnh thoảng nhìn cún con, thỉnh thoảng lại nhìn Dung Thận.

Sự khéo léo tinh tế và kiên nhẫn của người đàn ông đối với vật nuôi dường như đã cảm hóa cho cô, những tiếng kêu loạn của chú chó con dường như cũng không còn đáng ghét như trước đó nữa.

Không qua bao lâu, Dung Thận đã chăm sóc xong, liền giao con chó con cho cô lại lần nữa, "Ôm nó vào trong lòng thử xem."

An Tống học được tư thế của người đàn ông, cẩn thận từng ly từng tí ôm lấy con chó con, sờ sờ đầu của nó, cúi đầu đối diện nhìn vào đôi mắt đen láy kia.

Thực sự không kêu nữa.

"Nó quá nhỏ, khá dính người.

Chỉ cần là không quá chán ghét, có thể thử chạm chạm vào nó."

An Tống nhìn nhìn con chó nhỏ ngoan ngoãn yên lặng trong tay mình, không biết vì sao lại nghĩ đến chính mình.

Đều là lẻ loi một mình, có một chút đồng bệnh tương liên*.

*Đồng bệnh tương liên: cùng cảnh ngộ thì thông cảm cho nhau

Khoảng cách rất gần, An Tống còn vô tình phát hiện trên mắt của nó có một tầng hai mí mỏng, tiểu tử còn nghiêng đầu nhìn nhìn cô, điểm này rất dễ dàng khơi dậy d*c v*ng che chở của con người.

"Bác sĩ Dung hy vọng tôi nhận nuôi nó?"

"Ừ.

Thú cưng đồng hành dễ dàng xây dựng lòng tin tưởng hơn con người." Giọng nói từ tính của người đàn ông luôn luôn không nhanh không chậm, lại có sự trầm ổn điềm tĩnh có thể trấn an lòng người, "Sống một mình trong thời gian dài, đối với bệnh tình của cô không có lợi.

Có nó ở bên cạnh, sau này có đi xa nhà, bất luận làm chuyện gì, đều phải luôn nghĩ rằng, ở trong nhà vẫn còn nó đợi cô."

——Vẫn còn nó ở nhà chờ cô.

Chỉ là câu nói này thôi, phút chốc làm cho ánh mắt của An Tống hoảng hốt, đôi mắt đỏ bừng, trong lòng có cảm xúc lẫn lộn.

Cô thật sự đã lâu không cảm nhận qua điều này, trong nhà có cảm giác lo lắng bận tâm.

Cho đến khoảnh khắc này, Trình Phong cũng bừng tỉnh hiểu ra điều gì đó.

Ngài Cửu dường như đang sử dụng phương thức đặc biệt của anh, để tạo ra một sợi dây tình cảm cho sự cô đơn của An tiểu thư..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...