Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 179

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hiển nhiên, Dung Thận sẽ không để cho cô tự mình lộ ra vết sẹo.

An Tống cúi đầu nghịch ngón tay của người đàn ông, "Thật ra...!không có gì là không thể nói."

Anh biết Richie, chỉ cần nghe ngóng một chút, cũng có thể biết về vụ tai nạn cáp treo xảy ra trong núi tuyết năm đó.

Không có nhiều thông tin ở Trung Quốc, nhưng sau vụ việc, khu nghỉ dưỡng trượt tuyết đã mở ra biện pháp bảo vệ quyền riêng tư nghiêm ngặt cho tất cả các nạn nhân và những người sống sót.

Lòng bàn tay của Dung Thận chậm rãi đặt ở sau đầu cô, nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc của cô, "Không quan tâm có thể nói hay không, không cần thiết phải nói."

Nghe đến đây, An Tống căn bản xác định, anh đã biết nguyên nhân kết quả.

Không có cảm xúc đặc biệt đau buồn, mà bình lặng và có chút gì đó trống rỗng, ngập ngừng.

Căn bệnh trong lòng lâu nay cô cho là vô phương cứu chữa, cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, đã không nghiêm trọng như trong tưởng tượng nữa.

Sự cân bằng và năng lượng trong trái tim cô đang dần nghiêng về phía Dung Thận, quá khứ ác mộng trước kia không còn là một phần trong cuộc sống và cảm xúc của cô, thay vào đó, cô ngày càng gắn bó và tin tưởng sâu sắc hơn với Dung Thận.

An Tống lẳng lặng nằm trên vai người đàn ông, mấy phút sau, cô vươn tay kéo cổ áo sơ mi của anh.

Dung Thận cụp mắt xuống, ánh nắng ngoài cửa sổ hơi đậm nên anh không nhìn rõ vẻ mặt của cô gái.

Anh nâng quai hàm của An Tống, khi ánh mắt chạm nhau, liền nghe thấy cô nói giòn giã: "Đến lượt anh."

"Đến lượt anh cái gì?"

Mặc dù tâm trạng của An Tống có bị ảnh hưởng đôi chút, nhưng cũng không đến mức tự đẩy mình vào ngõ cụt của tróc tách tình cảm như trước nữa.

Cô giật giật vạt áo trắng của người đàn ông, nhắc lại chuyện cũ: "Vừa rồi trong nhà hàng em hỏi anh, anh vẫn chưa trả lời.

Có phải anh đưa Trình Phong đi dự tiệc ở trong nước không?"

An Tống cũng không quên, sau khi hỏi xong câu hỏi này, Dung Thận đã đổi chủ đề.

Hoặc là lánh nặng tìm nhẹ, hoặc là có tật giật mình.

Người đàn ông nhìn cô chăm chú, trên khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ ôn nhu, nhưng lời anh nói lại khiến người ta phải suy nghĩ, "Không mang Trình Phong đến yến tiệc trong nước..."

An Tống đợi mấy giây, nhịn không được hỏi: "Anh dẫn ai?"

Dung Thận không nói gì, nhưng trong mắt anh hiện lên nụ cười sâu hơn, vòng tay ôm eo cô cũng hơi siết chặt, kéo khoảng cách giữa hai người lại gần hơn.

An Tống vặn eo, cố gắng điều chỉnh tư thế ngồi thoải mái hơn.

Sau đó, bầu không khí có hơi lạ.

An Tống không nhúc nhích nữa, ánh mắt lấp lóe, hai tay đụng vào ngực người đàn ông, không tự tin thúc giục: "Đừng lảng tránh câu hỏi của em."

Cô gái trong vòng tay ngồi nghiêng một bên, gò má ửng hồng vì nắng trưa, mơ hồ có thể nhìn thấy những sợi tóc mảnh tượng trưng cho tuổi trẻ trên gương mặt.

Người đàn ông cúi xuống hôn lên vành tai cô, sau đó là một giọng nói trầm thấp đầy ý cười, "Trình Phong luôn tham gia các buổi tiệc trong nước, còn anh rất ít khi tham gia."

Hiếm khi tham dự, không phải là không bao giờ.

An Tống cảm thấy lỗ tai có chút ngứa ngáy, quay đầu hơi né tránh, thận trọng kéo dài câu nói: "Cũng không dẫn người yêu cũ đi cùng sao?

Cuối cùng cũng chuyển sang chủ đề về người yêu cũ, An Tống quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Dung Thận.

Ánh mắt giữa những người đang yêu đương va chạm, khó tránh khỏi nảy sinh sự mơ hồ kỳ lạ.

An Tống cảm thấy có chút khó chịu khi bị anh nhìn chằm chằm, vừa định bước xuống khỏi người đàn ông, hơi thở ấm áp của anh phả vào tai, theo sau là lời tỏ tình khàn khàn đầy từ tính.

...

Quay lại cổng trường cũng đã hai giờ rưỡi chiều.

An Tống đút hai tay vào túi, đi về phía trước, cúi đầu nhưng khóe miệng lại cong lên.

——Trừ phi Dung phu nhân ly hôn với anh, nếu không cả đời này e rằng không có cơ hội có người yêu cũ.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Trấn Hồn

2.

[Bác Quân Nhất Tiêu H] Am Môn

3.

[Bác Quân Nhất Tiêu] Tiểu Trang

4.

Lâm Hạ - Bạch Lạc

=====================================

Đây là những lời mà Dung Thận thì thầm vào tai cô trước khi bế cô lên lầu.

An Tống xin tạm gọi là tỏ tình.

Không có gì không rõ ràng, Dung Thận trong mắt cô ôn nhu như ngọc, thận trọng không tùy tiện, lời nói ra khỏi miệng cũng đáng giá rất nhiều.

Trước đây, An Tống cũng như bao cô gái khác, đã tưởng tượng mình là duy nhất của ai đó.

Nhưng mộng không phải thực, cô không dám kỳ vọng quá nhiều.

Cho đến khi chính tai mình nghe thấy, sự rộn ràng và vui sướng dâng trào trong tim cũng trào dâng theo.

Niềm vui này không hề tan biến cho đến khi cô bước vào khuôn viên trường.

...

Thời gian chớp mắt qua đi, đã vào tháng ba của mùa xuân.

An Tống đã đến trường được gần hai tuần rồi, cuối tuần trước Richie cũng đã trở về Liên bang Thụy Sĩ.

Sau buổi học thực hành máy tính ngày hôm nay, cô vừa về đến nhà thì nhận được WeChat của Tô Quý.

Nhìn thấy nội dung WeChat, An Tống đặt túi đeo vai xuống, ngồi trên chiếc ghế trong vườn ngoài cửa, bấm điện thoại.

"Không phải em đang ở trong lớp sao?"

Tô Quý biết rằng cô sẽ bắt đầu đi học vào năm mới, chẳng qua phải chăm sóc mẹ mình trong bệnh viện, ít chú ý đến cô hơn cũng là bình thường.

An Tống chống khuỷu tay lên bàn, hưởng thụ tia nắng cuối cùng dưới ánh hoàng hôn, "Mới về đến nhà, dì dạo này thế nào?"

"Bây giờ đang hồi phục rất tốt." Nhắc đến mẹ mình, ngữ khí của Tô Quý trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, "Cấy ghép tế bào gốc rất thành công."

An Tống thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp nói chuyện, Tô Quý đã hạ giọng, ngập ngừng hỏi: "Gần đây em có trở về Hương Giang không?"

"Ừm, cuối tuần này em về."

"Chị đi đón em nhé?"

An Tống suy nghĩ một chút, từ chối đề nghị của Tô Quý, "Không cần đâu, em nói với anh Cửu một tiếng trước."

Tô Quý: "..."

Ý là, nếu Dung Thận cùng cô trở về, thì không cần đi đón cô?

Tô Quý bất đắc dĩ, biết mình không còn chỗ nào để xen vào, "Chị nói này, hai đứa lấy giấy chứng nhận lâu như vậy rồi, định khi nào thì tổ chức hôn lễ?"

Cho dù lúc đầu đăng ký kết hôn là đôi bên cùng có lợi, nhưng bây giờ đã tâm đầu ý hợp rồi, nhưng đám cưới vẫn chưa có động tĩnh gì.

Tô Quý không biết nhiều về Dung Thận, nhưng có thể thấy anh ấy yêu An Tống từ tận đáy lòng, không giống như một người đàn ông vô trách nhiệm.

Không lâu sau, An Tống ở đầu dây bên kia mơ hồ trả lời: "Khi nào tổ chức hôn lễ, em nhất định sẽ nói cho chị biết."

Tô Quý hừ một tiếng, "Vậy hai đứa cũng nhanh lên đi, nếu không vạn nhất chị cũng lĩnh chứng mà thoát ế, xem các người có thể tìm phù dâu ở đâu."

Hai chị em hàn huyên một lúc, cúp điện thoại, An Tống mở cửa, thả cục cưng An An ra.

Tiểu gia hỏa bây giờ đã lớn gần đến đùi của cô rồi, đã bớt sự đáng yêu chân chất khi còn bé, dáng vẻ càng thêm cường đại, bá đạo.

Chỉ là...!dù bề ngoài hung dữ đến đâu, mỗi khi gặp phải những con chihuahua trong tiểu khu sửa nó đều sẽ lẩn đi.

Vẫn chỉ là một bé nhóc thích làm nũng.

Gần đây ban ngày An Tống ở trên lớp, trách nhiệm nặng nề đưa An An đi dạo đổ lên vai Lăng Kỳ.

Hiếm khi hôm nay trường không sắp xếp bài tập học, nên cô buộc An An vào dây xích và định dắt nó đi dạo quanh khu dân cư.

Vừa bước ra khỏi cánh cổng sắt nhỏ, chiếc xe thương vụ dừng trước cửa ga ra, cửa tự động mở ra, lọt vào tầm mắt người đàn ông ngồi trên ghế vừa bước xuống xe.

An An kêu hai tiếng, đột ngột lao về phía trước.

An Tống không kịp đề phòng, bị nó kéo về phía trước vài bước, sau đó vội vàng nhào vào trong ngực Dung Thận, trên đầu vang lên giọng nói đùa cợt trầm thấp của người đàn ông: "Một ngày không gặp, nhớ anh vậy sao?"

"Gâu gâu——" phát ra từ An An đang chạy vòng vòng..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 179

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...