Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai ngày sau, An Tống cứ tuần tự mà tiến hành, đi làm rồi về nhà sống với cuộc sống của mình.

Bởi vì ít bạn bè, ngoài ra còn bị bệnh tình quấy rối, cô hầu như không có thời gian rảnh để giao lưu.

Vào tối thứ sáu, khi vừa bước vào nhà, cô nhận được một tin nhắn văn bản trên sim phụ của điện thoại di động.

Số điện thoại di động không có tên, số đuôi, năm con 8.

An Tống thay dép, nhìn dòng chữ trên màn hình, ngắn gọn đáp "OK".

Đối với câu trả lời chiếu lệ như vậy của cô, đối phương có vẻ chả bất ngờ gì, lại gửi thêm một câu: Tối nay online không?

An Tống: Được.

Bên kia đã gửi một biểu tượng cảm xúc mặt cười, rồi cũng không có nói thêm gì nữa.

Sau bữa tối, An Tống ngồi vào phòng sách, để An An vào cái giỏ nhỏ ở góc bàn, sắp đặt thiết bị, bật máy tính lên đăng nhập hệ thống phát sóng trực tiếp.

An An rất nghe lời, dù sao chỉ cần An tổng ở trong tầm mắt, nó đều sẽ ngoan ngoãn, không ồn ào không ầm ĩ.

Đúng tám giờ, tài khoản phát sóng trực tiếp của thần mã lại lần nữa online.

Thời gian trôi qua, số lượng người xem chương trình phát sóng trực tiếp đã tăng gần gấp đôi so với vài lần trước đó.

Tình huống này không thường gặp, An Tống vừa gõ mã vừa để mắt tới tin nhắn trên màn hình công cộng.

Ngoài những tài khoản người hâm mộ quen thuộc, dường như có rất nhiều người lạ.

Lúc này, sim phụ của điện thoại di động lại phát ra âm báo tin nhắn văn bản.

Năm số 8 đã gửi một tin nhắn: Hôm nay, một bản xem trước chương trình phát sóng trực tiếp bổ sung đã đưa ra cho anh.

Anh cảm thấy hiệu quả thế nào?

An Tống bừng tỉnh, nói thẳng ra chẳng qua là chiêu thức kiếm lời của thương nhân, tuy rằng vô hại, nhưng cô có chút bất mãn với cách dùng thần mã làm mánh lới không có ủy quyền.

Thế là, online mới chưa đầy một giờ An Tống đã vội vàng offline.

Bên kia, tháp A của tòa tháp đôi, 38 tầng.

Trong phòng làm việc bật đèn đọc sách, giám đốc kỹ thuật vội vàng gõ cửa, "Thời tổng, thần mã đột nhiên offline, anh có thể liên lạc với anh ấy không?"

Bên cạnh của sổ toàn cảnh sát đất, một bóng dáng thon dài đứng bên khung cửa im lặng hồi lâu.

Vai người đàn ông phủ đầy ánh đèn neon, khuôn mặt tuấn tú nửa sáng nửa tối, nghe thấy thanh âm liền cười nói: "Khá cá tính."

"Bản xem trước phát sóng trực tiếp mà chúng ta đã đẩy là hai giờ, nhưng thời gian vẫn chưa đến, một số người dùng đã tìm đến dịch vụ chăm sóc khách hàng rồi..."

Giám đốc kỹ thuật càng nói càng chột dạ.

Đây là lần đầu tiên ứng dụng đẩy quảng cáo đến người dùng với danh nghĩa là thần mã.

Kết quả là thần mã không biết tốt xấu, giữa đường ngắt phát sóng trực tiếp.

"Tìm một cái cớ tống cổ bọn họ đi." Người đàn ông lấy điện thoại trong túi ra, nhếch khóe miệng xấu xa, "Bỏ quảng cáo đẩy xuống trước, trực tuyến lần sau phát."

Giám đốc kỹ thuật ngượng ngùng gật đầu, nhìn lướt qua một bên gò má rõ ràng, cùng với khí chất của người thợ săn toát ra từ cơ thể anh ta, không khỏi rùng mình.

Vị thần mã trời sinh này quả thực khó đối phó, chỉ có điều là, gặp phải Thời Diệp, một thợ săn trên thương trường dày dặn kinh nghiệm, đã định sẽ không thể thoát khỏi cạm bẫy của hắn, thuận theo thời gian nhất định sẽ phải buông cờ thu phục.

.....

Cuối tuần, đúng hẹn lại tới.

Ngoài cửa sổ trời nhiều mây, gió mát thổi qua, dường như đang ấp ủ một cơn mưa mùa thu.

Buổi sáng An Tống nhận được điện thoại của Trình Phong, mệt mỏi ngồi ở phòng khách hồi lâu, sau đó mới chậm rãi khoác áo khoác đi ra ngoài cửa.

Đến góc hẻm, Trình Phong kéo lại chiếc áo khoác ba-đờ-xuy, đứng trong gió lạnh mời An Tống lên xe.

Con đường quá lộng gió, mái tóc cột đuôi ngựa thỉnh thoảng bị hất tung lên mặt An Tống, khiến giữa lông mày cô lộ ra một vệt khó chịu rõ ràng.

Trên đường đi, Trình Phong thỉnh thoảng nhìn trộm từ gương chiếu hậu.

Cũng không biết An tiểu thư mang theo cái gì, đó là một hộp quà rất độc đáo, ba lớp xếp chồng lên nhau, bị cô đặt lên đùi một lúc lâu, cuối cùng thắt được một chiếc nơ hình bướm lộn xộn.

Trình Phong trong lòng cười thầm, chẳng trách ngài Cửu luôn gọi cô là cô gái nhỏ.

Hành vi này quả thực có chút trẻ con.

Đường Vân Điên, chiếc xe đậu ở cửa sau của một ngôi nhà cũ trong một con ngõ hẹp.

Dòng chữ "Số 177 Vân Điên" được dán trên bức tường gạch nâu.

An Tống xách theo hộp quà đi theo sau Trình Phong, bước qua cây ngô đồng ngoài cửa, một trước một sau bước vào ngôi nhà từ sân sau.

Hơi ấm trong phòng truyền đến, Trình Phong dừng lại ở sảnh chức năng lầu một, nói: "An tiểu thư, cô cứ ngồi nghỉ một lát trước đi, tôi đi gọi ngài Cửu."

An Tống nói lời cảm ơn, bước vào đặt hộp quà xuống, ngồi ở khu vực ghế sô pha trong góc, hai tay đè lên bụng dưới nhíu mày thật chặt.

Rõ ràng là cô đã uống thuốc, nhưng bụng vẫn đau dữ dội.

Nhiệt độ trong sảnh chức năng vừa phải, nhưng An Tống tay chân đều lạnh.

Ngoài cửa sổ gió thổi tung những chiếc lá khô va vào kính, vài phút sau trời bắt đầu đổ mưa.

An Tống không muốn gặp bác sĩ Dung với vẻ mặt bơ phờ này, vì vậy cưỡng ép bản thân sốc lại tin thần nhìn quanh phòng.

Đây dường như là một nơi thư giãn, góc tường đặt bàn chơi bóng bàn, bàn cờ vuông đặt ngay ngắn, cùng với các trò chơi trên bàn khác và các kiểu game cảm giác đều được lắp đặt, cái gì cũng có.

Cũng chỉ qua vài phút, bụng dưới lại nhói lên không ngớt, khuôn mặt nhỏ của An tống căng ra, phiền muộn cực kỳ.

Cô đứng dậy, bước chân chậm rãi đi chậm về phía cửa.

Thế nhưng, ngay lúc cánh cửa được mở ra, một bóng người mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen đúng lúc xuất hiện trước mặt cô.

An Tống đột nhiên ngừng bước, hốt hoảng nhíu mày.

Áo sơ mi trắng trước mặt không tì vết, thoang thoảng hương trà, tương phản rõ rệt với bầu trời u ám và xám xịt bên ngoài cửa sổ hành lang.

Cổ áo sơ mi để mở hai hàng cúc, tùy ý mà cũng không thiếu phần ưu nhã và cao quý.

Theo ánh mắt nhìn lên, là yết hầu đặc trưng rõ ràng, cùng với đó là đôi môi mỏng màu đỏ và sống mũi cao mang lại cảm giác ưu việt.

Cuối cùng, bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt sâu xa của người đàn ông ẩn chứa ý cười ấm áp, "Sao vậy, đợi sốt ruột sao?"

An Tống vì đau bụng mà lộ ra có trì trệ, cô lùi lại một bước, nhẹ giọng nói: "Không có, tôi muốn đi...!nhà vệ sinh"

Vừa nói cô vừa lấy tay che xuống bụng dưới, kinh nguyệt là chuyện tế nhị, cô không muốn người đàn ông nhìn ra manh mối.

Ánh mắt sâu thẳm của Dung Thận rơi trên người An Tống, một lát sau anh cất giọng ôn hòa nhắc nhở: "Đi đi, phòng thứ ba bên trái hành lang."

An Tống nghiêng người đi ngang qua anh, bước đi không nhanh không chậm, thậm chí có chút lề mề.

Người đàn ông không có vào phòng, chỉ đứng đó nhìn bóng lưng cô, nhưng cảnh tượng vừa xảy ra lại hiện lên trong đầu anh.

Khoảng cách lúc gặp gỡ ở ngoài cửa rất gần, cô gái nhỏ ban đầu có đôi má nhợt nhạt, mày nhíu sâu, nhưng khi nhìn thấy anh, nét mặt dần dần giãn ra, nở một nụ cười rất nhạt.

Với mỗi cái nhíu mày và mỗi nụ cười, hệt như những ngày tháng tư sau khi đổ mưa.

Người đàn ông khẽ nhếch môi, đi vào phòng nghỉ, giơ điện thoại lên bảo quản gia Lý nấu một bát canh gừng rồi mang qua.

Sự nhạy bén đã ăn sâu vào bên trong khí chất của Dung Thận, những chuyện liên quan đến An Tống, cho dù chỉ là những biến hóa tinh tế cũng có thể nhìn ra rõ ràng.

.....

Đến khi An Tống lần nữa trở lại phòng nghỉ, mơ hồ cảm giác được nhiệt độ trong phòng hơi tăng lên.

Người đàn ông đang ngồi bên cửa sổ pha trà, trên bàn đối diện có một chiếc bát sứ màu đen.

An Tống tiến lên cầm hộp quà nhỏ, kéo kéo cái nơ bướm xiêu xiêu vẹo vẹo, đi tới trước bàn đưa cho Dung Thận, "Bác sĩ Dung, cái này tặng cho anh."

Cô gái nhỏ khi nói có chút yếu ớt, càng ngày càng trở nên mềm và khàn, nhưng động tác cầm hộp quà lại rất chân thành và thành khẩn.

"Đi Tùy Thành lúc nào?"

Người đàn ông đem hộp quà đặt ở góc bàn, nhìn thoáng qua liền có thể nhìn ra xuất xứ của hộp quà, là đặc sản của Tùy Thành.

An Tống ngồi xuống, không chút che giấu nói: "Cuối tuần trước đến đó một chuyến, tình cờ mua được."

Lần trước ở trang trại, bác sĩ Dung đã nhờ Trình Phong hái rất nhiều trái cây cho cô, đây cũng được coi là một tâm ý có qua có lại.

"Đi một mình?"

"À, Tô Quý đang quay ngoại cảnh ở đó, tôi qua xem chút.

Cô ấy là người bạn giống như chị gái mà tôi đã nói trước đây."

Dung Thận nghe ra giọng nói khô khốc của cô, không có tiếp chuyện, mà hất chiếc cằm góc cạnh rõ ràng ra hiệu nói: "Trời lạnh, uống chút canh gừng trước, tránh bị nhiễm lạnh.".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...