Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 164

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không biết qua bao lâu, Dung Thận kết thúc nụ hôn cuồng nhiệt, vòng tay qua gáy cô ôm vào trong lòng.

Đầu óc An Tống choáng váng, môi hơi tê dại, ngồi phịch xuống ghế.

Cô vẫn bám lấy vai và cổ anh, lúc này đây, dường như trên thế giới chỉ còn lại hai người họ.

Người đàn ông rất đ ộng tình, nhưng không còn hành vi tiếp theo nữa.

An Tống lẳng lặng nằm trên vai anh, khóe miệng vô tình nhếch lên.

Trong không khí yên tĩnh của xe, cô có thể nghe thấy rõ ràng hơi thở nặng nề và nhẫn nhịn của Dung Thận.

Anh không mất kiểm soát, nhưng chắc chắn không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Trong lòng An Tống mềm nhũn, dụi trán vào cổ người đàn ông, vừa định nói, vòng tay ôm eo cô đột nhiên siết chặt, "Không muốn về nhà sao?"

"Hả?" An Tống trước tiên không hiểu, nghi ngờ ngẩng đầu, nhìn thấy trong đôi mắt không đáy của người đàn ông toát ra một sự xâm lược yên lặng cùng thiêu đốt cảm giác người khác, lập tức nói năng thiếu tự tin, "Em không muốn về nhà! "

Cô đã từng nhìn thấy đôi mắt như này của Dung Thận và rất quen thuộc với nó, trong mỗi đêm triền miên trước đó!

Mí mắt An Tống giật giật, khóe mắt không ngừng liếc nhìn kính xe phía trước, tựa hồ nhắc nhở cái gì.

Dung Thận đương nhiên sẽ không bỏ qua biểu cảm nhỏ nhẹ cố ý của cô, cúi đầu m*t mạnh lấy môi cô, giọng nói ấm áp khàn khàn nói: "Mở điều hòa.

"

Thật ra trong xe không lạnh, nhưng An Tống vẫn ngoan ngoãn khởi động động cơ, bật điều hòa.

Cùng lúc đó, cánh cửa bên ghế phó mở ra, người đàn ông nhoài người ra ngoài.

An Tống nhìn chằm chằm bóng người ngoài cửa sổ vài giây, từng làn khói bay lên từ không trung.

Anh đang hút thuốc.

Hai tay An Tống khoác lên trên vô lăng, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Dung Thận ở bên ngoài xe, khóe miệng chậm rãi kéo lên một nụ cười nhẹ.

Vài phút sau, không khí mát lạnh quyện với mùi thuốc lá thoang thoảng, người đàn ông lại mở cửa ngồi vào ghế phụ lái, cô gái vẫn nằm trên tay lái, động tác lộ ra chút xinh đẹp lười biếng.

Dung Thận thắt dây an toàn cho cô, vươn tay xoa đỉnh tóc cô, "Lái xe đi, về nhà.

"

An Tống cười cười, sau đó vào số rời khỏi tầng hầm.

Về phần Trình Phong, vẫn đang loay hoay tìm chiếc ô tô với chiếc vali của mình, cuối cùng anh ta đã tìm thấy một chiếc xe thương mại đậu ở Khu F vào khoảng bảy giờ.

Có nghĩa là anh ta đã đi loanh quanh khu B và C rộng lớn hơn một tiếng đồng hồ, vẫn không nhớ rằng mình đã đỗ xe ở khu F.

Có trời mới biết, suýt chút nữa anh ta đã gọi cảnh sát vì nghĩ mất cắp xe.

!

Trở lại biệt thự Duyệt Phủ, lúc này chưa đến sáu giờ.

An Tống vừa vào cửa liền duỗi eo, trong mắt có chút buồn ngủ.

"Mệt à?"

Dung Thận đặt chiếc cặp trong tay lên tủ ở lối vào, lòng bàn tay đặt lên bả vai cô, dùng sức kéo cô vào lòng.

An Tống nắm lấy áo khoác bên hông người đàn ông, nhỏ giọng gật đầu, "Em có chút buồn ngủ, tối hôm qua ngủ có ba tiếng! "

Đôi lông mày rậm của Dung Thận cau lại, trong mắt hiện lên một tia đau lòng.

Sau vài giây im lặng, người đàn ông vỗ lưng cô gái an ủi, giọng dỗ dành: "Em về phòng ngủ tiếp đi, lát nữa xuống ăn sáng.

"

"Anh không đi ngủ à?" An Tống cau mày nhìn anh, khẽ mím môi.

Cô nghĩ anh sẽ đi cùng cô để ngủ bù.

Dung Thận híp mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mặt, yết hầu khẽ lăn, vô cùng hứng thú hỏi: "Muốn anh ngủ cùng em à?"

"Ừm.

" An Tống thẳng thừng đáp, tựa đầu vào trong ngực anh, đề nghị: "Cho dù điều kiện trên máy bay tốt, ngồi hơn mười tiếng đồng hồ, anh nhất định có mệt, còn sớm mà anh, anh với em ngủ cùng nhau đi.

"

Ánh mắt người đàn ông chìm xuống.

An Tống đúng là buồn ngủ, lực chú ý cũng không còn tập trung như trước.

Cho nên, khi Dung Thận bế cô đi về phía cầu thang, cô vẫn còn đắc ý, cảm thấy hành động làm nũng vừa rồi của mình cũng có tác dụng.

Trở lại cửa phòng ngủ, người đàn ông đặt An Tống xuống khỏi vòng tay của mình.

Rèm cửa trong phòng không mở, ánh sáng lờ mờ yên tĩnh dường như là nơi trú ẩn của sự mơ hồ.

An Tống vừa tiến lên một bước thì cánh tay cô đã bị giữ lại, đến lúc cô kịp nhận ra thì lưng đã chạm vào ván cửa.

Tiếp theo là một nụ hôn sâu kéo dài hơn nữa.

Người đàn ông kéo cổ tay cô đặt lên vai, tay kia ôm lấy mặt cô, khẩn trương mà hôn thật mạnh.

Dù sao đã gần một tuần rồi hai người không có thân mật gì, một khi có chuyện bắt đầu, nhất định không thể ngăn cản, không thể thỏa mãn, không thể buông xuôi.

An Tống vốn đã buồn ngủ nên phản ứng khó tránh khỏi chậm chạp.

Sau đó, khi người đàn ông đạt được mong muốn, cô nhìn lên trần nhà với vẻ mặt bàng hoàng và hoang mang.

Cô chỉ muốn anh ngủ cùng, vậy thôi.

Làm thế nào nó phát triển đến bước này chứ?

!

An Tống lần nữa tỉnh lại, còn có mấy phút nữa mới mười hai giờ trưa.

Cảm giác khác lạ trên cơ thể cô đặc biệt rõ ràng, cô ôm chăn ngồi dậy, chống eo rít hai tiếng.

Bên giường đã không còn người, cô vuốt lại mái tóc dài rối bù, trong nháy mắt nhìn thấy quần áo chỉnh tề ở góc giường.

Có lẽ là người đàn ông cầm đến.

An Tống thay quần áo trực tiếp đi xuống lầu, vừa tới phòng khách liền nghe thấy tiếng nói chuyện quen thuộc.

"Chuyện này là trách tôi, lần này nhất định là cô ấy thật sự tức giận, nếu không cũng đã không chặn anh.

"

Giọng nói của Tiêu Minh Dự.

An Tống chậm rãi đi xuống bậc thang, hai người đang trò chuyện trong phòng khách đồng thời đưa mắt nhìn sang.

Không hiểu sao khi bắt gặp ánh mắt đen tối của Dung Thận, cô không khỏi đỏ mặt.

Người đàn ông đứng dậy đi về phía An Tống, giơ tay kéo kéo cổ áo len cổ chữ V nhỏ của cô, giọng điệu trầm thấp ôn nhu, "Đói bụng không?"

"Hơi hơi.

"

Dung Thận nắm vai cô đi về phía phòng ăn, tư thế này khéo léo chặn tầm nhìn của Tiêu Minh Dự.

Chờ người đàn ông đi ra lần nữa, giọng nói giễu cợt vang lên, "Phòng khách nhà anh cũng không lớn lắm, An Tống không biết đường hay là mù, khoảng cách nhỏ như vậy, còn phải tự mình đưa cô ấy vào phòng ăn à?"

Không phải anh chưa từng yêu, mà là thật sự không giống Dung Cửu ôm ôm ấp ấp nhàm chán thế này, cứ như chưa từng gặp qua phụ nữ ý.

Dung thận cúi xuống nhặt hộp thuốc lá trên bàn cà phê, ra hiệu về phía cửa sổ, Tiêu Minh Dự ngầm hiểu đi theo ra ngoài.

Hai người đàn ông ở trong khu vườn bên trong châm thuốc, vừa nói chuyện vừa phì phèo.

An Tống ở trong nhà ăn, hai má ửng hồng, đang giơ điện thoại di động dùng camera trước quan sát cổ mình.

Chỉ một giây trước khi Dung Thận rời đi, anh đã cúi người nói nhỏ vào tai cô: "Ở nhà có khách, ăn xong đi thay áo len cổ lọ, ngoan nhé.

"

Sau khi anh đi, An Tống mới muộn màng nhớ ra một chuyện.

Vì không có gương trong tay nên cô bật camera trước của điện thoại lên.

Cũng không quá cường điệu như tưởng tượng, nhưng trên da cổ sát cổ áo vẫn có vài vết đỏ.

Khi cô rửa mặt, cô không nhìn thấy những dấu vết mờ nhạt này trên đường viền cổ áo.

Cũng có thể do lơ đễnh, cộng thêm tóc rơi rụng hai bên trái phải mà vô tình bỏ qua.

Cô mím môi thở dài, ngón tay chà xát trên cổ mấy lần, kết quả lại càng đỏ hơn.

An Tống: "! ".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 164

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 164
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...