Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh đèn ấm áp được bật lên trong phòng khách, tỏa ra sự dịu nhẹ trong phòng.

An Tống chậm rãi đi tới phòng khách, đứng ở dưới cầu thang, nhìn người đàn ông nhắm mắt nằm trên sô pha, cong môi đi tới.

Cô nghiêng người ngồi xuống, thấy Dung Thận hơi nhíu đôi lông mày rậm, không khỏi nghiêng người về phía anh, "Mệt mỏi sao? Hay là khó chịu?"

Người đàn ông giơ khuỷu tay khoác lên vai cô, khẽ "ừm" một tiếng.

Ừm là ý gì?

An Tống nhíu mày, sau đó bả vai trùng xuống, bị Dung Thận ôm thật chặt trong lòng.

Đột nhiên đến gần, An Tống dễ dàng ngửi thấy mùi rượu còn sót lại trên người người đàn ông.

Lúc nãy hai người đang nói chuyện trên lầu, do khoảng cách vừa phải trong khoang mũi đều tràn ngập mùi thơm của mình sau khi tắm.

Bây giờ nép vào vòng tay anh, mùi rượu không thể che giấu vào đâu được.

An Tống vươn cổ tới bên cạnh anh ngửi ngửi, mùi rượu nồng nặc.

Không gây khó chịu nhưng cũng không dễ ngửi.

"Anh uống rượu à, đau đầu sao?" An Tống ngồi thẳng dậy, muốn thoát khỏi vòng tay anh.

Người đàn ông cảm nhận được ý muốn của cô, không buông lỏng cánh tay mà siết chặt vòng tay hơn một chút, "Em ngửi thấy à?"

An Tống nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, kéo cánh tay anh nói: "Anh nằm xuống trước đi, em pha trà mật ong cho anh.

"

"Lần trước đã nấu trà chanh mật ong cho anh, An Tống định làm lại cho anh lần nữa.

Không ngờ, cô vừa đứng dậy thì bị lại kéo cổ tay.

Cũng không biết có phải đàn ông khi có men say đều đeo bám như vậy không, cô theo quán tính bị kéo lại ngồi lên đùi Dung Thận.

Lúc này, cả người An Tống như bốc hỏa.

Bởi vì cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ, thắt lưng ban đầu được buộc chặt, nhưng sau động tác này, thắt lưng hơi lỏng ra, đường viền nơi cổ áo cũng bị hở một chút.

Không có gì lộ ra ngoài, hình như có thể thấy mờ mờ, nhưng dễ hình dung.

An Tống luống cuống chỉnh lại cổ áo ngủ, vừa quay đầu liền thấy người đàn ông đã mở mắt, trong đôi mắt sâu thẳm mơ hồ bốc lên một ngọn lửa.

Đêm tối, yên tĩnh, lại thiêu đốt tâm trí cả hai.

An Tống vuốt phẳng vạt áo ngủ phía trước, nhếch mép cười nói: "Anh mau buông ra, em phải đến phòng bếp.

"

Cô ngồi nghiêng một bên, bắp chân mảnh khảnh trắng nõn lộ ra trong không khí, cả người tỏa ra mùi thơm dịu dàng.

Một tay Dung Thận vòng qua An Tống, lòng bàn tay còn lại di chuyển xuống bắp chân mảnh khảnh của cô, "Lạnh thế này, mặc quần ngủ vào đi.

"

"Không lạnh.

" An Tống chật vật thúc giục: "Anh thả tay ra, em đi pha trà cho anh.

"

"Không cần, anh không say.

"

Người đàn ông cúi xuống m*t lấy cổ cô, thuận tay nhặt chiếc áo khoác len màu đen trên sô pha, dở ra đắp lên đùi An Tống.

Phòng không lạnh, nhiệt độ điều hòa vừa phải, nhưng cũng không nóng đến mức có thể đi lại bằng chân trần.

An Tống yên lặng dựa vào trong lòng anh, nhưng lại dùng ánh mắt cẩn thận quan sát biểu cảm của anh.

Thường thì! người say sẽ nói mình không say.

Cô không nói gì nữa, yên lặng ngồi cùng anh một lúc, thăm dò đưa tay ấn hai bên thái dương của anh.

Tối nay người đàn ông trông rất mệt mỏi, đặc biệt sau khi uống rượu lại càng trông rõ hơn.

An Tống nhẹ nhàng ấn trán cho anh đỡ mỏi, đồng thời nhẹ giọng nói: "Có muốn trở về phòng ngủ nằm không?"

Dung Thận mở mắt ra, đôi mắt sâu không đáy.

Anh lặng lẽ siết chặt An Tống, càng đè cô vào ngực mình, "Vừa rồi em làm gì vậy?"

"Không có làm gì đâu.

" An Tống ngừng động tác, duỗi khớp, "Chỉ là sang năm sau phải khai giảng, cho nên em kiểm tra trước một ít tài liệu học tập.

"

Dung Thận nhếch khóe môi mỏng không giấu được ý cười, nhìn khuôn mặt trắng nõn mềm mại trước mặt, ý nghĩ chôn trong nội tâm đang rục rịch lên men.

Anh chưa bao giờ tự nhận mình là chính nhân quân tử, huống hồ trước mặt người phụ nữ mà anh thích, ngay cả đàn ông cũng không thể nào còn là quân tử.

Yết hầu của Dung Thận không ngừng nâng lên hạ xuống, lòng bàn tay nóng bỏng của anh đáp xuống sau đầu cô, như thể anh sắp hôn cô.

Nhưng mà, khoảng cách càng rút ngắn, lông mày nhỏ của An Tống càng nhăn lại.

Cho đến khoảnh khắc môi hai người sắp chạm vào nhau, người đàn ông không hiểu sao nheo mắt lại, giọng nói khàn khàn lộ ra nụ cười mỏng manh, "Sao lại có biểu cảm này?"

"Không phải.

" Ngón trỏ của An Tống quệt dưới chóp mũi, "Mùi rượu có chút nồng! "

Dù Dung Thận có rục rịch đến đâu, anh cũng không có ý định tiếp tục sau khi nghe câu này.

Rõ ràng, anh bị ghét bỏ rồi.

Người đàn ông thở dài thườn thượt, ôm đầu cô vào lòng, rất tự nhiên chuyển đề tài: "Năm mới về Hương Giang hay ở lại Trạm Châu?"

An Tống lắng nghe tiếng tim đập đều đều bên tai cô, hồi lâu, thời gian trong im lặng trở nên dài dằng dặc, nhưng cô vẫn im lặng.

Dung Thận cau mày, đang định nâng cằm cô lên, thì trong phòng khách yên tĩnh vang lên giọng nói trong trẻo lanh lảnh của cô gái: "Đi đâu cũng được, em đi với anh.

"

Ngụ ý rằng Tết này anh ở đâu thì cô cũng ở đó.

Người đàn ông nóng lên trong lòng, cúi đầu ghé vào bên mặt An Tống, "Có nơi nào đặc biệt muốn đi không?"

"Không.

" An Tống vô thức mân mê cúc áo sơ mi, "Em thường ở nhà một mình, đã lâu không ra ngoài, cũng không biết chỗ nào có thể đi.

"

Khi một người sống quá lâu, sẽ mất đi h@m muốn tìm hiểu.

Đặc biệt là vì cô đã bị bệnh tâm lý hành hạ trong một thời gian dài, cư nhiên sẽ từ chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài, gần như quên mất cảm giác mong chờ năm mới là như thế nào.

Dung Thận rũ mắt nhìn khuôn mặt ôn hòa an tĩnh của cô, lại dùng cánh tay mạnh mẽ ôm chặt cô vào lòng: "Nếu không biết, thì trước tiên chúng ta hãy đón giao thừa ở Trạm Châu, nếu nửa chừng muốn về Hương Giang, chúng ta có thể đi bất cứ lúc nào.

"

An Tống tỏ ra không phản đối, giục anh lên lầu tắm rửa đi ngủ.

Người đàn ông nhếch môi mỏng, cúi đầu hôn lên má cô một cái, "Được, vậy lên lầu thôi.

"

Nói xong, An Tống còn chưa kịp đứng dậy, liền bế cô đi về phía cầu thang.

An Tống muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại ôm chặt cổ Dung Thận, im lặng.

Dù sao anh cũng uống rượu rồi, lỡ như ngã xuống, lại lợi bất cập hại.

Những động tác khó hiểu của An Tống không thể thoát khỏi tầm nhìn sâu sắc của người đàn ông này.

Trong đôi mắt nở nụ cười, anh vững vàng bước lên cầu thang, nhưng dừng lại ở bậc cuối cùng.

An Tống càng thêm căng thẳng, hai tay ôm chặt lấy vai anh, không chút nghĩ ngợi nói: "Không đi được sao?"

Dung Thận vốn muốn trêu chọc cô, nhưng nghe đến đây, lại không nhịn được cười ra tiếng, "Sao? Sợ anh đánh rơi em à?"

"Không phải.

" Khóe mắt An Tống khóe mắt liếc nhìn bậc thang dài, "Em! sợ anh mệt.

"

Người đàn ông không cử động, đôi mắt dán chặt vào mặt cô trong giây lát.

Có lẽ ngay cả An Tống cũng không phát hiện ra mấy ngày nay tinh thần của cô tốt đến lạ thường.

Cho dù là cách nói hay cách làm, đã không còn vô hồn như trước.

Rõ ràng, cởi mở, vui vẻ.

Khi đối mặt với anh, không còn sự gò bó, ràng buộc, càng thêm tự do thoải mái.

Dung Thận nhìn bộ dạng An Tống đang giả bộ thả lỏng, cười tủm tỉm nói: "Chỉ là một quãng đường ngắn thôi, sẽ không mệt đâu.

"

An Tống ngừng nói, nhưng lực cánh tay ôm lấy vai anh vẫn không hề buông lỏng.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...