Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa đêm tầm mười giờ, An Tống đang đánh mã rất nhanh, giữa chừng cơ hồ không có dừng lại.

Sau khi cô xử lý xong các nhiệm vụ tạm thời, thời gian ở góc dưới bên phải màn hình đã đến 11 giờ rưỡi.

An Tống xoa xoa bờ vai đau nhức, tựa vào ghế thả lỏng một hồi, một lúc sau mới đứng dậy đi ra ngoài.

Hai ngọn đèn tường được thắp sáng trong hành lang yên tĩnh trên tầng hai, càng làm nổi bật sự yên tĩnh và tĩnh lặng của màn đêm.

An Tống đi ngang qua phòng ngủ chính của Dung Thận, cố ý bước chân thấp hơn, không nghe thấy động tĩnh gì, khe cửa dưới cửa cũng không có ánh sáng, liền đi xuống lầu mà không có bất kỳ áp lực nào.

Phòng ngủ của người đàn ông ở cạnh phòng ngủ của cô, rất gần, chỉ cách một vách.

Lúc đầu, biệt thự xếp chống đã thống nhất mỗi người một tầng, nhưng đến ngày họ thực sự chuyển đến, không ai trong số họ đề cập đến vấn đề này, ngầm hiểu và tự nhiên bước vào phòng của mình.

Phòng khách dưới lầu không bật đèn.

Trong ánh đèn mờ ảo, An An nghe thấy động tĩnh liền chạy đến bên chân cô xoa xoa.

Nhìn bằng mắt thường thì tiểu gia hỏa này đã cao lớn hơn, nhưng đôi mắt đen láy kia vẫn như trước, nhìn An Tống giống như nhìn thấy cả thế giới.

An Tống bật đèn sân bên cửa sổ, cúi người ôm lấy thân thể mũm mĩm của An An, tâm trạng bỗng trở nên hỗn độn.

Trong khoảng thời gian này, năng lượng của cô đã bị người đàn ông làm cho phân tán rất nhiều, cho nên sẽ không tránh khỏi việc ưu ái hơn mà bỏ qua An An.

An Tống ngồi xổm trên mặt đất, ôm ôm xoa xoa mấy lần, ngẩng đầu nhìn cũi chó con bên cửa sổ, mới phát hiện mình ôm không nổi tiểu gia hỏa lớn quá nhanh này rồi.

"Ngày mai có muốn ra ngoài đi dạo với chị không?"

An Tống cảm thấy áy náy, nhất là khi nhìn thấy ánh mắt của An An, càng cảm thấy mắc nợ.

Hai chân trước của tiểu gia hỏa bắt lấy đầu gối An Tống, lùi lại nhảy lên, muốn ôm.

An Tống lúc này đang rất đau lòng nên cũng bất chấp tất cả, ôm nó đi đến nhà ăn.

Nhà ăn của biệt thự Hương Chương không lớn cũng không nhỏ, gần giống như biệt thự sau hồ.

An Tống vốn muốn uống một cốc Coca, nhưng để bù đắp cho An An, trực tiếp mở tủ lấy thức ăn cho chó, thịt khô, sữa viên!

Cuối cùng, An Tống đút cho tiểu gia hỏa ăn tối, cầm hai chai, một tay ôm An An trở về phòng.

Khoảng thời gian này, thiếu chút ít quan tâm của cô, để đền bù, đêm nay để nó ngủ trên giường vậy.

!

Ngày hôm sau là chủ nhật.

An Tống bị An An đánh thức trước sáu giờ sáng.

Khoảng thời gian này tiểu gia hỏa ở trong hoa viên được thả rông, công việc cùng nghỉ ngơi không cố định, lúc này tỉnh lại liền muốn đi ra ngoài.

An Tống buồn ngủ áp trán lên nó, vừa định ngủ tiếp thì tiểu gia hỏa bắt đầu li3m mặt cô.

Sau vài hiệp, An Tống cũng hoàn toàn tỉnh lại.

Cô mặc áo khoác, thắt khăn xong, dẫn An An xuống lầu.

Chưa đến bảy giờ, trên trời vẫn còn một tầng sương sớm, An Tống ngồi trên bậc thềm trước cửa, chống cằm nhìn An An chạy trong khu vườn nhỏ trong sân, tâm trạng thanh thản và yên bình chưa từng có.

Ngay lập tức, cửa sổ trượt từ trần đến sàn thông với phòng khách được mở ra, giọng nói khàn khàn và từ tính của người đàn ông đặc biệt rõ ràng trong buổi sáng yên tĩnh, "Sao em lại ngồi dưới đất? Không sợ bị cảm sao?"?"

Vừa dứt lời, cánh tay An Tống đã bị kéo lên, trực tiếp kéo cô vào trong lồng ngực rộng rãi ấm áp.

An Tống vốn là ngủ không đủ giấc, hiện tại như này lại càng thêm mơ màng.

Cô dựa vào ngực người đàn ông, ngẩng đầu nhìn anh.

Có thể là do mới tắm rửa nên trên người Dung Thận có chút mùi nước hoa cạo râu.

Ánh mắt An Tống dán chặt trên mặt anh, "Sao anh dậy sớm vậy?"

Mùa đông ở Trạm Châu rất lạnh, người đàn ông vòng tay qua lưng cô, không nói một lời mà ép cô trở lại phòng khách.

An Tống giãy giụa một chút, vươn tay chỉ phía sau, "An An còn ở bên ngoài.

"

"Không chạy mất đâu.

" Dung Thận mở ra cửa sổ trượt, thở dài giải thích: "Vào trước đi.

"

An Tống không bướng được thái độ cứng rắn của anh nên ngoan ngoãn vào phòng khách.

Một lúc sau, người đàn ông gọi An An lại rồi đi thẳng đến nhà ăn.

An Đồng ngồi yên vài giây, cảm thấy buồn ngủ, lấy mu bàn tay che khóe miệng ngáp một cái.

Cảnh này tình cờ bị Dung Thận quay lại nhìn thấy.

Anh đưa cốc sữa nóng tới, An Tống chớp chớp đôi mắt chua xót, cảm ơn nhận lấy.

"Cuối tuần dậy sớm thế chỉ để chạy loanh quanh bên ngoài với tiểu gia hỏa thôi à?"

ống uống một ngụm sữa, kiên định trả lời: "Nó không có chạy lung tung! "

Dung Thận ngồi xuống bên cạnh cô, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú khác thường của anh lại hiện lên một tia không tán thành, "Tối hôm qua em để nó ngủ trong phòng sao?"

Đó rõ ràng là một câu nghi vấn, nhưng người đàn ông lại nói như thể anh biết rõ rồi.

An Tống liếc anh một cái, sau đó tiếp tục uống sữa.

Không nói gì, hình như không dám thừa nhận.

Dung Thận căn bản muốn nhân cơ hội giảng vài câu, nhưng khi nhìn thấy chút biểu tình thoáng qua của An Tống, chút nóng giận cũng chả còn nữa.

Anh cười lắc đầu, ngón tay búng nhẹ hai cái vào giữa không trung, "Ý kiến ​quá hay.

"

Câu này phần nào ám chỉ ý tứ "giận quá mất khôn" của các bậc trưởng bối.

An Tống uống nửa cốc sữa, đang định đứng dậy đi ngủ tiếp, cửa phòng khách bên kia vang lên, là người giúp việc vừa mới đi chợ về.

"Đại thiếu gia, thiếu phu nhân.

" Thím Chu xách túi rau tươi sửng sốt một chút, "Hai người chờ một chút, tôi lập tức đi chuẩn bị bữa sáng.

"

Thấy dáng vẻ lo lắng vội vàng của thím ấy, An Tống nói một câu thím đừng vội.

Thím Chu nhìn quen quen, hơn nữa xét theo cách xưng hô của thím ấy thì hẳn là người giúp việc từ lâm viên phân công sang.

An Tống tập trung liếc nhìn vài cái, quay đầu liền bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông.

Trước đây, cô chưa bao giờ cảm thấy ánh mắt của Dung Thận có gì đặc biệt, ngoại trừ thỉnh thoảng có chút ngượng ngùng bị nhìn thấu, những thứ khác đều như thường.

Nhưng từ khi hai người qua lại với nhau, An Tống không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa.

Đen nhánh và sâu hơn, âm u mà lại tập trung hơn, giống như một hố đen không đáy, có thể hút tất cả lý trí suy nghĩ của con người vào đó, rồi quên hết tất cả.

An Tống cũng thật sự quên mất mình định nói gì, ngơ ngác nhìn người đàn ông kia, khóe miệng mím chặt rồi lại buông ra, có chút hồ đồ.

Thông thường, những lúc như thế này, người chủ động phá vỡ sự im lặng phải là Dung Thận chín chắn kia rồi.

Anh chậm rãi đứng dậy, một tay đút túi, đi đến bên cạnh An Tống, giơ tay xoa đầu cô, "Còn chưa tỉnh, lên nằm thêm đi, lát nữa xuống ăn sáng nhé?"

Người đàn ông đồng thời hỏi ý kiến ​​của cô trong khi trưng cầu.

An Tống sững sờ ngẩng đầu nhìn anh, nhịp tim có chút rối loạn, hành vi đã không còn chịu sự khống chế của đại não, vô thức rướn người về phía trước, đầu nhỏ dựa vào eo anh.

Cô nhẹ nhàng nói vâng, nhưng lại nhớ nhung hơi ấm của khoảnh khắc này vào buổi sáng sớm.

Lòng bàn tay của Dung Thận còn đặt trên đỉnh đầu cô, thấy cô không nhúc nhích, anh kiên nhẫn nói đùa: "Muốn anh bế lên sao?"

Vừa dứt lời, An Tống cũng đúng lúc kéo dài khoảng cách.

Để anh bế lên lầu, cảnh đó!

An Tống đỏ mặt, im lặng đứng ra vội vàng chạy trốn.

Về phòng, mắt cô nhức nhối nhưng lại không buồn ngủ, cô ôm gối vùi mặt vào đó, thầm nghĩ nếu được anh bế vào lòng thì sẽ như thế nào.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...