Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An Tống mở khóa điện thoại, trên màn hình có tin nhắn WeChat.

Từ Tô Quý.

Nội dung vỏn vẹn năm chữ và ba dấu chấm than: Tết đến Trạm Châu!!!

An Tống sửng sốt một chút, sau đó cắn cắn khóe miệng.

Tô Quý muốn đến Trạm Châu, không cần suy nghĩ cũng biết tại sao.

Cô cân nhắc nên trả lời như thế nào, mải mê suy nghĩ mà không để ý đến một bóng người đang dần tiến lại phía sau mình.

Khi bàn tay của người đàn ông đặt lên vai mình, toàn thân An Tống run lên, sửng sốt hỏi: "Ngày tết anh có rảnh không?"

"Được, em muốn làm gì?"

An Tống cũng không có giấu diếm, ý thức được giấu không được, liền đi thẳng vào vấn đề, "Tô Quý...!Mùng một Tết sẽ đến đây, nếu như anh không rảnh, em sẽ bảo chị ấy đến lần sau."

Dung Thận không nói, nhưng nhướng mày.

Hỏng bét rồi, thế mà thực sự nói ra những gì trong lòng.

"Để em quyết định...!" Người đàn ông cụp mắt cười, ngữ khí rất nhu tình, "Anh nên rảnh hay không rảnh?"

An Tống không chút ngượng ngùng liếc nhìn điện thoại, "Vậy thì rảnh đi."

Tâm trạng này giống như gặp bố mẹ chồng vậy, trốn được ngày đầu tiên thôi chứ không trốn được ngày thứ mười lăm.

Huống chi, nếu trước mặt Dung Thận mà lại giở mấy trò vặt, nhất định sẽ phát hiện ra.

An Tống xoay người muốn lên lầu gọi điện thoại cho Tô Quý, nhưng vừa mới đứng lên, cổ tay đã bị giữ lại, "Nếu không buồn ngủ, không bằng cùng anh uống chén trà?"

"Được~"

An Tống nhét lại điện thoại vào trong túi, đi theo người đàn ông đến bên bàn trà.

Khi nước ấm sôi, hơi nước nóng làm tăng thêm độ ấm cho môi trường xung quanh.

Dung Thận nhấc chiếc ấm tử sa lên, rót trà rồi hỏi cô: "Ngày mai em có dự định gì không?"

An Tống suy nghĩ một chút, nhún vai cười nói: "Em cũng không có dự định gì, có lẽ ra ngoài học làm đồ gốm, hoặc là ở nhà đọc sách."

Cô đã sống một cuộc sống tầm thường như vậy trong vài năm một mình rồi.

Đã từng trải qua nhân sinh vô thường, tâm như tro tàn, cho rằng tầm thường không có gì không tốt cả.

Bây giờ, Dung Thận ngày càng mang đến cho cô nhiều sự ấm áp và đồng hành hơn, trong khi tâm trạng của cô được cải thiện, lại không hiểu sao cảm thấy mệt mỏi với sự tầm thường đơn điệu như vậy.

Người đàn ông có thể nhìn thấy sự bối rối trong biểu cảm của cô gái, khi anh cau mày, anh chậm rãi hướng dẫn cô: "Không cần biết có kế hoạch hay không, hãy cứ làm theo trái tim mình, nếu em không muốn học gốm thì không cần phải đi, đọc sách dĩ nhiên có thể giết thời gian.

Nhưng đó không phải là lựa chọn duy nhất."

An Tống lắng nghe sự giác ngộ bên tai, như thể thời gian đã quay trở lại thời điểm khi đó, ngày ngày tiếp nhận liệu pháp trị liệu của anh.

Cô sửng sốt nhìn Dung Thận, dùng tư thế nhẹ nhàng nhất trút bỏ gánh nặng trong lòng, "Em cũng biết còn có lựa chọn nào khác, hình như mỗi ngày em đều không làm gì cả..."

"Nếu không làm gì có thể khiến em hạnh phúc, thì không có gì sai cả." Người đàn ông mang theo sự trưởng thành và kinh nghiệm khiến ngươi ta mơ ước, vài lời có thể xoa dịu sự do dự của An Tống, "Nhưng có vẻ như anh không thích."

Hai tay An Tống bưng chén trà nhỏ, đầu ngón tay vì nóng mà co rụt lại, "Anh có đề nghị gì không?"

"Em thật sự muốn nghe lời khuyên của anh sao?" Ánh mắt Dung Thận rất ấm áp, sự nhân từ bao dung thấm vào trong lòng khiến tim đập loạn nhịp.

An Tống gật đầu, "Ừm, anh nói đi, em sẽ nghiêm túc suy xét."

Người đàn ông cụp mắt nhấp một ngụm trà rồi buông ra bốn chữ "Thích gì làm nấy".

Hiển nhiên, điều này rất khác so với suy đoán của An Tống.

Thấy vẻ mặt đờ đẫn của cô, Dung Thận ra hiệu cho cô lại đây.

An Tống đặt cốc xuống đi đến bên cạnh người đàn ông, chủ động nhét tay vào lòng bàn tay anh.

Hai bóng người một ngồi một đứng, Dung Thận hôn nhẹ lên mu bàn tay cô, dùng giọng cực kỳ dịu dàng giải thích: "Cần gì phải tăng thêm gánh nặng cho mình? An Tống, ở bên anh, em muốn làm gì thì làm.

Miễn là em thích, anh có đủ khả năng cho em bất kỳ cách sống nào."

Anh gọi cô bằng tên, hơn nữa rất trịnh trọng.

Tâm trạng héo úa của An Tống như được cơn mưa xuân làm sống lại, đôi mắt xám tro bỗng sáng ngời như mây tan giữa trời.

Hóa ra anh biết hết mọi chuyện.

Lý do tại sao cô cảm thấy mình không có gì để làm là vì anh.

Dung Thận quá ưu tú, sự tương phản mạnh mẽ khiến cô cảm thấy xấu hổ và thất vọng mỗi khi nhìn vào chính mình.

An Tống đã có ý muốn thay đổi bản thân từ lâu.

Phụ nữ trời sinh vốn đã yêu cái mạnh, huống chi là một người đàn ông cao siêu như Dung Thận.

Ánh mắt cô khẽ động, tiến lên hai bước, "Vậy trước khi nhập học, em muốn tìm một vài công việc làm thêm, anh thấy thế nào?"

Dung Thận không trả lời ngay, anh một tay ôm cô, một tay nâng tách trà.

Một lúc sau, người đàn ông dựa vào lưng ghế hơi ngẩng đầu lên, nhướng mày trêu đùa: "Em muốn tìm một công việc bán thời gian, là để giết thời gian hay là để kiếm tiền?"

An Tống cũng không nghĩ nhiều, thẳng thắn trả lời: "Nguyên nhân chính là buồn chán, kiếm tiền chỉ là thứ hai."

Cô không bao giờ mong kiếm được tiền từ những công việc bán thời gian, thậm chí một số ít công việc ở Hương Giang đều là vì mục đích cá nhân.

Nghe vậy, Dung Thận siết chặt lòng bàn tay, nắm chặt ngón tay cô, cười nói: "Giết thời gian thì tốt, nhưng kiếm tiền thì...!đó là việc của đàn ông."

"Em chỉ nói rằng..."

Cô không thiếu tiền, tiền với cô không quan trọng.

An Tống liếc anh một cái, muốn rút ngón tay ra, nhưng Dung Thận lại không buông tay.

Người đàn ông thu lại nụ cười mỏng manh, ánh mắt có chút ngưng trọng, "Muốn thì đi, chỉ cần không vất vả là được."

Được người đàn ông đồng ý, An Tống hài lòng gật đầu, "Ừm, em biết rồi."

Một lúc sau, sau khi uống hai chén hồng trà, An Tống lên lầu trước.

Dung Thận chuyên chú nhìn ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt tuấn tú như tạc tượng lặng lẽ trở nên thâm trầm nghiêm nghị.

Người đàn ông dù chu đáo đến đâu cũng sẽ có lúc không chăm sóc tốt.

Nếu không phải nói chuyện làm thêm với An Tống, Dung Thận cũng sẽ không nghĩ đến, liệu cô có thiếu tiền hay không.

Cô gái nhỏ đã sống dưới mũi anh, cái ăn cái mặc của cô đều có người quản lý riêng biệt.

Nhưng, nghĩ kỹ lại, anh hầu như chẳng tặng gì cho cô ngoài chiếc đồng hồ đeo tay nữ.

Dung Thận cau mày, nhàn nhạt tự trách.

Kiếm tiền đúng là việc của đàn ông, nhưng những gì anh cho cô còn lâu mới đủ.

...

Trên lầu, An Tống dành thời gian xử lý email công việc mới từ Khoa học kỹ thuật Đại Hán.

Vẫn không khó lắm, khó huy động được tâm huyết của cô.

Sau khi An Tống trả lời email, tùy hứng đăng nhập vào ứng dụng livestream của lập trình viên.

Kể từ lần cuối cùng xảy ra khúc mắc, cô đã không lên nữa.

Nghe nói rằng ứng dụng đã sửa lỗi nền, nhưng tự hỏi liệu mức độ phổ biến của nó có bị ảnh hưởng hay không.

An Tống mở nền máy tính, nhập mật khẩu tài khoản, vừa nhấn Enter, một cửa sổ hiện lên.

Xin lỗi, tài khoản của bạn đã bị đóng băng, vui lòng liên hệ với quản trị viên để biết thêm chi tiết.

An Tống thẫn thờ nhìn cửa sổ bật lên một lúc lâu, đóng trang và cưỡng ép gỡ cài đặt chương trình xuống.

Không có gì để không hài lòng, chẳng qua chỉ bị hack hơn 700.000.

Nhưng cô cũng tấn công vào hậu trường của ứng dụng, thiệt hại trực tiếp của Thời Diệp ít nhất là một triệu.

Tốt lắm, ăn miếng trả miếng.

Ở bên này, An Tống còn đang cẩn thận suy nghĩ làm sao gây thêm phiền phức cho Thời Diệp, khi kim chỉ đến vị trí mười một giờ, cánh cửa bị đóng kín vang lên tiếng gõ, một giọng nói trầm khàn lập tức truyền đến, "Muộn rồi, còn chưa qua ngủ?"

An Tống bối rối trong giây lát.

Tại sao lại là "chưa qua ngủ" thay vì "chưa đi ngủ"?.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhiệt Luyến Trí Mạng
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...