Từ hôm đó, tôi bắt đầu thấy rõ hơn những mánh khóe của Hoắc Thảo.
Cô ta thường xuyên xuất hiện ở nơi công cộng cùng Lục Minh Khang, luôn giữ khoảng cách vừa đủ để không bị báo chí chụp trúng, nhưng đủ để những người trong giới đồn thổi.
Cô ta gọi điện cho Lục Minh Khang bất kể giờ giấc – kể cả lúc nửa đêm, lúc tôi đang nằm bên cạnh anh.
Một hôm, tôi lén nghe lén qua khe cửa khi anh đang nói chuyện điện thoại trong phòng làm việc.
“Anh hứa rồi mà. Chỉ cần ứng dụng DreamSpace ra mắt suôn sẻ, anh sẽ ly hôn. Anh không thể trắng tay được… Em hiểu cho anh, được không?”
Lúc đó, tôi đứng ch-ếc lặng sau cánh cửa.
Ứng dụng DreamSpace – “đứa con tinh thần” mà tôi là người lên ý tưởng đầu tiên, là người vẽ bản thiết kế gốc, là người viết đoạn code nền tảng đầu tiên.
Và người đàn ông tôi từng tin tưởng nhất – đang tính biến nó thành của hồi môn để đi cưới một kẻ cướp chồng.
Hoắc Thảo không dừng lại ở đó. Cô ta bắt đầu chơi trò "tình nhân nửa chính thức".
Cô ta dùng tiền của Lục Minh Khang – mà thật ra là của tôi – để mua túi xách, nước hoa, nội thất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-tra-thu-cua-nguoi-vo-yhma/chuong-10.html.]
Cô ta thuê một căn hộ cao cấp đứng tên anh ta, nói với bạn bè rằng mình sắp làm “phu nhân CEO”.
Cô ta tạo một blog cá nhân, viết những dòng status đầy ẩn ý:
“Khi bạn là người thứ ba, nhưng lại được yêu như người duy nhất…”
“Cuộc sống dạy tôi rằng, yêu đúng người dù muộn còn hơn sống với sai người suốt đời.”
Cô ta đăng ảnh bàn tay đeo nhẫn kim cương – chiếc nhẫn tôi chưa từng thấy trên tay mình. Và tôi biết, đó là nhẫn đính hôn mà Lục Minh Khang mua cho cô ta – từ thẻ tín dụng phụ đứng tên tôi.
Hoắc Thảo không chỉ cướp chồng, mà còn cướp cả danh phận.
Tôi từng muốn làm ầm lên. Muốn gặp cô ta, lột mặt nạ, tát cho cô ta vài cái rồi quay đi đầy kiêu hãnh như trên phim.
Nhưng tôi đã không làm thế.
Tôi chọn cách im lặng và thu thập bằng chứng.
Bởi vì tôi biết, cái kết ngọt ngào mà cô ta đang tận hưởng… chỉ là phần đầu của một chiếc bánh độc.