Tôi bắt đầu để ý.
Lịch trình của anh bất thường. Có những lần anh bảo đi công tác hai ngày, nhưng trong vali không có thứ gì đáng giá cho chuyến công tác – chỉ vài bộ đồ mỏng nhẹ, và một đôi giày da mới tinh.
Có lần anh để quên điện thoại ở nhà, màn hình sáng lên liên tục. Tôi không phải kiểu phụ nữ thích kiểm tra điện thoại chồng, nhưng lần đó tôi không kìm được.
Tin nhắn từ một số lưu tên “”:
“Em nhớ anh… Đêm qua thật tuyệt.”
“Khi nào mình lại đi biển nữa hả anh?”
Tôi ch-ếc lặng.
Lục Minh Khang trở về nhà chiều hôm đó, thấy tôi ngồi lặng thinh với chiếc điện thoại trong tay. Anh tái mặt.
“Anh xin lỗi,”
Anh thốt lên ngay lập tức,
“Chỉ là nhất thời. Em mới là người anh yêu. Anh sẽ chấm dứt ngay.”
Tôi không nói gì. Chỉ gật đầu.
Đêm đó, tôi lặng lẽ vào phòng tắm, mở vòi nước thật lớn để che đi tiếng nức nở.
Sự tha thứ ấy, tôi cứ nghĩ là thật. Tôi tự thôi miên mình rằng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-tra-thu-cua-nguoi-vo-yhma/chuong-4.html.]
“Anh ấy vẫn là chồng mình, vẫn còn yêu mình.”
Nhưng rồi, thời gian tiếp theo, mọi thứ càng rõ ràng. Anh thay đổi cả cách gọi tôi – không còn “vợ yêu”, không còn “em của anh”, mà chỉ là “Thẩm Vy”, lạnh lùng, xa cách.
Anh không còn cùng tôi ăn sáng. Không còn hỏi tôi đã ngủ ngon không. Không còn chạm vào tay tôi khi cùng ngồi bên nhau.
Càng lúc, tôi càng như một cái bóng mờ nhạt trong cuộc sống của chính mình.
Và rồi, ngày tôi phát hiện mình mang th-ai.
Đó là một buổi sáng sớm, tôi ngồi thẫn thờ nhìn que thử th-ai hiện hai vạch. Tim tôi đập thình thịch – vừa lo lắng, vừa mừng rỡ.
Tôi quyết định làm bữa sáng thật ngon, mua thêm hoa hồng và một tấm thiệp, viết tay:
“Bố ơi, con đến rồi!”
Tôi còn nhớ, ánh mắt anh lúc đọc tấm thiệp ấy là ánh mắt rối bời – không phải hạnh phúc, mà là sợ hãi.
Anh ôm tôi, nói:
“Ừ… cũng tốt. Có con rồi, chúng ta sẽ gắn bó hơn.”
Nhưng đêm đó, anh không về.
Cũng đêm đó, khi tôi nói với mẹ chồng, bà ta chỉ lạnh nhạt:
“Đừng tưởng có bầu là lên mặt. Chửa đẻ không phải cái gì to tát.”
Tôi cắn môi, chịu đựng.