Thấy tôi không động lòng, anh ta bắt đầu đe dọa.
“Thẩm Vy! Cô đừng ép người quá đáng! Nếu cô không giúp tôi, tôi sẽ nói cho tất cả mọi người biết cô là loại đàn bà thế nào! Tôi sẽ hủy hoại danh dự của cô!”
Tôi bật cười, rút điện thoại ra, bấm một dãy số.
“Alo, Nam ca phải không ạ? Em Thẩm Vy đây. Toàn bộ chứng cứ về việc Lục Minh Khang dùng thủ đoạn hãm hại anh ba năm trước, em đã gửi qua email rồi. Anh có thể tiến hành khởi kiện được rồi đấy.”
Lục Minh Khang ch-ếc sững. Đòn cuối cùng, cũng là đòn chí mạng nhất. Hắn ngã vật ra sàn, ánh mắt trống rỗng.
Hắn thua rồi. Thua một cách triệt để.
Vở kịch đã đến hồi kết.
Lục Minh Khang bị tuyên án bảy năm tù vì nhiều tội danh. Toàn bộ tài sản còn lại bị niêm phong để bồi thường cho các bên bị hại.
Mẹ chồng, sau khi con trai vào tù, chỗ dựa duy nhất cũng sụp đổ, phải bán căn nhà ở quê để trả nợ thay cho đứa cháu trai quý tử, cuối đời phải sống trong cảnh nghèo túng, bị hàng xóm xa lánh.
Cô nhân tình Hoắc Thảo, sau khi bị tôi gửi bằng chứng qua lại giữa tôi và Lục Minh Khang, cũng nhận ra bộ mặt thật của người tình, ôm hận rời đi, nhưng cũng bị liên đới trong vụ kiện và phải bồi hoàn lại một số tài sản bất hợp pháp.
Nghe đâu, trước khi Lục Minh Khang vào tù, mẹ chồng và Hoắc Thảo đã có một trận ẩu đả kinh thiên động địa ngay trước cổng đồn cảnh sát, một người chửi đối phương là hồ ly tinh, một người chửi lại là mụ già tham lam. Trò hề đó đã trở thành giai thoại cho cả khu phố.
Nghe Lý Gia Gia kể lại, tôi chỉ cười nhạt.
Để họ tự cắn xé lẫn nhau, còn hả hê hơn là tự mình ra tay.
Ngày Lục Minh Khang bị áp giải ra tòa, anh ta xin được gặp tôi lần cuối.
Qua một tấm kính dày, anh ta nhìn tôi, già đi cả chục tuổi, ánh mắt đầy hối hận muộn màng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-tra-thu-cua-nguoi-vo-yhma/chuong-14.html.]
“Thẩm Vy… anh xin lỗi…”
Tôi lặng lẽ nghe anh ta nói hết. Khi anh ta dừng lại, chờ đợi một lời tha thứ, tôi chỉ bình thản nói một câu:
“Lục Minh Khang, hôm con chúng ta mất, tôi cũng đau lắm.”
Nói rồi, tôi đứng dậy rời đi, không một lần ngoảnh lại.
Phía sau lưng, là tiếng gào khóc tan nát của anh ta. Nhưng với tôi, nó chỉ là tiếng vọng của một quá khứ đã ch-ếc.
Tôi dùng số tiền được bồi thường và tiền tiết kiệm của mình, cùng với Lý Gia Gia mở một quỹ hỗ trợ pháp lý mang tên “Tái Sinh”.
Quỹ chuyên giúp đỡ miễn phí cho những người phụ nữ yếu thế bị bạo hành, bị lừa dối trong hôn nhân, giúp họ dùng pháp luật để tìm lại công bằng và làm lại cuộc đời.
Khách hàng đầu tiên của tôi là một cô gái trẻ, bị chồng lừa hết tài sản, đẩy ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Nhìn cô ấy co ro, sợ sệt, tôi như thấy lại chính mình năm xưa.
Tôi đã dùng chính câu chuyện của mình để động viên cô, giúp cô thu thập bằng chứng, và thắng kiện.
Ngày nhận được phán quyết của tòa, cô gái ấy ôm tôi khóc nức nở:
“Chị Thẩm Vy, cảm ơn chị… Chị đã cho em dũng khí để sống lại một lần nữa.”
Khoảnh khắc đó, tôi thấy một niềm hạnh phúc viên mãn, ý nghĩa hơn bất kỳ sự trả thù nào.
Tôi đứng bên cửa sổ văn phòng, nhìn xuống thành phố nhộn nhịp. Ánh nắng vàng rực rỡ, ấm áp.
Quá khứ tăm tối kia đã không thể hủy hoại tôi. Ngược lại, nó đã trở thành bệ phóng, để tôi đứng ở một nơi cao hơn, nhìn về một tương lai tươi sáng hơn.
Phụ nữ không phải để thương hại. Phụ nữ là để nể phục – khi họ chọn đứng lên, với trí tuệ, bản lĩnh và lòng kiêu hãnh không gì phá vỡ.
Cuộc đời tôi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.