Đúng lúc đó mẹ chồng tôi từ trong phòng ngủ lao ra, không hỏi đầu đuôi, lập tức chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng:
“Cô lại kiếm chuyện phải không? Thằng Khang nó đi làm vất vả cả ngày, về nhà còn không được yên thân! Đúng là cái thứ ăn bám vô tích sự!”
“Mẹ, con đang có th-ai…”
Tôi vừa tủi thân, vừa cố gắng giải thích.
“Có th-ai thì to lắm à?”
Bà ta bĩu môi
“Cái ngữ nhà cô, phúc bảy đời mới được gả vào nhà này, giờ còn định dùng cái th-ai để trèo lên đầu con trai tôi à?”
Lục Minh Khang, người chồng mà tôi hết mực yêu thương, chỉ đứng đó, ném cho tôi một ánh nhìn lạnh lùng đến tàn nhẫn:
“Thẩm Vy, em có thể đừng làm rắc rối thêm không? Anh mệt lắm rồi.”
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nát. Tôi định cãi lại thì mẹ chồng tôi xông lên đẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-tra-thu-cua-nguoi-vo-yhma/chuong-2.html.]
“Cô còn định gây chuyện nữa à?”
Không kịp đề phòng, tôi ngã xuống đập bụng vào cạnh bàn. Cơn đau và sự tuyệt vọng ập đến, bụng dưới của tôi quặn lên dữ dội. Tôi cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng đang chảy ra…
Tôi ngã khuỵu xuống sàn, tuyệt vọng cầu cứu:
“Chồng ơi… cứu con… cứu con của chúng ta…”
Nhưng đáp lại tôi, chỉ là sự thờ ơ của anh ta và tiếng chửi rủa của mẹ chồng.
“Gọi cấp cứu làm gì, đỡ nó đứng dậy đi viện đi!”
Tôi không nhớ nổi mình đã tới bệnh viện như thế nào.
Chỉ nhớ rằng ngày tôi từ bệnh viện trở về, căn nhà lạnh lẽo như một hầm băng. Đứa con của tôi đã không còn. Tình yêu của tôi, cũng đã ch-ếc theo nó.
Kể từ ngày đó, tôi biết, mình không thể yếu đuối được nữa.
Tôi bắt đầu âm thầm thu thập tất cả bằng chứng về việc Lục Minh Khang chiếm đoạt công sức của tôi, về việc anh ta ngoại tình, về những khoản tiền mờ ám anh ta chuyển cho mẹ và nhân tình.
Tôi không còn là Thẩm Vy ngây thơ của ngày xưa nữa. Tôi là kẻ báo thù đội lốt một người vợ hiền.