Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa trong căn hộ studio nhỏ, ánh đèn thành phố hắt vào ô cửa sổ, loang lổ bóng đêm và suy nghĩ.
Trong bóng tối, những ký ức xưa cũ len lỏi về như một cuộn phim tua ngược. Những ngày tháng yêu nhau, những buổi tối tay trong tay ngồi trước hiên nhà, ánh đèn đường vàng dịu soi lên gương mặt anh – Lục Minh Khang – người đàn ông mà tôi từng nghĩ là tất cả.
Chúng tôi gặp nhau năm tôi hai mươi tư tuổi, vừa tốt nghiệp ngành Thiết kế nội thất. Hồi đó tôi là thực tập sinh bé nhỏ, còn anh là giám đốc dự án trẻ tuổi, năng động, thông minh, và có nụ cười khiến người khác dễ dàng bị thu hút.
Tình yêu đến không quá nhanh, nhưng lại ngấm rất sâu. Tôi yêu cách anh kiên nhẫn giảng cho tôi từng khái niệm, yêu cái cách anh cúi đầu chăm chú xem từng bản vẽ tay nguệch ngoạc của tôi rồi gật gù
“Em có mắt thẩm mỹ đấy, chỉ cần mài thêm là sẽ sắc như dao.”
Tôi yêu cả những đêm anh đưa tôi đi ăn đêm sau khi tan ca, yêu cả cách anh pha cà phê vụng về khiến nó mặn chát vì lỡ bỏ muối thay đường.
Anh bảo tôi là “cô gái đầu tiên khiến anh muốn dừng lại”.
Tôi tin.
Chúng tôi yêu nhau ba năm, rồi làm đám cưới trong sự chúc phúc của hai bên gia đình. Tôi không phải người phụ nữ cầu kỳ. Váy cưới của tôi là váy thuê đơn giản, hoa cưới cũng do chính tay tôi chọn. Nhưng tôi đã cười rất nhiều hôm đó. Vì tôi nghĩ, mình đang bước vào một cuộc đời mới – một cuộc đời hạnh phúc.
Sau đám cưới, tôi nghỉ việc ở công ty cũ để phụ giúp Lục Minh Khang khởi nghiệp. Khi anh nói muốn thành lập một công ty công nghệ ứng dụng thiết kế nội thất, tôi không chần chừ.
Tôi mang toàn bộ tiền tiết kiệm ba năm đi làm, cùng với năm tỷ tiền hồi môn của ba mẹ, đưa cho anh không chút đắn đo.
Anh ôm tôi, nói trong nước mắt:
“Anh sẽ không để em thiệt thòi đâu.”
Tôi tin.
Những ngày đầu rất gian nan. Có lần công ty hết tiền trả lương, tôi bán đi đôi bông tai mẹ cho, lén nấu cơm đem lên cho các kỹ sư vì họ thức trắng mấy đêm liền mà không có tiền ăn tối.
Tôi làm đủ mọi thứ: từ vẽ UX/UI, chỉnh sửa giao diện app, thiết kế logo, đến việc ngồi một mình học ngôn ngữ lập trình để hỗ trợ viết phần backend đơn giản.
Có đêm tôi sốt hơn 38 độ, vẫn nằm gục trên bàn làm việc chỉnh sửa bản vẽ. Anh thấy, chỉ bảo
“Ngủ đi em, mấy cái này để mai anh làm.”
Nhưng hôm sau tỉnh dậy, mọi thứ vẫn nguyên đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-tra-thu-cua-nguoi-vo-yhma/chuong-3.html.]
Tôi không trách. Vì tôi nghĩ anh bận hơn tôi. Làm chủ mà.
Tình yêu của tôi là như thế – kiên nhẫn, bao dung, và hy sinh.
Cho đến một ngày, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Lúc đầu là những lần anh về nhà muộn, lấy lý do tiếp khách, kí hợp đồng.
“Anh có mùi nước hoa lạ,” tôi nói một lần.
“Khách nữ ngồi gần thôi. Em nghĩ gì thế?”
Anh cười trừ.
Tôi cười theo, tự trấn an mình.
Rồi là những lần anh không còn ôm tôi khi ngủ. Chiếc giường bỗng trở nên lạnh lẽo dù là mùa hè.
Những cuộc trò chuyện của chúng tôi cũng nhạt dần. Tôi nói về ý tưởng mới cho ứng dụng – anh ậm ừ. Tôi hỏi về định hướng công ty – anh trả lời qua loa, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề.
Tôi bắt đầu cảm thấy mình đang dần bị gạt ra khỏi quỹ đạo của anh.
Có một tối tôi sốt cao, gọi anh hàng chục cuộc không ai bắt máy. Đến nửa đêm, anh mới về, say khướt, áo sơ mi xộc xệch, cổ áo nhăn nheo vương một vết son đỏ mờ.
Tôi ngồi trên sofa, toàn thân lạnh toát.
“Chồng… cái này là sao?”
Tôi đưa tay chỉ vào cổ áo.
Anh ngước mắt nhìn tôi, ngập ngừng một giây rồi phá lên cười:
“Em nghi ngờ anh đấy à? Son của con bé tiếp rượu sơ ý va vào thôi. Em đúng là suy nghĩ quá nhiều.”
Tôi im lặng.
Đó là lần đầu tiên tôi không hỏi thêm. Cũng là lần đầu tiên tôi thấy lòng mình chùng xuống một nhịp.