07
Người đang đè ở trên sở hữu hai hàng lông mày và ánh mắt của Hạ Minh Chấp, mày kiếm mắt sao, lúc cười trong mắt có một điểm sáng, ngay cả độ cong của khóe môi cũng không sai một ly.
Cho dù người khác có thể nhận nhầm, Du Tùng Vân cũng tuyệt đối không nhận nhầm, đây rõ ràng là băng hữu thân thiết của y.
Nếu không phải ngày đó Du Tùng Vân ở trong tông môn đã tận mắt nhìn thấy hồn đăng của Hạ Minh Chấp tắt lịm, y gần như đã tin lần này tỉnh lại chính là Hạ Minh Chấp.
Nhưng không phải, đây không phải là Hạ Minh Chấp. Hạ Minh Chấp sẽ không bao giờ có hành vi thân mật khinh bạc như vậy với y.
Sau khi hiểu rõ điều này, Du Tùng Vân dần dần bình tĩnh lại.
Dưới sự truy bắt rợp trời dậy đất của giới tu chân, một mình lẩn trốn suốt một năm, y gần như đã nỏ mạnh hết đà, thân tâm vô cùng mệt mỏi. Một năm qua, mỗi ngày y đều suy nghĩ làm sao để giải trừ phong ấn của Hạ Minh Chấp mà không khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.
Nếu có thể lựa chọn, Du Tùng Vân là người không muốn giải trừ phong ấn của Hạ Minh Chấp nhất, để cho người bạn thân đã c.h.ế.t t.h.ả.m của mình phải hiện thế với tư thái của yêu tà.
Chỉ là… Các đệ t.ử ám môn mà Bồng Lai Tông phái ra vây bắt y đang ngày càng áp sát, nếu không nghĩ cách chống đỡ, việc y trở thành vật trong l.ồ.ng chỉ là vấn đề thời gian.
Bây giờ xem ra, giải phóng yêu vật cũng là cách làm tổn thương địch một ngàn, tự hại tám trăm, y quả nhiên không thể giao tiếp với yêu vật này.
Hạ Minh Chấp chắc chắn lúc này Du Tùng Vân không làm gì được hắn, thấy y không còn phản kháng, ý cười càng đậm, “A Vân, ngươi thả ta ra là vì căm hận những kẻ đã làm ngươi bị thương đúng không? Ta giúp ngươi g.i.ế.c sạch bọn chúng, để ngươi làm chưởng môn, được không?”
Sau đó, mạng của Du Tùng Vân sẽ chỉ là của một mình hắn, bất cứ ai cũng không được phép dòm ngó nửa phần.
Năm xưa, khi Hạ Minh Chấp lại thấy ánh mặt trời từ trong phong ấn, trong lòng chỉ có tà niệm khuấy đảo thiên hạ, g.i.ế.c ch.óc tàn sát. Nhưng nay đã khác xưa, m.á.u trong toàn thân hắn sẽ chỉ sôi trào vì Du Tùng Vân.
Hắn, một Tà Linh, không nghĩ ra được đạo lý trong đó, nhưng cũng chẳng sao, đối với hắn mà nói, nhân quả nguyên do xưa nay không quan trọng, hắn chỉ cần hành sự theo d.ụ.c niệm là được.
Đợi đến khi nắm được thứ đó trong tay, nhìn nhiều rồi tự nhiên sẽ hiểu ra thôi.
08
Một loạt lời nói của Hạ Minh Chấp khiến Du Tùng Vân nhíu mày, quả nhiên hành động này của y không khác gì bảo hổ lột da.
Nếu như không thể khống chế được yêu tà này, y chính là đang nối giáo cho giặc, khiến cục diện vốn đã không lạc quan lại càng thêm hỗn loạn.
Du Tùng Vân cúi mày rũ mắt, không đáp lại lời của Hạ Minh Chấp, y nhỏ giọng niệm khẩu quyết, thanh âm như nước chảy ào ào, như ngọc đá va vào nhau, biển ảo khôn lường.
"...Tam giả ký ngộ, duy kiến ư không. Quán không diệc không, không vô sở không. Sở không ký vô, vô vô diệc vô. Vô vô ký vô, trạm nhiên thường tịch."
Hạ Minh Chấp nhướng mày.
Khẩu quyết nghe qua chẳng khác nào Thanh Tâm Quyết bình thường, lúc niệm lên căn bản không có linh lực bảo vệ, dùng chiêu này để đối phó với hắn còn nực cười hơn cả lấy trứng chọi đá.
Trước có sói, sau có hổ, Du Tùng Vân lúc hoảng hốt không còn đường lui cũng có vài phần vụng về đáng yêu.
Hắn ấn cổ tay vốn đang nắm trong lòng bàn tay mình lên trên đầu Du Tùng Vân, rồi lại cúi đầu xuống, lần này mục tiêu chuyển thành cánh môi hồng nhuận mềm mại.
Giữa lúc hơi thở hòa quyện vào nhau, Du Tùng Vân đột nhiên ngước mắt lên, câu chú quyết cuối cùng được định ra, "Tam hồn vĩnh cửu, phách vô táng khuynh."
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng không còn đơn thuần là thanh âm do con người phát ra nữa, nó hóa thành xiềng xích vô hình xuyên thấu qua thân thể con người bị Tà Linh đoạt lấy, hết lớp này đến lớp khác, quấn c.h.ặ.t lấy ý niệm rối thành một nùi của Tà Linh, một tiếng “loảng xoảng”, khóa lại.
Động tác của Hạ Minh Chấp hoàn toàn dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-linh/chuong-3.html.]
09
Tà Linh không c.h.ế.t, cũng không thể tiêu trừ, chỉ có thể phong ấn trấn áp. Tùy tiện lật xem một quyển cổ tịch nào có liên quan đến Tà Linh, thông tin nhận được cũng không ngoài những điều này.
Năm đó sau khi phong ấn Hạ Minh Chấp, theo lý mà nói phải rút Tà Linh ra khỏi thân xác, chỉ là sau khi làm vậy, nhục thân của Hạ Minh Chấp cũng sẽ chịu chung số phận với hồn phách, hóa thành tro bụi, theo gió tan biến.
Trong cuộc vây quét lần này, Bồng Lai Tông là tông môn bỏ ra nhiều công sức nhất, hy sinh cũng nhiều nhất, mấy đại môn phái khác tự nguyện giao quyền phong ấn và bảo quản Tà Linh sau này cho Bồng Lai Tông.
Trên đại điện, Du Tùng Vân quỳ gối xuống, khẩn cầu sư phụ cho y thêm chút thời gian, để tìm ra được phương pháp phong ấn có thể giữ lại được t.h.i t.h.ể của Hạ Minh Chấp.
Sự việc đã đến nước này, giữ lại t.h.i t.h.ể cũng chẳng ích gì, nhưng Du Tùng Vân cuối cùng vẫn không thể làm được việc để dấu vết của bạn thân biến mất một cách triệt để như vậy.
Y lật xem cổ tịch suốt đêm, cuối cùng cũng tìm ra được phương pháp hóa giải vào thời hạn cuối cùng.
Tà linh bất t.ử bất diệt, sức mạnh cường đại, vào thời thượng cổ từng có đại năng suy nghĩ, ngoài phong ấn ra, liệu có khả năng vận dụng chú thuật để khuất phục Tà Linh, khiến nó phục vụ cho con người hay không.
Giống như lão sư con rối điều khiển con rối vậy.
Việc thực hiện thực tế lại vô cùng khó khăn, sức mạnh của Tà Linh quá mạnh mẽ, cuối cùng thường sẽ c.ắ.n trả chủ nhân của nó, chú thuật này càng sửa đổi thì hạn chế lại càng nhiều, cuối cùng cũng biến thành một loại phong ấn chú, chỉ là so với phương pháp phong ấn truyền thống thì nó giữ lại được nhục thân của Tà Linh.
10
Sau trận chiến, Du Tùng Vân nhặt lại cánh tay phải bị chính tay y c.h.é.m đứt cho Hạ Minh Chấp, nối lại cho hắn, nhưng vết sẹo dữ tợn đó lại không thể xóa đi.
Về sau khi thi triển phong ấn chú, chú quyết đó dường như có ý thức, văn tự màu đen quấn quanh cả cánh tay phải, ngược lại đã che đi vết sẹo.
Bây giờ, luồng khí tức khó chịu đang thuận theo cánh tay phải tràn vào nơi gần tâm thất như con người vẫn nói, cố định lại thân thể của Hạ Minh Chấp.
“Đứng dậy khỏi người ta.” Du Tùng Vân ra lệnh, “Đứng sang bên cạnh.”
Hạ Minh Chấp quả nhiên làm theo như một con rối, Du Tùng Vân chậm rãi ngồi dậy, sửa sang lại vạt áo đã bung ra trong lúc giãy giụa ban nãy.
Hành động của Hạ Minh Chấp bị hạn chế, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo, hắn nhìn chằm chằm vào động tác của Du Tùng Vân.
Sự trói buộc của chú văn dần dần yếu đi, không thể động đậy, nhưng vẫn có thể mở miệng nói chuyện, “Ngươi dùng phương pháp này có thể quản ta được bao lâu?”
“Đối với ta, ngươi cần gì phải dùng đến loại chú thuật này, A Vân, chỉ cần ngươi mở lời, ta sẽ làm mọi thứ vì ngươi.”
C.h.ế.t vì ngươi giống như Hạ Minh Chấp cũng không phải không thể, nếu như ngươi nguyện ý trở thành thứ chỉ thuộc về một mình ta.
“Ta quả thực không có cách nào với ngươi, chú văn này cũng không có cách nào khiến ngươi hoàn toàn nghe lệnh của ta.” Du Tùng Vân buộc lại mái tóc xanh tán loạn, lạnh lùng nói, “Chỉ là, nếu ta c.h.ế.t, ngươi cũng sẽ bị phong ấn lại lần nữa, lần này sẽ không còn thân xác có sẵn để ngươi đoạt xá đâu.”
Vào ngày trốn khỏi tông môn, y đã tìm mọi cách để đoạt lấy pháp khí phong ấn Hạ Minh Chấp, trong vòng một năm, y ngày đêm nghiên cứu rối chú năm đó, sau đó đã thành công sửa đổi thành chú quyết ít nhiều có thể khống chế được Tà Linh.
Chỉ là để điều khiển Tà Linh, tu sĩ cần phải liên kết tính mạng của mình với mó, đó là cái giá phải trả, cũng là cấm chế, y c.h.ế.t, Hạ Minh Chấp cũng bị trói buộc theo.
Đây đã là con bài cuối cùng của y.
“Ngươi nghe lệnh của ta, giúp ta làm xong một việc, nếu ngươi hứa không gây họa cho chúng sinh, sau này ta sẽ không phong ấn ngươi nữa.”
“Nếu ngươi không đồng ý với ta, hai chúng ta…” Y ngẩng đầu nhìn Hạ Minh Chấp, trong mắt là một mảnh quyết tuyệt lạnh như băng, “Ngọc đá cùng tan.”
Quyết tâm thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành này của Du Tùng Vân lại khiến Hạ Minh Chấp nhớ lại không ít chuyện.
--------------------------------------------------