17
Tam Huyền Quan từng một thời thịnh vượng rồi suy tàn trăm năm, kiến trúc bên trong vẫn thấy được khí thế hùng vĩ trong thiết kế ngày xưa, nhưng do nhiều năm lơ là chăm sóc, bề mặt đã phủ bụi, hiện rõ vẻ suy tàn.
Vào giờ này, nếu ở Bồng Lai Tiên Tông, chúng đệ t.ử đã bắt đầu xếp hàng luyện tập buổi sáng, mấy ngàn đệ t.ử cùng nhau niệm kiếm quyết, kiếm chiêu trong tay đều răm rắp, thanh thế có thể nói là hùng hậu.
Vô số lần, Du Tùng Vân với tư cách là đệ t.ử thủ lĩnh đã đứng trên đài cao để dẫn dắt những tân đệ t.ử còn non trẻ này.
Mà lúc này, Tam Huyền Quan rộng lớn lại vô cùng tĩnh lặng, cũng rất ít thấy đệ t.ử.
Trẻ con không giấu được chuyện, trong lúc dẫn Du Tùng Vân đi qua hành lang vắng vẻ, Tuệ Minh đã kể hết mọi chuyện cho y nghe.
Số người hiện giờ còn lại ở Tam Huyền Quan không quá mười người, Huyền Thành T.ử thiên tính phóng khoáng, thích ngao du khắp nơi, mỗi lần biến mất khỏi tông môn một thời gian dài, đều sẽ mang về mấy đứa trẻ gặp nạn sắp xếp trong tông môn, các đệ t.ử của ông ấy đều được ông ấy nhặt về như vậy.
Thành thật mà nói, đệ t.ử hiện nay thực sự kế thừa tượng số học của Tam Huyền Quan chỉ có một người, chính là vị thân truyền đệ t.ử của Huyền Thành Tử, đại sư tỷ của tông môn mà Du Tùng Vân sắp gặp mặt — Thù Thanh.
Nói đến đây, Tuệ Minh không nhịn được hỏi, "Tiên nhân ca ca, làm sao huynh lại quen biết sư phụ của ta vậy?"
Người như Du Tùng Vân, thực sự khác xa với vị sư phụ phóng khoáng đến mức có phần lôi thôi của cậu.
Du Tùng Vân thành thật trả lời, "Ta và sư phụ của ngươi không được xem là thân quen, chỉ có duyên gặp một lần."
18
Năm đó, đội quân thảo phạt Tà Linh đã tập hợp các tu sĩ thượng giới, Huyền Thành T.ử chính là một trong số đó. Tuy nhiên, mãi cho đến khi thực sự phong ấn được Tà Linh, Du Tùng Vân mới gặp qua ông ấy.
Khi ấy, Du Tùng Vân vừa tự tay c.h.é.m g.i.ế.c bằng hữu thân thiết của mình, cuối cùng phải tốn hết tâm tư mới giữ lại được toàn thây cho hắn, nhưng người c.h.ế.t đã c.h.ế.t, Hạ Minh Chấp đã cùng y đi qua bao mưa gió cuối cùng vẫn c.h.ế.t, c.h.ế.t dưới kiếm của y.
Nghĩ đến đây, trong lòng Du Tùng Vân không khỏi u uất.
Hạ Minh Chấp là bạn thân của y, hắn từng là mục tiêu mà Du Tùng Vân hướng tới, sau này lại trở thành cầu nối với quá khứ của hai người.
Cho dù Hạ Minh Chấp đã nhiều lần nhắc đến việc tư chất hai người khác biệt, một ngày nào đó tiên phàm sẽ khác biệt, đến lúc đó sẽ có một người phải ra đi trước. Du Tùng Vân cũng chưa từng nghĩ rằng, ngày đó lại đến đột ngột và tàn nhẫn đến vậy.
Lần cuối cùng gặp Hạ Minh Chấp, hắn dường như có lời chưa nói hết, Du Tùng Vân nghi hoặc nhìn hắn, hắn chỉ nói đợi sau lần rèn luyện này trở về sẽ nói cho y biết.
Chỉ tiếc rằng, bây giờ Du Tùng Vân đã không thể biết được nội dung mà Hạ Minh Chấp đã giấu đi không nói rốt cuộc là gì.
"Du đạo hữu, xin dừng bước." Vị đạo nhân mặc áo lam đi đến bên cạnh Du Tùng Vân.
Khác với tác phong nghiêm túc, y phục chỉnh tề, ngay cả nếp nhăn cũng cực ít của chúng đệ t.ử Bồng Lai Tông, áo lam của vị đạo nhân này lại xộc xệch, nếu theo môn quy của Bồng Lai Tông, chắc chắn sẽ bị phạt.
Vẻ mặt tươi cười của ông ấy cũng rất hợp với cách ăn mặc, khiến người ta vừa nhìn đã cảm thấy có phần phóng túng.
Du Tùng Vân nhìn thấy một chuỗi đồng tiền nhỏ bên hông ông ấy, thứ này người tu tiên rất ít khi dùng, cho dù có, cũng đa phần là dùng để bói quẻ, tính toán.
Du Tùng Vân cung kính nói: "Dám hỏi tiền bối có việc gì ạ?"
"Không cần khách khí như vậy, xét về thực lực, ta không được tính là tiền bối của ngươi đâu, ngươi cứ gọi ta là Huyền Thành T.ử là được rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-linh/chuong-7.html.]
Du Tùng Vân vẫn rất khách sáo: "Huyền Thành T.ử tiền bối."
Dáng vẻ quá thật thà ngoan ngoãn này thật khiến người ta không thể liên tưởng đến một kiếm kinh thiên động địa, sắc bén ngút trời ngày hôm đó.
Huyền Thành T.ử mỉm cười lắc đầu một cái, "Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong."
"Ta đến tìm ngươi, chỉ vì một chuyện." Ông ấy đi thẳng vào vấn đề, "Đối với việc Tà Linh xuất thế lần này, Du đạo hữu có cách nhìn nhận thế nào?"
Du Tùng Vân sững sờ.
"Là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn do vô tình gây ra sao?" Đoán được câu trả lời của Du Tùng Vân, Huyền Thành T.ử cười một tiếng, "Ta thấy không hẳn là vậy."
Câu nói này của Huyền Thành T.ử đã trực tiếp chỉ rõ chuyện này có điểm đáng ngờ, ở một nơi mà tất cả mọi người không nhìn thấy, có kẻ nào đó đang thao túng hướng đi của sự việc.
Lúc mới nghe tin Tà Linh hiện thế, nhiều người cũng cho rằng trong đó có âm mưu của con người, nhưng sau đó điều tra đi điều tra lại, xác thực là do trùng hợp, chỉ có thể quy kết tất cả là do vận khí của Hạ Minh Chấp không tốt.
"Tiền bối vì sao lại nói vậy?" Du Tùng Vân nghiêm túc hồi tưởng lại tất cả các mấu chốt kể từ khi sự việc xảy ra, tất cả mọi thứ đều hợp tình hợp lý, không có nửa điểm bất hợp lý nào.
Huyền Thành T.ử lấy ra một vật từ trong tay áo đưa cho Du Tùng Vân xem, "Đây là thứ ta đã tìm được từ trên người của gã đệ t.ử ngoại môn kia nhân lúc không ai để ý."
"Trông quen mắt không?"
Trên tay Huyền Thành T.ử là một miếng ngọc bài, trên đó khắc hoa văn lưu vân tinh xảo.
Lúc Du Tùng Vân nhìn thấy, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, Huyền Thành T.ử không hề bất ngờ, "Nếu ta không đoán sai, ngươi và gã đệ t.ử ngoại môn kia có quan hệ không tầm thường, đến mức, trên người hắn ta còn lưu lại một miếng ngọc bài có phủ một tia thần phách của ngươi."
Trong đầu Du Tùng Vân một mớ hỗn loạn: "Ngọc bài này quả thực là của ta, hắn quả thực là bằng hữu chí cốt của ta, chỉ là..."
Miếng ngọc bài này không phải là y đưa cho Hạ Minh Chấp, mà là do Hạ Minh Chấp đã tặng cho y vào ngày y chính thức trở thành đệ t.ử thủ lĩnh của Bồng Lai Tông.
Không phải là đồ quá quý giá, nhưng một đệ t.ử ngoại môn như Hạ Minh Chấp phải làm rất nhiều nhiệm vụ tốn sức không được lòng người mà thù lao lại cực thấp, phải tiết kiệm ăn dùng rất lâu mới mua được.
Sau khi nhận được, Du Tùng Vân rất trân trọng, luôn đeo bên mình.
Chỉ là khoảng thời gian này không biết đã thất lạc đi đâu, tìm khắp nơi cũng không thấy, cho dù y đã thử thông qua tia thần phách đó để tìm kiếm cũng không có kết quả.
Hóa ra không biết đã bị Hạ Minh Chấp lấy đi từ lúc nào.
Chẳng trách khi y tìm kiếm theo thần phách, bất kể mấy lần, cuối cùng manh mối cũng đều đứt đoạn ở chỗ Hạ Minh Chấp vô tình đi ngang qua.
Y cũng chưa bao giờ nghi ngờ hắn.
Huyền Thành T.ử đặc biệt đến nói với y chuyện này là có ý gì, Du Tùng Vân mơ hồ bất an.
"Tiền bối, ngài đến tìm ta không chỉ vì để vật quy nguyên chủ."
"Không sai." Huyền Thành T.ử gật đầu.
"Nói ra, đây cũng có thể coi là nhân mà sư tổ của chúng ta đã gieo, lần này ta đến tìm ngươi, chính là để thay ông ấy kết thúc nhân quả."
--------------------------------------------------