Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÀ LINH

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

22

Vì chuyện buổi sáng, trong thời gian còn lại, mặc dù Hạ Minh Chấp vẫn luôn đi theo sau Du Tùng Vân, nhưng vẻ mặt vô cùng u ám, sát khí mười phần.

Lúc nghỉ ngơi vào buổi tối, Tuệ Minh vốn đã chuẩn bị phòng riêng cho hai người bọn họ, đạo quan của bọn họ thiếu thốn mọi thứ, chỉ không thiếu phòng trống, nhưng không ngờ Du Tùng Vân lại lắc đầu từ chối: "Ta và hắn ở chung một phòng là được rồi."

Với trạng thái này của Hạ Minh Chấp, nếu y không trông chừng, không biết hắn lại gây ra chuyện gì nữa. Du Tùng Vân không muốn vì một chút sơ suất của mình mà khiến Tam Huyền Quan gặp nạn.

Có lẽ cảm thấy đã gỡ lại được một bàn, Hạ Minh Chấp vẫn luôn sa sầm mặt mày, ở góc độ mà Du Tùng Vân không nhìn thấy, đã nở một nụ cười mỉa mai với Tuệ Minh.

Tuệ Minh: "..."

Cậu bé thật sự cảm thấy vị đại ca hung dữ này rất trẻ con, nhưng vẫn còn sợ hãi hắn, chỉ có thể nén giận.

23

Du Tùng Vân chưa từng mong đợi Hạ Minh Chấp sẽ ngoan ngoãn.

Dù sao ban ngày hai người đã trở mặt với nhau rồi, Hạ Minh Chấp có nội tâm là tà linh không đ.á.n.h nhau ngay tại chỗ với y đã là kết quả tốt hơn, đương nhiên y biết, tà linh thù dai chắc chắn sẽ không bỏ qua việc tính sổ với y.

Cho nên sau khi tắm rửa xong, khi bị Hạ Minh Chấp bẻ quặt tay ra sau lưng, buộc phải nằm sấp trên giường, y cũng không hề hoảng loạn, chỉ bình tĩnh nói: "Ngươi muốn làm gì."

Tẩm y màu trắng tinh mặc trên người y rất mỏng, tôn lên đường nét xinh đẹp của xương bả vai, giống như những cành trúc nhỏ bên khe núi, vừa dịu dàng vừa kiên cường.

Bị đè trên giường với tư thế này vốn dĩ rất đáng xấu hổ, nhưng Du Tùng Vân không rành chuyện tình ái, căn bản không hiểu ý nghĩa hạ lưu ẩn chứa trong tư thế này, chỉ nghiêng mặt, cau mày nhìn Hạ Minh Chấp phía sau.

Đôi khi lại phản tác dụng, càng trong trắng lại càng khêu gợi, khiến người ta không thể chờ đợi muốn kéo y vào vũng bùn dơ, để y bị nhuốm đen trong lúc mơ hồ mờ mịt.

Tâm trạng của Hạ Minh Chấp lại tốt hơn một chút.

Hắn cúi người nói với Du Tùng Vân, "A Vân, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, sáng nay ngươi hình như đã hiểu lầm một chuyện."

"Ngươi bảo ta đừng nhìn ngươi như vậy, là vì ngươi cho rằng hắn ta không giống ta, có phải không?"

"Hắn ta" ở đây là ai, không cần nói cũng biết.

"Tiếc quá, A Vân." Hơi thở của hắn phả lên vành tai Du Tùng Vân, rõ ràng ấm áp, nhưng lại cho người ta ảo giác như có con sâu bọ trườn qua, độc ác lạnh buốt, "Ngươi nghĩ sai rồi."

Du Tùng Vân rất ít khi gần gũi với ai thế này, trước đây y và Hạ Minh Chấp cũng có những lúc thân thiết không phân biệt ngươi ta, nhưng sau này theo tuổi tác lớn dần, không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa hai người đã bị kéo ra, tiếp xúc cơ thể không còn tùy tiện thân mật như trước nữa.

Bây giờ bị Hạ Minh Chấp áp sát như vậy, y có phần không tự nhiên, hơi thở có chút rối loạn, "Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?"

"Ngươi cho rằng hắn ta rất tốt sao? Hắn ta cũng hạ lưu như ta, cũng không chịu nổi như ta."

Hắn chỉ dùng một tay đã có thể bẻ quặt hai cổ tay của Du Tùng Vân, không dùng sức quá nhiều, nhưng đối với vị thủ lĩnh tiên môn ngày xưa, đây đã là sức lực mà cho dù y dùng hết sức cũng không thể thoát ra được, giống như những giấc mơ dơ bẩn đến mức chính Hạ Minh Chấp ngày xưa cũng phải ghê tởm bản thân đều đã thành sự thật.

Tà Linh nói ra từng bí mật mà Hạ Minh Chấp đã khóa c.h.ặ.t trong ký ức.

"Ngươi còn nhớ khi ngươi dạy hắn ta kiếm thuật, sau một thời gian luyện tập, hắn ta không chịu để ngươi lại gần chỉ dẫn nữa không? Ngươi có biết là vì sao không?"

"Không phải vì tự ti cũng không phải vì đố kỵ." Hạ Minh Chấp chế nhạo bên tai y, "Là vì, ban ngày ngươi càng lại gần hắn ta, thì mỗi đêm hắn ta lại càng nhớ đến đôi tay mà ngươi cầm kiếm ban ngày..."

"Ngươi có biết hắn ta nghĩ đôi tay đó của ngươi đang sờ ở đâu không?"

Du Tùng Vân đương nhiên không biết, đến bây giờ y vẫn còn là thân đồng t.ử, trước đây lại là vị thủ lĩnh cao không thể với tới, không ăn khói lửa nhân gian, không có mấy người dám nói năng bậy bạ trước mặt y, cả người sạch sẽ như một vốc tuyết mới.

Bây giờ Hạ Minh Chấp nói với y những lời này, y không hiểu, nhưng thứ đang lưu động trong không khí khiến nhiệt độ tăng cao làm trái tim y không kiểm soát được đập thình thịch, gò má hơi ửng hồng. Y nhắm mắt lại, dẹp bỏ tạp niệm trong lòng, "Ta không biết ngươi đang nói gì."

Hạ Minh Chấp nói: "Vậy ta thay hắn ta nói cho ngươi biết, được không?"

24

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-linh/chuong-9.html.]

Hạ Minh Chấp buông tay Du Tùng Vân ra, kéo y dậy, để y đối mặt với mình. Trong lúc Du Tùng Vân chưa kịp phản ứng, hắn đã nắm lấy cổ tay y, đưa tay y xuống dưới.

Không chạm vào, chỉ cách một khoảng cách rất nhỏ cuối cùng, dường như thật sự chỉ để Du Tùng Vân biết "nơi nào" mà hắn vừa nói cụ thể ở đâu.

"Chẳng lẽ ngay cả cái này A Vân cũng không biết có ý gì sao?"

Mặt Du Tùng Vân càng đỏ hơn, là vì tức giận. Y muốn rút tay lại, nhưng bàn tay bị Hạ Minh Chấp nắm c.h.ặ.t không hề nhúc nhích.

"...Buông tay." Y không muốn lãng phí chú lệnh vào chuyện này.

"Không buông." Hạ Minh Chấp ung dung thu hết vẻ hoảng loạn của Du Tùng Vân vào trong đáy mắt, ngón tay cái áp vào cổ tay y mờ ám vuốt ve vùng da trắng sứ mềm mịn.

“Hắn vẫn luôn muốn, vẫn luôn muốn, khao khát ngươi lại sợ hãi ngươi, càng sợ hãi lại càng khao khát.” Gương mặt hắn rất gần y, rõ ràng là gương mặt của Hạ Minh Chấp, nhưng lại dùng giọng điệu như đang bàn luận về một kẻ chẳng hề liên quan, nói ra những bí mật khó xử nhất, “Cuối cùng, dù chỉ đến gần ngươi thêm một chút, hắn cũng muốn…”

“Đừng nói nữa, ta không muốn biết.” Mi mắt Du Tùng Vân run rẩy, y không muốn nghe thêm nữa.

Hạ Minh Chấp chính là muốn nhìn thấy dáng vẻ này của y, hài lòng nhìn sự ô uế vấy bẩn lên tiên nhân trong trắng không tì vết, cho nên đương nhiên không buông tha y, mang theo niềm vui sướng khi trò đùa ác ý thành công, chậm rãi nói ra ba chữ kia.

“Khinh nhờn ngươi.”

25

"Ngươi..." Du Tùng Vân bị những lời nói tràn ngập sự khinh bạc của hắn kích động đến mức mặt càng đỏ hơn, thậm chí còn ngước mắt lườm hắn, ánh mắt long lanh, lay động lòng người. Tính cách y ngoài lạnh trong nóng, chưa từng trách mắng ai, bây giờ bị trêu chọc đến bối rối, cũng chỉ có thể cứng nhắc nặn ra hai chữ: "Hạ lưu!"

Đây là một biểu cảm mà Hạ Minh Chấp trước đây chưa từng thấy, Tà Linh sững lại một chút, ác ý trong mắt cuộn trào, đưa tay nắm lấy chiếc cằm nhỏ nhắn trắng sứ của Du Tùng Vân, buộc y phải giữ tư thế ngước nhìn mình, nở một nụ cười trầm thấp, "Đúng vậy, chính là hạ lưu."

"Tên phế vật đạo mạo giả dối Hạ Minh Chấp kia chỉ dám dâm loạn ở sau lưng ngươi." Lưỡi độc thè ra như rắn, đồng t.ử gần như dựng thành một đường thẳng lóe lên những tia gai độc.

"Uổng cho A Vân ngươi đã tin tưởng hắn ta như vậy, vừa đáng hận, vừa đáng thương lại vừa đáng tiếc."

Du Tùng Vân nhắm mắt không nhìn hắn, gò má ửng hồng, Hạ Minh Chấp biết rõ y đã bị hắn chọc tức.

Nhưng thế thì sao? Du Tùng Vân bây giờ cần hắn, cho dù có hận hắn nói xấu chí hữu của mình đến đâu, hận hắn hại c.h.ế.t Hạ Minh Chấp thật sự rồi lại chiếm tổ chim khách đến đâu, cũng chỉ có thể nhẫn nhịn không phát tác, mặc cho hắn sỉ nhục.

Vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.

Hạ Minh Chấp hôn y, y cau hai hàng lông mày xinh đẹp, nhưng không hề né tránh, không hề từ chối. Đây là điều kiện mà bọn họ đã nói từ đầu, cho dù Du Tùng Vân ghét bỏ, không tình nguyện đến đâu cũng không thể thất tín.

Thật ngọt.

Trong lòng Tà Linh vô cùng vui sướng, hắn vẫn không hiểu tại sao Du Tùng Vân luôn có thể mang lại cho hắn niềm vui sâu sắc đến vậy, nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là phải dùng mọi cách để có được tất cả những gì hắn khao khát.

Cảm giác lần đầu nếm được quả ngọt khiến con thú hoang vốn bị nhốt trong l.ồ.ng vô cùng hưng phấn. Hắn đè Du Tùng Vân xuống dưới, hai cổ tay của y bị hắn nắm lấy, chụm lại, cố định trên đầu, cực kỳ khó phản kháng.

Hạ Minh Chấp trước đây không có kinh nghiệm hôn, Hạ Minh Chấp bây giờ cũng không, hắn chỉ dựa vào bản năng của dã thú và những kiến thức ít ỏi về hoan ái mà hắn không nhỡ rõ có được như thế nào từ vô số năm tháng, vô cùng thô bạo sờ soạng trên người Du Tùng Vân.

Du Tùng Vân là nhân vật thần tiên trong sáng như lưu ly, từ trước đến nay chưa từng nhiễm một chút bụi bẩn, dù cho những thủ đoạn của Hạ Minh Chấp lúc này căn bản không chạm đến đâu, nhưng đối với y, đã đủ rồi.

Năng lực học hỏi của Tà Linh rất mạnh, hắn có thể từ vài tiếng thở dốc thỉnh thoảng phát ra lúc Du Tùng Vân bị hôn suy đoán được rốt cuộc y thích được đối xử như thế nào, lực độ, vị trí. Du Tùng Vân giống như vừa được vớt lên từ dưới nước, tóc mai ướt sũng, thế mà vẫn còn bị hôn liên tục, không thể kêu lên thoải mái, vừa vui sướng vừa đau khổ, lại chảy ra nước mắt. Dáng vẻ bị cuốn vào thất tình lục d.ụ.c hoàn toàn không giống một tiên nhân thoát tục.

Giống như hải yêu mà Tà Linh từng nghe nói, yêu mị đến cực điểm.

Du Tùng Vân đột nhiên giãy giụa kịch liệt, nhưng tứ chi đều bị Hạ Minh Chấp đè c.h.ặ.t, căn bản không thể lay chuyển được gông cùm vững chắc, chỉ có thể bất lực ưỡn một đoạn eo lên, l.ồ.ng n.g.ự.c vẽ ra một đường cong yếu ớt, không kìm được run rẩy.

Hạ Minh Chấp muốn nghe giọng nói của y, cuối cùng cũng buông tha cho y. Y hoàn toàn mất đi thần trí, cũng không còn quan tâm đến lễ nghĩa liêm sỉ, nói mê như trong mộng, "A a" kêu lên, sau đó quay đầu không ngừng thở dốc, giống như người đuối nước cuối cùng cũng lên bờ.

Đợi đến khi đôi mắt Du Tùng Vân lại sáng lên, nhìn thấy tay của Hạ Minh Chấp đang vẫy trước mặt mình. Đôi tay đó y cũng rất quen thuộc, đệ t.ử ngoại môn quanh năm làm việc vặt, tay của Hạ Minh Chấp rất có lực, thon dài, xương xẩu rõ ràng, trên đó còn có những vết chai do làm việc, luyện kiếm mà thành. Y nhớ đến những vết chai đó, càng không dám nhìn thứ còn sót lại trên ngón tay, lòng bàn tay của hắn lúc này.

Hạ Minh Chấp lại bắt y phải nhìn, cười y: "Sao? Đồ của chính mình A Vân cũng thấy bẩn sao?"

"Vậy sau này, ta cũng muốn A Vân làm vậy cho ta, liệu A Vân có hận đến mức muốn c.h.ặ.t t.a.y mình đi không?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÀ LINH
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...