19
Trong cuộc nói chuyện ngày hôm đó, Huyền Thành T.ử đã nói cho Du Tùng Vân biết nhiều năm trước, sư tổ của ông ấy kiêu ngạo với thiên tư của mình, tự ý dò xét thiên cơ, không may bị kẻ có tâm biết được nội dung, muốn lợi dụng thông tin có được từ quẻ này để thỏa mãn tư lợi cá nhân.
Nội dung của quẻ đó là gì, có thể làm được gì, là điều mà mấy thế hệ sau này trong tông môn của bọn họ vẫn luôn truy tìm, nhưng đến nay vẫn chưa rõ ràng. Nhưng có một điều chắc chắn là, kẻ đứng sau muốn dùng quẻ này để đạt được mục đích thì cái giá phải trả là toàn bộ chúng sinh.
"Hiện tại điều ta có thể nói không nhiều." Huyền Thành T.ử trả lại ngọc bài cho Du Tùng Vân, "Người bói toán thăm quẻ tiết lộ quá nhiều sẽ làm xáo trộn số mệnh đã định."
"Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, đây không phải là kết thúc, mà là bắt đầu. Vị cố hữu kia của ngươi, tương lai sẽ trở thành biến số xoay chuyển tất cả."
20
Sau một loạt lời nói của Huyền Thành Tử, Du Tùng Vân đã âm thầm điều tra lại chuyện này, chú ý đến những điểm bất thường trong tông môn.
Khi Hạ Minh Chấp bị đoạt xác, trong tay lại vừa vặn cầm một miếng ngọc bài có thần phách của y, thêm vào đó là sự hiểu biết từ trước đến nay của y đối với hắn, không khỏi khiến người ta hoài nghi, ban đầu, người đáng lẽ phải bị đoạt xác hình như là y, còn Hạ Minh Chấp đã phát hiện ra âm mưu của kẻ nào đó, liền phản công lại đối phương, thay y nhảy vào cạm bẫy.
Có thể chọn trúng y để ra tay, chứng tỏ kẻ đứng sau chính là người của Bồng Lai Tiên Tông bọn họ, thậm chí địa vị không thấp.
Sau khi đưa ra suy đoán, Du Tùng Vân càng tỉ mỉ quan sát những chi tiết nhỏ trong nội bộ tông môn mà y đã dễ dàng bỏ qua để tìm kiếm manh mối.
Cuối cùng, tất cả mọi thứ đều chỉ về một người.
Sư phụ của y, Linh Hư chân nhân.
Khi đó, Huyền Thành T.ử cũng truyền tin cho y, đã điều tra rõ được ý đồ của kẻ đứng sau.
Quẻ đó nói về con đường tắt để thành tựu đại đạo. Chỉ cần tập hợp đủ sức mạnh của Tà Linh, sau đó thông qua bí pháp hấp thu làm của riêng, trong thời gian ngắn tu vi có thể tăng vọt, thực hiện phi thăng.
Du Tùng Vân trời sinh tiên cốt vốn là vật chứa ưu tú nhất trong số những gì ông ta tìm kiếm, căn cốt kỳ giai, linh lực không pha tạp chất, còn có thể lọc sạch sức mạnh Tà Linh quá mức hung bạo, thúc đẩy việc hấp thu.
Thế nhưng, giữa đường lại nhảy ra một Hạ Minh Chấp, không chỉ phá hủy kế hoạch của ông ta mà còn tiết lộ chuyện Tà Linh, đến mức bây giờ tiến độ hấp thu của Linh Hư chân nhân đã chậm lại vô hạn.
Chuyện này đối với Du Tùng Vân là một đả kích vô cùng lớn.
Y từ nhỏ đã mất người thân, đến Bồng Lai Tiên Tông được nhận làm đệ t.ử thân truyền, sau đó Linh Hư chân nhân ngày đêm cần cù dạy dỗ y tu tập đạo pháp, trong lòng y đã sớm coi sư phụ như cha mà kính phục ái mộ, bây giờ biết được sư phụ chẳng qua chỉ là một tên quân t.ử giả dối chỉ biết tư lợi, còn hại c.h.ế.t bằng hữu thân cận nhất của y, làm sao y có thể không đau khổ.
Sự thật của câu chuyện khiến người ta quá khiếp sợ, đến mức nói ra sẽ không có đệ t.ử Bồng Lai nào tin, Du Tùng Vân cũng không muốn chọc giận Linh Hư chân nhân trong tình huống không có cách nào khống chế ông ta, để rồi khiến các đệ t.ử Bồng Lai khác hoảng loạn, cuối cùng dẫn đến Bồng Lai chia năm xẻ bảy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-linh/chuong-8.html.]
Thế là vào một đêm nọ, khi Linh Hư chân nhân lại sử dụng bí pháp, Du Tùng Vân đã rình cơ hội, tấn công nhân lúc ông ta không đề phòng, mang theo di thể của Hạ Minh Chấp đang phong ấn tà linh, trốn khỏi Bồng Lai Tiên Tông.
Theo lời của Huyền Thành Tử, muốn khắc chế tà khí của Linh Hư chân nhân, cần phải đi tìm Tứ phương thần khí. Bốn món thần khí này và Tà Linh cũng là những thứ chỉ có trong thần thoại thượng cổ, lần lượt là: Thủ Thiên Thạch, Ô Ngọc Ấn, Xích Vân Châu, và Hành Sơn Linh.
Trong một năm Du Tùng Vân chạy trốn, Huyền Thành T.ử cuối cùng cũng đã tra ra được một số tư liệu hữu ích, đặc biệt dặn dò y đến Tam Huyền Quan tìm ông ấy để bàn bạc.
21
"Tiên nhân ca ca, chúng ta đến rồi."
Giọng nói của Tuệ Minh cắt ngang dòng hồi tưởng của Du Tùng Vân, cậu bé vẫy tay về một hướng nào đó và lớn tiếng gọi, "Sư tỷ! Đại sư tỷ! Quý khách! Có quý khách đến rồi!"
Trước mắt là một hồ nước rộng lớn, nước trong như ngọc bích, trong veo thấy đáy. Trong đình hóng mát giữa hồ, có thể thấy thấp thoáng bóng lưng của một thiếu nữ. Nàng ấy nghe thấy tiếng của Tuệ Minh, liền đứng dậy, ném một thứ gì đó thẳng về phía cậu bé.
"Bắt lấy, tối nay ăn cái này!"
Một đường cong gọn gàng đẹp mắt, vật đó lao vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c Tuệ Minh. Cậu bé nhìn kỹ, liền la lên: "Sư tỷ! Lại ăn cá!"
"Có ăn là tốt rồi, đừng kén cá chọn canh với ta." Thiếu nữ kia cau mày giận dữ nói.
Thiếu nữ trông khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, ăn mặc giản dị, mặc đạo bào đen trắng. Nhờ tuổi trẻ và cử chỉ lời nói sinh động, nàng không hề tỏ ra nhàm chán.
Khi nàng quay sang Du Tùng Vân, biểu cảm thay đổi cực nhanh, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, hoạt bát, nàng hành lễ: "Chắc hẳn là Du đạo hữu nhỉ, xin lỗi, đã để huynh chê cười rồi."
Du Tùng Vân đáp lễ, "Có gì đâu, là ta mạo muội quấy rầy."
Du Tùng Vân nghĩ, từ lời nói và cử chỉ, quả thực có thể thấy được, Thù Thanh là thân truyền của Huyền Thành Tử.
"Sư phụ đã kể chi tiết cho ta nghe, người bảo ta hỗ trợ..." Ánh mắt của Thù Thanh lướt qua Hạ Minh Chấp đang vẻ mặt âm trầm đứng phía sau Du Tùng Vân, nàng dừng lại một chút, "Hai vị cùng nhau thu thập thần khí."
"Du đạo hữu từ xa đến đây chắc hẳn đã phải trải qua nhiều gian nan, hãy nghỉ ngơi vài ngày, chúng ta có thể khởi hành."
Du Tùng Vân nói: "Đa tạ Thù Thanh cô nương."
Thù Thanh có chút không tự nhiên, nàng xua tay: "Không cần khách sáo, thế này đi, Du đạo trưởng, huynh cứ gọi thẳng tên ta là Thù Thanh, ta gọi huynh là... Tiểu Vân ca ca, được không?"
Cách xưng hô này quả thật mới lạ, Du Tùng Vân gật đầu: "Đương nhiên là được."
--------------------------------------------------