12
Lúc mới vào Bồng Lai, những ngày tháng của hai người cũng không dễ dàng gì.
Tư chất của Hạ Minh Chấp chỉ vừa đủ để đạt đến ngưỡng cửa của đệ t.ử ngoại môn, phụ trách công việc quét dọn hàng ngày. Du Tùng Vân tuy đã trở thành đệ t.ử thân truyền của chưởng môn đầy vẻ vang, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.
Trong một đại tông môn, điều quan trọng vĩnh viễn là gia thế bối cảnh, người có thiên phú đến đâu, không có gia thế bối cảnh thì trước mặt huyết thân của các trưởng lão khác cũng phải nhẫn nhịn nuốt giận.
Cây cao hơn rừng, gió ắt sẽ dập. Không biết từ xó xỉnh nào ở hạ giới lại nhảy ra một tên nhà quê cướp mất danh ngạch thân truyền của chưởng môn, đương nhiên có rất nhiều người không phục, bọn họ từ nhỏ đều được nuôi lớn bằng thiên tài địa bảo, tu vi vượt xa đồng lứa, nào ngờ giữa đường lại nhảy ra một tên nhà quê phá hỏng chuyện tốt của bọn họ.
Không thể làm khó trên mặt nổi, bọn họ liền ngáng chân sau lưng.
Du Tùng Vân đều không nói với Hạ Minh Chấp.
Trong đại tông môn, cấp bậc trật tự nghiêm ngặt, bây giờ giữa hai người đã có một khoảng cách như trời với đất, không thể tùy tiện nói chuyện như trước nữa, trong một thời gian dài, hai người chỉ lén lút gặp nhau ở phía sau núi.
Công việc hàng ngày của đệ t.ử ngoại môn không có gì đáng nói, ngược lại trở thành phần lớn thời gian là Du Tùng Vân vốn ít nói trước mặt người khác lại kể cho Hạ Minh Chấp nghe hôm nay đệ t.ử nội môn đã học những gì.
Y cầm cành cây viết từng nét trên mặt đất, viết ra một chữ “Đạo” thanh tú, “Hôm nay sư phụ đã viết cho ta một chữ đạo.”
“Sư phụ nói, đạo chính là người đi trên đường, tu tiên cũng là tu đạo, đi theo con đường trong lòng mình nghĩ đến mới không bị lạc lối, bảo ta hãy suy nghĩ thật kỹ, con đường ta tu hướng về nơi nào, và sẽ phải làm những gì.”
Y ngừng một chút, “Ta nói với sư phụ rằng ta muốn trở nên mạnh mẽ, sư phụ nói đó không thể coi là đạo của ta, cho ta thêm một ngày để tìm ra câu trả lời rõ ràng hơn.”
“Bây giờ ngươi đã có manh mối nào chưa?”
“...Ta không biết.”
Hạ Minh Chấp cũng nhặt một cành cây lên viết một chữ tương tự, trước đây hắn từng học đọc viết với cha mình, b.út thế hùng hồn, đặt cạnh chữ “Đạo” của Du Tùng Vân, lại giống như nét chữ dưới cành cây của hắn đang cố gắng bảo vệ chữ bên cạnh, che mưa chắn gió cho nó.
Hắn lắc đầu, “Không, A Vân, ngươi biết mà. Ngươi biết tại sao mình muốn trở nên mạnh mẽ, cũng biết tại sao lúc đầu lại bằng lòng nghe lời ta, một đường chạy đến Côn Luân Cảnh.”
“Nhưng…” Du Tùng Vân hiếm khi lộ vẻ do dự, “…Ta thật sự có thể làm được không?”
“Dù sao ta cũng không phải là người như Minh Chấp.”
Hạ Minh Chấp cười hỏi lại y, “Ta là người như thế nào?”
“Trưởng thành, dịu dàng, kiên nghị, mạnh mẽ.” Mỗi khi liệt kê một điểm, Du Tùng Vân lại dùng cành cây vẽ một vạch ngang ngắn trên mặt đất, như đang đếm, “Luôn có thể dẫn dắt người khác tiến về phía trước…”
Trong đám bạn bè ngày xưa, Hạ Minh Chấp luôn là người đứng ở trung tâm làm người lãnh đạo, dẫn dắt bọn họ làm đủ mọi chuyện kỳ diệu.
“Ta cũng có thể… Giống như Minh Chấp, trở thành chỗ dựa của nhiều người sao?”
“Ngươi có thể…” Hạ Minh Chấp nắm lấy tay y, “A Vân, đừng tự ti. Muốn làm gì thì cứ làm đi, ta nhất định sẽ đứng về phía ngươi.”
Du Tùng Vân chăm chú nhìn vẻ mặt kiên định của hắn, cuối cùng hạ quyết tâm, nắm ngược lại tay Hạ Minh Chấp, trịnh trọng gật đầu, “Ừm.”
Sau đó, ngày hôm sau, Du Tùng Vân đã viết lại nguyên văn đạo mà mình ngộ ra trên một tờ giấy rồi đưa cho Linh Hư Tử.
【Chí dĩ thiên hạ vi phân.】
“Sư phụ, quê nhà của đệ t.ử đã bị hủy diệt vì chiến loạn, phụ mẫu cũng vì thế mà qua đời, sau này đệ t.ử từ hạ giới chạy nạn đến tiên sơn, đi qua vô số nơi tang thương.” Nhớ lại cảnh tượng nhân gian địa ngục, trong lòng Du Tùng Vân nặng trĩu đi nhiều, “Đệ t.ử không biết có thể làm được đến mức nào, nhưng… Con nghĩ, một ngày nào đó có thể dùng đạo mình tu được để cứu chúng sinh khỏi nước sôi lửa bỏng.”
Nói ra lời này đối với y cần có dũng khí rất lớn, mục tiêu này đối với y của ngày xưa, người chỉ biết ngẩn người ngắm mây, là quá xa vời. Tuy nhiên, nếu y có thể làm được, y nguyện ý dốc toàn lực để làm.
Vì cảm giác bất lực mà y đã từng cảm nhận được trên đường đi, vì những người đã phải chịu khổ giống như bọn họ, thậm chí còn đau khổ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-linh/chuong-5.html.]
13
“Cốc cốc.”
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa gỗ nhẹ nhàng, phá vỡ sự im lặng đối đầu nặng nề giữa một người một Tà Linh trong phòng.
Du Tùng Vân ngay lập tức ấn tay lên thanh trường kiếm dựng bên giường.
Hạ Minh Chấp lười biếng nói: “Mấy chục đệ t.ử tinh anh của ám môn, với tu vi suy yếu của ngươi bây giờ mà đối đầu với bọn họ, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.”
Du Tùng Vân không phải không ý thức được điều này.
Phía sau đã là vực sâu vạn trượng, không còn đường lui.
Thời hiệu của cấm chế đã qua, Hạ Minh Chấp không còn quấy rầy Du Tùng Vân như trước nữa, hắn dựa lưng vào tường, hứng thú dùng ánh mắt qua lại miêu tả gò má của y.
“Ta có thể giúp ngươi trốn thoát, cũng sẽ nghe lệnh của ngươi, sau này không g.i.ế.c người bừa bãi nữa.”
“Điều kiện.”
Hạ Minh Chấp cười một tiếng, tà khí mười phần, “Ta vừa mới nói rất nhiều lần rồi, A Vân ngươi hình như đều không tin.”
“Ta muốn ngươi, chỉ muốn một mình ngươi.”
Hắn điều khiển tà khí chậm rãi quấn quanh chiếc cổ trắng ngần của Du Tùng Vân, đầy ẩn ý trườn lên trên, giống như một bàn tay lớn dính đầy hơi ẩm âm u đang nhẹ nhàng vuốt ve gò má của y.
Mờ ám sắc tình.
“Phàm nhân có câu nói thế này đúng không? C.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu. Nếu ngươi chịu cho ta, ta thật sự nguyện ý c.h.ế.t vì ngươi.”
Làm đến mức này, Du Tùng Vân không thể không hiểu ý trong lời nói của hắn.
Bàn tay cầm chuôi kiếm của Du Tùng Vân siết c.h.ặ.t lại.
“Nếu muộn hơn một chút nữa, bọn họ sẽ phá cửa vào đấy.” Hạ Minh Chấp nhắc nhở y.
Dường như đã đưa ra quyết định, Du Tùng Vân hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, hàng mi khẽ run.
“Ngươi qua đây, cúi người xuống.”
Không dùng đến sức mạnh của chú thuật, nhưng Hạ Minh Chấp vô cùng tình nguyện làm theo.
Hơi thở của hắn ngày càng gần, Du Tùng Vân không mở mắt ra, đưa tay túm lấy cổ áo hắn, hung hăng kéo xuống, hai đôi môi chạm vào nhau.
Xúc cảm hơi lành lạnh.
Chưa kịp để Tà Linh nếm kỹ hương vị ngọt ngào thanh khiết, hắn đã bị đẩy ra, Du Tùng Vân dùng tay áo lau đi vệt nước trên môi.
“Như vậy, đủ chưa?”
Tà Linh nghiêm túc trả lời: “Thật ra là không đủ.”
“Nhưng xét theo tiêu chuẩn lần đầu tiên, ta rất hài lòng.”
Hạ Minh Chấp cầm lấy chiếc mạc ly mà Du Tùng Vân để ở một bên lúc nãy, đội lên cho y, che đi khuôn mặt của y.
“Ra lệnh đi, ngươi muốn ta làm gì, chủ nhân.”
--------------------------------------------------