Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tẩu Tẩu, Hãy Ở Bên Ta Đi

Chương 89

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Nam Chi không để ý đến hắn, mãi đến khi Lục Văn xoay người bước ra khỏi phòng, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Chưa được yên tĩnh một lát, Lan Phương, người vẫn luôn ở bên ngoài, liền hớn hở bước vào, trên mặt mang theo nụ cười khó hiểu, khiến Thẩm Nam Chi trong lòng thấy chột dạ.

“Thẩm cô nương, cô đã khỏe hơn chưa? Có muốn ăn uống gì không?” Lan Phương đi đến ngồi xuống bên giường, cho dù là đang hỏi những câu hỏi thường ngày, nhưng ánh mắt muốn hỏi những chuyện khác của Lan Phương hoàn toàn không thể che giấu.

Thẩm Nam Chi mấp máy môi, rõ ràng là không muốn Lan Phương hỏi thêm gì nữa, cho dù có hỏi thì nàng cũng không biết phải trả lời như thế nào. Vốn dĩ không có khẩu vị, không muốn ăn gì, nhưng cũng nhanh chóng lên tiếng đáp: “Có mì không? Không biết đã hôn mê bao lâu rồi, chỉ cảm thấy bụng rất khó chịu.”

Thẩm Nam Chi nghĩ thầm, nói như vậy, có thể thuận lợi chuyển chủ đề, nào ngờ Lan Phương vừa nghe thấy, như là tìm được điểm đột phá của câu chuyện, liền thao thao bất tuyệt: “Cô đã hôn mê cả một ngày rồi, sao lại không khó chịu được chứ. Lúc đó chúng ta chạy đến kho, trên con tàu cũ đó căn bản không có thuyền cứu sinh, cứ tưởng là hết đường rồi, không ngờ bên cạnh thuyền cũ lại có thuyền của Lục công tử cập bến.”

“Bây giờ chúng ta đã qua núi Xuân Chi rồi, Thẩm cô nương, phu quân cô thật sự là người rất tốt, không chỉ cứu mọi người, còn dùng thuyền của mình đưa mọi người đến nơi cần đến, nói là sẽ đưa những người còn lại đến Nam Hạ rồi mới quay trở lại, Thẩm cô nương, cô thật sự là số hưởng, gả được cho người phu quân tốt như vậy.”

Lan Phương cứ một câu “phu quân cô” khiến đầu Thẩm Nam Chi ong ong, nàng muốn giải thích, nhưng lại không thể giải thích với Lan Phương, mấp máy môi cuối cùng chỉ có thể hỏi một cách không tự nhiên: “Còn bao lâu nữa thì đến Nam Hạ?”

Lan Phương vừa nghe, lập tức có chút căng thẳng, vội vàng khuyên nhủ: “Thẩm cô nương, cô vẫn còn đang giận Lục công tử sao? Hắn rốt cuộc đã làm gì khiến cô tức giận đến mức bỏ nhà ra đi từ Trường An như vậy? Nói đến, ta còn chưa từng đến Trường An, ở đó thật sự rất phồn hoa, cô và Lục công tử ở Trường An chắc hẳn sống rất thoải mái, tự ý bỏ đi như vậy thật sự quá nguy hiểm. Hôm qua khi nhìn thấy Lục công tử, mọi người đều giật mình, hắn toàn thân đầy máu, sắc mặt lại âm trầm, còn tưởng là cùng bọn người kia một giuộc, nhưng rõ ràng là những ngày này không tìm được cô, hắn cũng sống không yên ổn, trong lòng hắn tất nhiên là rất quan tâm đến cô.”

Trong lòng Thẩm Nam Chi thực sự muốn sụp đổ, quả nhiên là con gái giống mẫu thân, lúc trước khi còn có bà lão ở đó thì không thấy Lan Phương lắm lời như vậy, bây giờ không có bà lão ở đây, nàng ấy cũng là người mở miệng nói chuyện thì không dừng lại được.

Những câu hỏi này của Lan Phương cô không thể trả lời câu nào, hơn nữa nàng đã cố gắng chuyển chủ đề rồi, cũng không biết tại sao, dù nàng nói gì cũng có thể khiến Lan Phương lôi chủ đề trở lại.

Nàng thực sự không giỏi giao tiếp với mọi người, cho dù Lan Phương không có ác ý muốn ép hỏi nàng những điều này, nhưng nàng cũng không thể nào bày tỏ sự khó xử của mình, chỉ đành mím môi, chuyển chủ đề một cách cứng nhắc: “Nói ra thì dài dòng, ta có thể ăn chút gì đó trước được không?”

Lan Phương lúc này mới nhận ra mình nói hăng say quá, lại quên cả chuyện chính, vội vàng cười ngượng ngùng gãi đầu, đứng dậy nói: “Là ta sơ suất, ta đi gọi người chuẩn bị ngay đây.”

Không lâu sau, liền có nha hoàn bưng mì nóng hổi đến, Thẩm Nam Chi vốn không có khẩu vị, nhưng bị mùi hương này kích thích, cũng có chút muốn ăn.

Lan Phương hình như bị người gọi đi làm việc khác rồi, điều này cũng khiến Thẩm Nam Chi thở phào nhẹ nhõm, nàng lặng lẽ ăn mì trong phòng, trong đầu lại không khỏi suy nghĩ về tình hình hiện tại.

Lục Văn vốn là con thứ không được sủng ái trong phủ Lục quốc công, những điều khác nàng không biết nhiều, nhưng trước đây nhìn hắn thế nào cũng không giống người có năng lực sở hữu một con thuyền như vậy, hơn nữa còn có cả những người hầu và tùy tùng trên thuyền, cùng những cao thủ mà hắn mang theo để giải cứu mọi người khỏi đám người xấu kia.

Lục Văn thực sự che giấu quá kỹ, nếu hắn thực sự chỉ là một đứa con thứ không có quyền không có thế lại sống âm thầm trong phủ quốc công, lần này cho dù nàng bị hắn phát hiện tung tích và bị bắt về, sau này hẳn là cũng có thể tìm được cơ hội chạy trốn.

Nhưng, Lục Văn rõ ràng không giống như nàng biết.

Vậy tại sao hắn lại phải ẩn mình trong phủ quốc công, che giấu thực lực của mình, hắn rốt cuộc muốn làm gì?

Quan đẹp edit truyện hay, truyện lúc hay lúc dở, Quan lúc nào cũng đẹp 😚

Càng nghĩ, Thẩm Nam Chi càng cảm thấy suy nghĩ rối bời, mãi đến khi ăn hết bát mì, nàng vẫn chưa thể nào sắp xếp được suy nghĩ của mình, liền quyết định không nghĩ nữa.

Vốn tưởng rằng nơi này còn cách Nam Hạ rất xa, không ngờ đến lúc hoàng hôn, con thuyền sắp cập bến Vân Thủy của Nam Hạ.

Khi Lục Văn bước vào phòng, Thẩm Nam Chi đang đứng bên cửa sổ nhìn hình ảnh quen thuộc mà xa lạ của bến thuyền Vân Thủy ở phía xa, mãi đến khi hắn lên tiếng mới gọi nàng trở về thực tại: “Sắp cập bến rồi, có muốn đi chào tạm biệt mọi người không?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...