Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THÁNG BA KHÔNG HOA NỞ

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô rời khỏi nhà họ Lục vào một buổi tối mưa lạnh.

Không mang ô.

Không taxi.

Chỉ một chiếc vali cũ kéo lạo xạo trên nền gạch ướt.

Cô đi như thể chẳng biết mình đi đâu.

Ngã tư đường Hạ Sơn, đèn đỏ.

Cô bước băng qua, đèn chớp vàng.

Người đi đường tránh cô, rồi ngoái nhìn.

Áo sơ mi mỏng ướt dính vào người. Tóc rối. Đôi môi tái nhợt đi. Tay vẫn giữ chặt quai vali như thể đó là thứ cuối cùng còn níu cô với thế giới này.

Bước chân chệch choạng.

Một tiếng "rầm" vang lên.

Cô ngã khuỵu giữa dòng nước mưa xối xả. Vali trượt ra xa, bung khóa, đồ đạc văng tung toé.

Người qua đường vội vã. Có người hét lên:

“Cô ấy ngất rồi! Ai đó gọi cấp cứu đi!”

Một cậu sinh viên nhặt chiếc điện thoại cô đánh rơi, mở vội danh bạ.

Người liên lạc gần nhất: Hà Vỹ.

Phòng ban bệnh viện – 20h43

Hà Vỹ đang kiểm tra hồ sơ thì điện thoại rung. Nhìn thấy tên cô hiện lên, tim anh nảy lên một nhịp.

“Kỳ Dung?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thang-ba-khong-hoa-no/chuong-14-cuoc-goi-giua-con-mua.html.]

Nhưng giọng ở bên kia đầu dây không phải cô.

“Anh ơi! Anh có phải người thân của chủ nhân chiếc điện thoại này không? Cô ấy bị ngất giữa đường! Chúng tôi đang đưa cô ấy vào bệnh viện! Nhanh đi!”

Hà Vỹ đứng bật dậy.

Tài liệu rơi tung toé. Anh lao ra khỏi phòng như bay.

Phòng cấp cứu – 21h11

Cô nằm trên giường, gương mặt tái nhợt, đôi tay gầy khẽ run lên, hơi thở yếu ớt. Máy tim kêu từng nhịp chậm.

Bác sĩ trưởng ca bước ra, đưa tờ kết quả chẩn đoán cho Hà Vỹ.

“Bệnh dạ dày đã biến chứng nặng, kèm theo rối loạn miễn dịch. Nếu không xạ trị sớm, chỉ còn chưa đến sáu tháng.”

“Còn nếu xạ trị?”

“Có thể kéo dài thêm một năm. Nhưng chi phí cao, tác dụng phụ nặng, và... cơ hội hồi phục gần như bằng không.”

Hà Vỹ không nói gì. Chỉ cúi đầu, hai vai run lên.

Một giọt nước mắt rơi xuống hồ sơ.

Tối hôm đó, trong phòng bệnh mờ sáng đèn ngủ, Hà Vỹ ngồi bên cạnh giường cô, nắm lấy bàn tay gầy guộc của người con gái anh đã thầm yêu suốt bao năm qua.

Cô vẫn mê man. Hơi thở mỏng như khói.

Anh thì thầm:

“A Dung à… lần này, em đừng cố chịu một mình nữa.”

“Em từng vì một người mà im lặng…

Giờ, cho phép anh vì em mà lên tiếng – được không?”

Giọng anh vỡ ra trong nước mắt.

“Cho anh một cơ hội chăm sóc em. Dù chỉ một năm. Dù chỉ là người sau cùng.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THÁNG BA KHÔNG HOA NỞ
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...