Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THÁNG BA KHÔNG HOA NỞ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một tuần sau lễ cưới, Lục Trạch đi công tác. Cô không tiễn. Cũng chẳng cần báo.

Anh đi – căn nhà mới trở nên có không khí.

Kỳ Dung xuống bếp, định nấu một chút cháo. Nhưng bếp gas không bật được. Gọi quản gia thì mới hay, trong lúc sửa lại hệ thống gas, họ tạm ngắt nguồn vài ngày.

Cô đành ra ngoài ăn tạm gì đó. Trời không mưa, nhưng âm u, gió lạnh.

Tiệm cháo quen thuộc ở ngã ba đường, cô từng đến vài lần sau giờ làm. Bác gái chủ quán nhớ mặt, mỉm cười hiền hậu:

“Hôm nay lại đi một mình hả cháu?”

Cô chỉ khẽ gật đầu, không giải thích.

Chọn bàn cạnh cửa kính, cô ngồi xuống, gọi một bát cháo trắng và một ly trà nóng.

Vừa đưa tay định cởi nút áo khoác, thì nghe có người gọi tên mình:

“Kỳ Dung?”

Cô ngẩng đầu, tim chợt khựng lại một nhịp.

Người đứng trước mặt, dáng cao gầy, áo sơ mi xanh nhạt, mái tóc hơi rối như vừa từ phòng trực ra. Ánh mắt dưới cặp kính gọng mảnh trong veo, nhưng không giấu được sự kinh ngạc:

“Là… cậu thật sao?”

Cô chớp mắt. Mất vài giây mới nhận ra.

Hà Vỹ.

Năm năm không gặp. Từ khi tốt nghiệp cấp 3, anh du học ngành y, còn cô thì… trôi dạt như một cánh bèo trong gió.

“Cậu…”

“Tớ về nước rồi.” Anh cười. “Làm ở bệnh viện ngay gần đây. Tớ vừa tan ca, định ghé ăn chút gì đó, không ngờ lại gặp cậu.”

Cô khẽ mỉm cười. Nụ cười tuy thoáng mệt nhưng lại dịu dàng.

Hà Vỹ hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thang-ba-khong-hoa-no/chuong-4-nguoi-la-dung-duoi-mai-hien.html.]

“Cậu đi cùng ai à? Hay…tớ có thể ngồi cùng cậu không?”

Cô gật đầu.

Và đó là lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô ngồi ăn với một người mà bản thân không phải đối mặt với ánh mắt như dao.

Hai người trò chuyện đơn giản, vài câu hỏi thăm, không chạm gì sâu.

Nhưng ánh mắt Hà Vỹ luôn dừng nơi cổ tay cô – vết đỏ chưa tan hẳn.

Anh không hỏi. Nhưng khi cô định cầm ly trà nóng, tay khẽ run, anh lập tức rút khăn giấy đưa sang.

“Tay cậu lạnh quá.”

“Ừm… dạo này trời hay trở gió.”

“Không. Lạnh vì lòng cậu đang trống rỗng.”

Cô sững lại.

Hà Vỹ vẫn cười nhẹ, ánh mắt không trách móc, chỉ buồn:

“Tớ học y, nên nhìn người chuẩn lắm. Cậu ngồi như thể chỉ tồn tại vì nghĩa vụ, không còn sống cho bản thân.”

“Tớ…”

“Không cần nói. Nếu có một ngày cậu muốn nói, tớ sẽ nghe.”

Cô cắn môi, gật đầu.

Trên đường về, anh che ô cho cô.

Không mưa, nhưng có sương. Và… có một người chịu đứng cạnh cô dưới làn sương ấy.

Đêm đó, cô mở nhật ký, viết:

“Ngày thứ tám làm vợ anh.

Lần đầu tiên em được nghe ai đó hỏi: cậu có ổn không?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THÁNG BA KHÔNG HOA NỞ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...