Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THÁNG BA KHÔNG HOA NỞ

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều tháng Ba, trời xanh ngắt.

Nắng trải vàng như một tấm thảm mỏng, chạm nhẹ lên giàn dây leo ngoài hiên.

Biển không ồn ào. Gió thổi vừa đủ khiến lá cây khẽ lay.

Kỳ Dung tựa đầu lên vai Hà Vỹ, chiếc mũ len trùm kín một bên trán.

Cô vừa kể cho anh nghe chuyện cũ: về lần đầu viết nhật ký năm 15 tuổi, về ước mơ được mở một tiệm sách nhỏ, về cơn mưa năm đó khiến cô ướt như chuột mà vẫn cười vì có người che ô cho mình.

Anh chỉ ngồi im, tay nắm lấy tay cô. Gật đầu, cười, thỉnh thoảng siết nhẹ ngón tay gầy guộc ấy.

“A Dung này… nếu sau này em viết một quyển sách, hãy đặt tên là ‘Tháng Ba không hoa nở’ nhé.”

“Vì hoa không nở, nên người ta mới nhớ hoài.”

Cô mỉm cười. Đôi mắt khép hờ, giọng thì thầm:

“Ừm… nhưng biết đâu… năm sau, hoa lại nở...”

Câu nói chưa dứt, hơi thở cô nhẹ dần.

Ngực phập phồng yếu ớt, rồi lặng đi như cơn sóng vừa rút khỏi bờ.

Hà Vỹ khẽ quay sang, gọi khẽ:

“A Dung…? Em mệt rồi sao?”

“Ngủ một lát rồi anh đưa vào trong nhé…”

Cô không trả lời.

Anh nắm lấy tay cô – tay vẫn còn ấm, nhưng đã không còn đáp lại.

Bàn tay anh siết chặt hơn, run lên, rồi những giọt nước mắt bắt đầu rơi.

Không có tiếng gào.

Không một lời gọi tên xé lòng.

Chỉ là…

Một người đàn ông ngồi im, nắm tay người con gái đã ngủ yên mãi mãi,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thang-ba-khong-hoa-no/chuong-18-thang-ba-khong-hoa-no.html.]

như muốn níu lấy chút hơi ấm cuối cùng.

Ba ngày sau, dưới gốc cây đào sau nhà – nơi Kỳ Dung từng thích ngồi đọc sách nhất – Hà Vỹ đặt cô nằm lại.

Anh tự tay lấp đất.

Không để ai giúp.

Từng xẻng, từng nắm, như từng nỗi đau trong lồng n.g.ự.c được chôn xuống theo.

Ngày hôm đó, trời nắng đẹp.

Gió mát.

Chim hót.

Nhưng hoa đào… tuyệt nhiên không nở.

Một người trong làng ngẩn ngơ hỏi:

“Lạ nhỉ… năm nào đến tầm này cũng rực rỡ lắm.

Mà nay… chỉ có cành khô.”

Hà Vỹ không trả lời.

Chỉ nhìn lên bầu trời, ánh nắng rọi vào mắt đỏ hoe, và thì thầm:

“Có lẽ… đó là cách tạo hóa để tang cho một người con gái đã sống quá đỗi dịu dàng…”

Ở một nơi rất xa, Lục Trạch đứng bên cửa sổ căn hộ cao tầng.

Anh cầm trên tay một cuốn sổ cũ – là bản thảo dang dở mà trợ lý anh tìm được trong ổ cứng gửi đến.

Bìa sổ có một dòng đề tựa viết tay:

"Nếu có một kiếp sau… xin đừng yêu em.

Vì em sợ… anh lại bỏ lỡ em thêm một lần nữa."

Anh nhắm mắt.

Ngoài trời, tháng Ba đang về.

Mà hoa… vẫn chưa nở.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THÁNG BA KHÔNG HOA NỞ
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...