Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THÁNG BA KHÔNG HOA NỞ

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mưa lại rơi.

Dạo này, thành phố như có ai đó đang bật khóc hộ cô.

Kỳ Dung về đến nhà khi trời đã tối. Trên bàn ăn là bát mì còn nóng, cùng một vỉ thuốc dạ dày cô vừa lấy từ bệnh viện.

Cô không kịp ăn. Bụng quặn lên từng cơn âm ỉ. Nhưng cô không dám nghỉ ngơi. Lục Trạch ghét nhìn cô "lười biếng".

Chín giờ. Cửa mở. Anh bước vào. Áo khoác vắt hờ, vẻ mặt tối sầm lại.

“Anh ăn gì chưa?” – Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng.

Anh không trả lời. Đôi mắt đen lướt qua vỉ thuốc, dừng lại một giây.

“Lại giả vờ bệnh để lấy lòng thương hại à?”

Cô sững lại.

“Không… em chỉ—”

“Gặp Hà Vỹ vui vẻ thế cơ mà. Sao về đây lại vờ yếu đuối?”

Anh bước tới, túm lấy cổ tay cô, kéo cô sát vào người.

“Cô muốn tôi tin cô trong sạch à?”

“Lục Trạch, em không có gì với cậu ấy cả…”

“Vậy để tôi xem, cô còn giả bộ được đến mức nào.”

Giọng anh thấp, trầm, như tiếng sấm vọng từ ngực, mang theo ngọn lửa đen bốc cháy từ ghen tuông.

Không đợi cô kịp phản ứng, anh cúi xuống, bế thốc cô lên.

“Lục Trạch, đừng… hôm nay em không khỏe…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thang-ba-khong-hoa-no/chuong-9-mot-dem-khong-hoa.html.]

“Tôi không hỏi cô có khỏe không.”

Anh đẩy cô xuống giường.

Từng cái siết, từng lời nói, từng ánh mắt – không phải là yêu.

Chỉ là cơn cuồng nộ được ngụy trang bằng thể xác.

Cô nằm dưới thân anh, không cãi, không vùng vẫy. Cô đã không còn sức nữa. Trong lòng đau hơn thể xác. Đau đến mức không còn khóc nổi.

Khi mọi thứ kết thúc, cô chỉ nằm yên, ánh mắt nhìn lên trần nhà như thể linh hồn đã không còn trong thân xác.

Anh bước ra khỏi giường, mặc áo, quay đầu lại nhìn cô một lần – rồi ném một câu như đ.â.m vào tim:

“Nếu cô có thể diễn với Hà Vỹ, thì cũng nên quen với chuyện thế này.”

Cô siết chặt ga trải giường.

Cửa đóng lại. Căn phòng tối tăm.

Cô ngồi dậy, run rẩy, cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc. Tay mò lấy vỉ thuốc trên bàn, nhưng chưa kịp mở, cơn đau dạ dày quặn lên khiến cô khuỵu xuống thảm.

“Mình ổn… mình không sao…”

“Đừng để anh ta thấy… đừng để ai thấy…”

Đêm đó, trong nhật ký, cô không viết gì.

Chỉ gấp đôi trang giấy, kẹp một cánh hoa anh đào khô đã rụng từ năm ngoái.

Và một dòng mực lem nước:

“Ngày hai mươi mốt làm vợ anh.

Đêm nay em biết – có những vết thương không cần máu, nhưng vẫn đau đến thấu tim.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THÁNG BA KHÔNG HOA NỞ
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...