Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Điện thoại di động trong túi quần vang lên, Phương Nam nghe máy: “Con nghe ạ.”

Trong điện thoại là tiếng của một người phụ nữ: “Con đi đâu cả ngày hôm nay đấy? Ba con đang tìm con có việc. Ông ấy nổi giận lên rồi, mau về nhà đi” Giọng điệu đầy hối thúc.

“Dạ, con về liền.”

Phương Nam nói xong, cũng không bỏ điện thoại lại vào trong túi quần. Anh cầm trên tay, ánh mắt đăm chiêu nhìn nó. Giá như lúc trước chúng ta cũng có điện thoại thì hay biết mấy. Chúng ta cho dù ở xa nhau như thế nào vẫn có thể liên lạc được với nhau. Chỉ trách lúc đấy khoa học công nghệ chưa phát triển và thịnh hành như bây giờ.

Lúc này anh giơ chiếc điện thoại lên, nhấn vào biểu tượng máy chụp hình, chụp lại phong cảnh ở trước mặt anh. Đó là một nơi hoang vu, tiêu điều, chỉ thấy cỏ cây, không một bóng người. Thấp thoáng cũng chỉ có thể thấy được những ngôi nhà đổ nát.

Anh ngồi trên nhánh cây to, đôi mắt nặng trĩu tâm sự. Trước đây nó đã từng là một nơi đông vui náo nhiệt, có ngờ cũng không ngờ tới ngày hôm nay lại trở thành một đống hoang tàn. Thời gian thật đúng là tàn nhẫn, đem tất cả mọi thứ vùi lấp, chỉ còn lại những tàn tro.

Anh phóng xuống đất, bước đi rời khỏi nơi này. Đi chưa được bao xa, anh thấy ở đằng trước có một ngôi chùa. Kiến trúc của nó khá hiện đại, nhìn bên ngoài có thể đoán được rằng nó mới được xây cách đây không lâu. Kì lạ một điều, cho dù chỉ là một ngôi chùa mới nhưng lại có rất nhiều người ra vào. Chẳng phải người ta thường nói chỉ những ngôi chùa lâu đời mới linh nghiệm thôi sao? Phương Nam có chút tò mò tiến lại phía cổng chùa, anh hỏi một người đàn ông đang đi ra, nét mặt đầy vui vẻ, trên tay còn cầm theo giỏ đựng đồ: “Cho hỏi, ngôi chùa này…”

Phương Nam còn chưa nói hết câu thì người đàn ông đã ngắt lời, tựa như đã đoán được câu hỏi của anh: “Chàng trai trẻ, ngôi chùa này tuy mới xây dựng nhưng nó rất linh nghiệm. Cậu xem, tôi cưới vợ đã tròn mười năm nhưng mãi vẫn không sinh được con. Chúng tôi đã đi bác sĩ nhưng vẫn không có kết quả. Năm ngoái chúng tôi đến đây cầu nguyện, không ngờ vài tháng sau vợ tôi có thai, còn là bé trai. Hôm nay tôi đến đây để tạ ơn. Nếu cậu có điều gì chưa thành, cứ vào trong chân thành cầu xin, ắt có một ngày sẽ được mãn nguyện.” Người đàn ông nói xong thì vui vẻ đi khỏi.

Mặc dù không tin vào chuyện mê tín dị đoan như vậy, nhưng cho dù là bằng cách gì đi nữa, chỉ cần có một tia hy vọng thì Phương Nam nhất định không từ bỏ. Anh vào ngôi chùa. Đầu tiên là vào trong gian nhà chính thắp nén hương dâng lên Phật, sau đó theo hướng dẫn của một vị thầy chùa viết ước nguyện lên một tờ giấy màu hồng, đem treo trên tán cây bồ đề ở chính giữa sân chùa.

Kiếp này không ở cạnh nhau cũng không sao, chỉ ước có thể gặp lại nhau.

Ngồi trên xe taxi, Phương Nam đeo tai nghe, mặt áp vào cửa kính. Trời đang mưa, một cơn mưa vội vã và bất chợt. Anh lại nhớ đến những chuyện xưa cũ.

“Em có thích mưa không?”

“Một chút?”

“Chỉ một chút thôi sao?”

“Dạ, em thích ngắm trăng hơn.”

“Anh rất thích mưa, còn em lại thích ngắm trăng. Sau này nếu thấy mưa rơi, nhất định phải nhớ đến anh đó nhớ chưa?”

“Không.”

“Sao thế?”

“Em không cho anh đi. Hiện tại, sau này anh đều phải ở bên em.”

“Nhưng anh sắp phải đi rồi.”

“Vậy sau này anh có nhớ em không?”

“Có. sẽ rất nhớ em. Có câu chia ly là khởi đầu của sự trùng phùng, chúng ta hôm nay chia ly là để lần sau gặp lại. Chúng ta nhất định sẽ gặp lại.”

“Dạ. Anh phải đợi em lớn lên đó. Không được thất hứa.”

“Ừ! Em cũng phải đợi anh đến tìm em đó. Không được thất hứa.”

“Thành giao.”

Phương Nam đang nhắm mắt lại hồi tưởng lại ngày xưa, khóe môi của anh cong lên cười nhẹ.

“Về rồi?”

Vừa bước vào nhà, Phương Nam liền nghe thấy giọng nói không hài lòng quen thuộc. Anh cởi giày ra, lại ghế sa lon ngồi đối diện với ba của mình: “Ba tìm con có chuyện gì?”

Người đàn ông cầm ly trà trên trên bàn lên, nhấp một miếng, sau đó chau mày nói: “Còn hỏi câu này? Ba đây bỏ tiền ra cho con ăn học không phải là để con ăn chơi. Nhìn đôi giày kìa, bao nhiêu tiền? Khỏi cần trả lời, nếu không sẽ khiến người ba này tức chết.”

Phương Nam trả lời: “Được rồi, được rồi. Chẳng phải con là đang giúp ba sao? Ba nhiều tiền như vậy mà. Hôm nay đi làm ba có mệt không? Để con xoa bóp cho ba nhé!” Anh đứng lên, đi qua đặt hai tay lên vai của ông mà xoa bóp.

“Cả ngày nay con đi đâu?” Giọng nói đã dịu xuống một chút.

“Con đi công việc một chút.”

“Không phải là đi chơi à?”

“Không phải.”

“Chuẩn bị tới đâu rồi?”

“Con đã chuẩn bị xong hết cả rồi. Tuần sau con bắt đầu thực tập ở một trường cấp ba cũng gần đây.”

Ba của Phương Nam gật đầu tỏ vẻ hài lòng, nhưng không quên nhắc nhở: “Ba không thích con đi theo nghề giáo viên. Con nhớ cho kĩ, chỉ cần con phạm một sai lầm, ba lập tức bắt con về làm cho công ty của ba.”

Phương Nam mặc dù không đồng ý nhưng cũng không mấy lo lắng: “Ba nghĩ con của ba là ai chứ? Một người vừa đẹp trai lại có tài như con sao có thể phạm sai lầm hay gặp rắc rối trong công việc chứ. Con tin chắc kết quả đợt thực tập này con sẽ đạt loại xuất sắc, có thể tốt nghiệp thuận lợi và dễ dàng xin được việc. Nói không chừng vài năm sau lên chức hiệu trưởng cũng không chừng.”

Ông cười hi ha với cách nói chuyện của đứa con này: “Con cũng đừng có mơ cao quá, đến lúc đó cũng đừng cầu xin ba. Ba quyết tâm không giúp đỡ con nữa.”

Phương Nam chuyển sang choàng lấy cổ của ba mình: “Ông Trịnh, đứa con của ông đã trưởng thành rồi, không cần phải lo lắng.”

“Ai bảo con là đứa con ta thương nhất chứ. Mau đi tắm rửa rồi xuống đây ăn cơm.” Ông nhắc Phương Nam.

“Mẹ đâu rồi ba?”

Ông khoát khoát tay: “Lại đi khiêu vũ nữa rồi.”

“Ba không sợ mẹ có bồ nhí sao?”

“Con nghĩ con đẹp trai như vậy là di truyền từ ai? Yên tâm, đẹp trai không sợ bị bỏ rơi đâu.”

Phương Nam lên phòng. Anh ra đứng ngoài ban công. Nơi này không có mưa, thời tiết rất tốt. Bây giờ cũng đã tối rồi. Xung quanh bị bóng đen bao trùm. Tiếng của côn trùng không biết từ đâu mà thỉnh thoảng sẽ phát ra. Anh cầm tấm hình đã hơi phai màu trên tay, rồi lại nhìn lên bầu trời. Giữa những ánh sao sáng nhỏ nhoi nằm rải rác trên nền trời tối là một vầng trăng sáng đã bị khuyết đi. Trong lòng của Phương Nam trào dâng một loại cảm xúc khó gọi tên, càng lúc càng dâng cao, bật thốt thành lời: “Cho dù đêm nay vầng trăng kia đã khuyết thành hình lưỡi liềm, anh vẫn ngắm nhìn nó, vẫn cảm thấy nó rất đẹp. Anh ngắm nhìn nó như ngắm nhìn em, bằng tất cả tình cảm của mình. Anh đang rất nhớ em. Cơn mưa ở nơi kia có làm em nhớ đến anh không? Rùa con à, em đang ở đâu? À, tuần sau anh đi thực tập rồi. Anh sắp trở thành thầy giáo rồi. Nếu em biết được, em có vui không?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Đẹp trai cũng biết ghen 4: Anh đẹp hay hắn đẹp?
Chương 51
Chương 51: Ảo ảnh đáng yêu: Phát hiện Vật lý mới
Chương 52
Chương 52: Ôm thật chặt
Chương 53
Chương 53: Đẹp trai cũng biết ghen (4)
Chương 54
Chương 54: Trò đùa của ma nữ
Chương 55
Chương 55: Khởi động
Chương 56
Chương 56: Mãn nguyện?
Chương 57
Chương 57: Trận chiến nước
Chương 58
Chương 58: Chỉ cần nghe giọng liền thấy bình tâm
Chương 59
Chương 59: Đẹp trai cũng biết ghen (5)
Chương 60
Chương 60: Vận may đã đến
Chương 61
Chương 61: Tình yêu khiến người ta mù quáng
Chương 62
Chương 62: Đánh dấu chủ quyền
Chương 63
Chương 63: Thử thách 24 giờ (1)
Chương 64
Chương 64: Thử thách 24 giờ (2)
Chương 65
Chương 65: Chú chim họa mi
Chương 66
Chương 66: Hình tượng hoàn hảo bị phá hủy
Chương 67
Chương 67: Tên ngốc hoàn hảo
Chương 68
Chương 68: Càng thân thuộc càng dễ nhận ra nhau
Chương 69
Chương 69: Cấp độ kế tiếp của tình yêu
Chương 70
Chương 70: Chút chuyện trong lớp (2)
Chương 71
Chương 71: Buổi học nấu ăn
Chương 72
Chương 72: 101 cuộc gọi nhỡ
Chương 73
Chương 73: “Ở đây có bán đồ ăn ngon bá chấy bồ chét”
Chương 74
Chương 74: Hóa giải
Chương 75
Chương 75: Trăng thanh gió mát, ở cạnh người
Chương 76
Chương 76: Biệt đội khủng bố
Chương 77
Chương 77: Con quạ ngực to
Chương 78
Chương 78: Kết thúc không đau buồn
Chương 79
Chương 79: Con quạ ngực to (2)
Chương 80
Chương 80: Kẻ say yêu
Chương 81
Chương 81: Lần đầu ngủ cùng nhau
Chương 82
Chương 82: Hiệu ứng tình yêu
Chương 83
Chương 83: Người thường và người thương
Chương 84
Chương 84: Chút chuyện ở trường
Chương 85
Chương 85: Riêng tư, không phải bí mật
Chương 86
Chương 86: Dứt khoát
Chương 87
Chương 87: Đánh trước quên sau
Chương 88
Chương 88: Ác ma xuất hiện rồi
Chương 89
Chương 89: Hồi ức trở về
Chương 90
Chương 90: Giữ lại thế giới đang đi xa
Chương 91
Chương 91: Xin lỗi
Chương 92
Chương 92: Tên biến thái
Chương 93
Chương 93: Đức Hải và Bé Thơ
Chương 94
Chương 94: Sherlock Holmes
Chương 95
Chương 95: Đức Hải và Bé Thơ (2)
Chương 96
Chương 96: Ích kỉ
Chương 97
Chương 97: Chuyện ngày xưa rất xưa
Chương 98
Chương 98: Chuyến đi mùa hè
Chương 99
Chương 99: Một đêm ân ái
Chương 100
Chương 100: Có một điều chắc chắn
Chương 101
Chương 101: Thương thảo chuyện trăm năm

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...