Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian có lẽ cũng giống như áng mây trắng bên ngoài khung cửa sổ, lơ đãng và chậm rãi trôi đi.

Hoài Trông dọn dẹp tập vở vào bên trong ba lô, nhìn đồng hồ, suy nghĩ vài giây. Lúc cậu đang định đi khỏi lớp thì thấy Thảo Nhi đang loay hoay với tấm bảng tràn ngập các phương trình hóa học nâng cao. Cậu đi tới gần cô: “Sao thế? Không tới à?”

Thảo Nhi thở dài: “Chân ngắn cũng khổ cậu nhỉ?”

Hoài Trông nhẹ cười: “Để tớ lau giúp cậu cho. Hôm nay đến phiên cậu trực sao?”

“Không, bạn kia nhờ tớ.”

Hoài Trông trong vòng một phút ba mươi giây đã lau sạch tấm bảng: “Xong rồi, đưa sổ đầu bài tớ dẹp cho.”

Thảo Nhi từ chối: “Không, để tớ. Phiền cậu quá rồi.” Khóe môi Thảo Nhi cong lêN: “Cảm ơn cậu nha.”

“Lần trước cậu cũng đã giúp tớ còn gì. Để tớ dẹp sổ đầu bài cho, dù sao cũng tiện đường.”

“Tiện đường?”

“Ừm, tớ đi tới coi đội tuyển bóng đá của trường tập luyện đó mà.”

“Vậy à? Tớ cũng có nghe nói đội bóng trường mình có một người chơi rất giỏi.”

“Cậu chưa gặp người đó sao?” Hoài Trông ngừng lại vài giây, sau đó nói tiếp: “Cậu chuyển về trường chưa được bao lâu chắc là còn nhiều thứ chưa biết. Cậu có muốn đi cùng tớ không?”

Thảo Nhi ngạc nhiên: “Đi xem mọi người tập đá bóng?”

Hoài Trông gật đầu: “Ừm, người chơi giỏi mà mọi người đồn chính là bạn thân của tớ.”

Thảo Nhi không giấu được phấn khích: “Vậy thì hay quá. Dù sao tớ cũng không gấp về nhà, coi như để khám phá thêm về ngôi trường này. À, không biết cậu ấy có đẹp trai giống như lời đồn không nhỉ?’

“Đương nhiên là không đẹp trai bằng tớ.” Thấy Thảo Nhi đơ người giống như khúc gỗ, Hoài Trông mới cười cười nói: “Tớ nói giỡn thôi. Cậu có cần phản ứng như thế không? Ha ha.”

“Tớ… tớ…”

“Được rồi, đi thôi!”

Từ phía xa đã có thể cảm nhận được không khí hăng hái trên sân cỏ của các tuyển thủ bóng đá của trường. Còn có thể dễ dàng thấy được có rất nhiều bạn học sinh đang ngồi trên ghế khán giả, một bên thì các nữ sinh hò hét cổ vũ, một bên thì các nam sinh tập trung quan sát và thỉnh thoảng đưa ra những lời bình mang tính chuyên môn. Hoài Trông và Thảo Nhi vất vả lắm mới tìm được chỗ ngồi. Đức Hải nhìn thấy Hoài Trông thì liền vẫy tay tươi cười, nhìn xung quanh một chút sau đó ra hiệu hỏi Bé Thơ đâu. Hoài Trông lập tức cũng ra hiệu trở lại nói rằng Thơ hôm nay không đến được. Cậu thoáng thấy nét mặt có chút không vui của Đức Hải.

Thảo Nhi ngồi bên cạnh: “Đó là bạn cậu sao?”

“Ừm, người mà mọi người đồn đó.”

“Đúng là mọi người đồn không sai.” Tiếng hét lại vang lên ngăn cô nói tiếp. Hai người bắt đầu không nói chuyện nữa, chỉ là mỗi người lẳng lặng hướng mắt về sân cỏ xem bóng. Thỉnh thoảng Thảo Nhi sẽ lén nhìn sang Hoài Trông. Cậu bắt gặp được: “Sao thế?”

“Cậu có thích xem bóng đá không?”

“Tớ không thích cũng không ghét.”

“Tớ cũng vậy.”

Điện thoại của Hoài Trông rung lên. Thấy tên người gọi đến rất quen thuộc, cậu không giấu được rạng rỡ trả lời: “Dạ em nghe nè thầy.”

Bên kia hỏi: “Nhóc về đến nhà chưa?”

“Em chưa, còn đang ở trường nè thầy. Thầy hôm nay không đến trường sao? Hôm nay không thấy thầy.”

“Nhưng anh lại thấy nhóc.”

Hoài Trông bất ngờ, dáo dác nhìn xung quanh: “Thầy đang ở đâu thế?” Cậu còn nhớ như in chuyện lần trước. Bây giờ thầy ấy cũng đang đứng ở một nơi nào đó quan sát mình sao?

“Nhóc em đang tìm thầy xung quanh à?”

Hoài Trông càng thêm nghi ngờ: “Thầy rốt cục đang đứng ở đâu đấy?” Thầy ấy vậy mà lại biết được mình đang làm gì.

“Không chỉ biết nhóc đang làm gì, anh còn biết nhóc đang nghĩ gì nữa kìa.”

“Chẳng lẽ thầy biết hết sao?!”

Giọng cười của Phương Nam truyền đến: “Ha ha. Ừm, vì anh có siêu năng lực đó. Giờ em đang ở đâu? Xung quanh hình như có tiếng hét rất ồn?”

“Dạ, em đang ở sân bóng coi mọi người đá bóng nè thầy.”

“Chỗ đó à? Ừm. Chờ anh chút. Không được bỏ đi về đó.”

Hoài Trông còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy âm thanh kết thúc cuộc gọi. Thảo Nhi nãy giờ vẫn im lặng nghe cuộc nói chuyện này: “Là người thầy lần trước sao? Cách nói chuyện thân thiết như vậy.”

Hoài Trông gật đầu, cười trừ. Cậu không biết nên nói thế nào, cũng không muốn giải thích mối quan hệ giữa hai người. Cậu cảm thấy không cần thiết. Đột nhiên nhớ tới chuyện lần trước, cậu cảm thấy áy náy: “Lần trước xin lỗi cậu nha, để cậu tốn công dẹp sổ đầu bài cho tớ.”

“Xin lỗi gì chứ? Mời tớ đi uống nước có vẻ thực tế hơn.”

Hoài Trông xoa xoa đầu, với nụ cười thân thiết này cậu không cách nào thích ứng, không thể nào thấy tự nhiên. Cậu lúng túng: “À, cái đó, được, hôm nào rảnh đi.”

Hai người lại rơi vào trầm mặc. Đã mười mấy phút trôi qua không thấy người đâu, Hoài Trông còn đang định gọi Phương Nam hỏi rốt cục anh ấy định làm gì thì đột nhiên con ngươi của cậu nở to ra. Không phải chứ?! Cậu xoa xoa mắt mình, nhắm lại mở ra, tiếp tục nhắm lại rồi mở ra. Không phải chứ?! Hình ảnh Phương Nam ấy thế mà lại xuất hiện một cách như thế trong mắt mình. Cho đến khi cậu nhận ra xung quanh mọi người đang rất phấn khích đứng lên la hét thì cậu mới biết được mình không nhìn lầm.

Trên sân cỏ, giữa những người mặc đồ đá banh màu trắng xuất hiện riêng lẻ một người mặc quần tây áo sơ mi chân mang đôi giày tây, trên vai còn mang theo chiếc ba lô. Phương Nam cùng đám người đó nói gì đó to nhỏ với nhau, sau đó có một tuyển thủ rời sân sang hàng ghế dự bị, còn Phương Nam thì cởi đôi giày tây ra, xăn quần lên tới đầu gối, tay áo cũng kéo cao lên.

Đội hình mới bắt đầu. Phương Nam ở vị trí tiền vệ, những pha dẫn bóng, chuyền bóng, sút bóng đều rất đẹp mắt, tựa như vẻ bề ngoài cùng thần thái của anh vậy. Không khí sôi động hơn bao giờ hết.

Mỗi chuyển động của một người trên sân cỏ cũng chính là mỗi nhịp tim của một người ngồi trên hàng ghế khán giả.

Khi anh di chuyển bóng, có một người hồi hộp theo dõi.

Khi anh ghi bàn, có một người nhảy bật lên hoan hô.

Khi anh cười, có một người, có một thế giới đã đắm chìm trong hạnh phúc.

Thời gian cũng đã trôi qua rất lâu, buổi luyện tập kết thúc. Mọi người đã thấm mệt, mồ hôi nhễ nhại như mưa. Đức Hải cùng Phương Nam bắt tay nhau, ai nấy cũng đều rất đánh giá cao khả năng và kĩ thuật của đối phương.

“Thầy hóa ra lại chơi bóng đá giỏi như vậy.” Đức Hải nói.

Phương Nam dùng tay lau mồ hôi trên trán: “Thật ra cũng không được như em.”

Đám nữ sinh giống như một lũ kiến, người này tranh giành với người kia chạy thật nhanh về phía của Đức Hải và Phương Nam. Hai nhân vật hot nhất trường cùng xuất hiện tại một chỗ quả là hiếm thấy cho nên bọn họ dễ gì bỏ qua cơ hội. Trong khi Đức Hải không ngừng nói cảm ơn và mỉm cười như một cái máy với bọn nữ sinh, Phương Nam lại không mấy quan tâm mà lấy điện thoại ra gõ vài dòng chữ, sau đó nhìn Hoài Trông ở phía kia cũng đang nhìn mình, ra dấu bảo cậu đọc tin nhắn.

Hoài Trông vội vã: “Tớ phải đi rồi, gặp lại cậu sau nhé.” Nói xong phóng đi nhanh như bay.

Nhà xe giáo viên lúc này chỉ còn lại mỗi chiếc xe của Phương Nam. Không hiểu sao cậu chỉ cần nghe tiếng xe thôi đã biết đó là xe của thầy ấy, quen thuộc đến không ngờ. Thấy Phương Nam đi tới, Hoài Trông khẽ cười, không nhìn trực diện mà chỉ len lén nhìn anh ta.

“Sao? Thấy anh rất ngầu?”

Hoài Trông không giải thích được lại nảy sinh cảm giác tự hào trong lòng. Cũng tương tự như cảm giác cha già thấy nở mày nở mặt khi con cái của mình xuất sắc, muốn đem khoe với cả thế giới. Cuối cùng cậu nặn ra được vài chữ: “Không ngờ thầy cũng có tài lẻ này.”

“Cũng thường thôi. Còn nhiều thứ chờ nhóc khám phá.”

“Em mới khen có một câu mà thầy lại kiêu ngạo như vậy rồi. Không được, không được.”

Phương Nam nhún nhún vai: “Lâu rồi cũng không vận động như vậy.”

Nhìn thầy đã ướt đẫm mồ hôi, Hoài Trông nói: “Lúc về thầy phải để mồ hôi khô hoặc là dùng khăn lau khô rồi mới được tắm. Tắm lúc còn mồ hôi không tốt chút nào đâu.”

“Nhóc lo lắng cho anh đó à?”

“Ai thèm lo lắng cho thầy. Em chẳng qua là đang vận dụng kiến thức vào thực tế rồi. Xem ra kiến thức em cũng không tồi.” Cậu phủ nhận.

“Thế à? Vậy dùng em lau khô được không?” Cũng không chần chừ mà kéo Hoài Trông lại, dùng áo của cậu lau khắp người.

Hoài Trông phản kháng: “Thầy làm gì đó? Ha ha, ướt ha ha ướt em hết rồi này. Ha ha.” Không hiểu sao lại cảm thấy nhột đến chịu không nổi.

“Thầy coi nè, người em toàn mồ hôi của thầy.”

“Nghe nói mồ hôi của anh rất tốt.”

“Phản khoa học! À, thầy gọi em ra đây làm gì?”

“Về thôi.”

“Thầy chở em về? Còn xe em thì sao?”

“Ai nói chở nhóc về? Anh còn phải về nhà tắm rửa, khó chịu chết đi được.”

“Ơ hay…”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Đẹp trai cũng biết ghen 4: Anh đẹp hay hắn đẹp?
Chương 51
Chương 51: Ảo ảnh đáng yêu: Phát hiện Vật lý mới
Chương 52
Chương 52: Ôm thật chặt
Chương 53
Chương 53: Đẹp trai cũng biết ghen (4)
Chương 54
Chương 54: Trò đùa của ma nữ
Chương 55
Chương 55: Khởi động
Chương 56
Chương 56: Mãn nguyện?
Chương 57
Chương 57: Trận chiến nước
Chương 58
Chương 58: Chỉ cần nghe giọng liền thấy bình tâm
Chương 59
Chương 59: Đẹp trai cũng biết ghen (5)
Chương 60
Chương 60: Vận may đã đến
Chương 61
Chương 61: Tình yêu khiến người ta mù quáng
Chương 62
Chương 62: Đánh dấu chủ quyền
Chương 63
Chương 63: Thử thách 24 giờ (1)
Chương 64
Chương 64: Thử thách 24 giờ (2)
Chương 65
Chương 65: Chú chim họa mi
Chương 66
Chương 66: Hình tượng hoàn hảo bị phá hủy
Chương 67
Chương 67: Tên ngốc hoàn hảo
Chương 68
Chương 68: Càng thân thuộc càng dễ nhận ra nhau
Chương 69
Chương 69: Cấp độ kế tiếp của tình yêu
Chương 70
Chương 70: Chút chuyện trong lớp (2)
Chương 71
Chương 71: Buổi học nấu ăn
Chương 72
Chương 72: 101 cuộc gọi nhỡ
Chương 73
Chương 73: “Ở đây có bán đồ ăn ngon bá chấy bồ chét”
Chương 74
Chương 74: Hóa giải
Chương 75
Chương 75: Trăng thanh gió mát, ở cạnh người
Chương 76
Chương 76: Biệt đội khủng bố
Chương 77
Chương 77: Con quạ ngực to
Chương 78
Chương 78: Kết thúc không đau buồn
Chương 79
Chương 79: Con quạ ngực to (2)
Chương 80
Chương 80: Kẻ say yêu
Chương 81
Chương 81: Lần đầu ngủ cùng nhau
Chương 82
Chương 82: Hiệu ứng tình yêu
Chương 83
Chương 83: Người thường và người thương
Chương 84
Chương 84: Chút chuyện ở trường
Chương 85
Chương 85: Riêng tư, không phải bí mật
Chương 86
Chương 86: Dứt khoát
Chương 87
Chương 87: Đánh trước quên sau
Chương 88
Chương 88: Ác ma xuất hiện rồi
Chương 89
Chương 89: Hồi ức trở về
Chương 90
Chương 90: Giữ lại thế giới đang đi xa
Chương 91
Chương 91: Xin lỗi
Chương 92
Chương 92: Tên biến thái
Chương 93
Chương 93: Đức Hải và Bé Thơ
Chương 94
Chương 94: Sherlock Holmes
Chương 95
Chương 95: Đức Hải và Bé Thơ (2)
Chương 96
Chương 96: Ích kỉ
Chương 97
Chương 97: Chuyện ngày xưa rất xưa
Chương 98
Chương 98: Chuyến đi mùa hè
Chương 99
Chương 99: Một đêm ân ái
Chương 100
Chương 100: Có một điều chắc chắn
Chương 101
Chương 101: Thương thảo chuyện trăm năm

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...