Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoài Trông nghe thấy điện thoại đang rung lên báo có cuộc gọi đến. Nhìn tên người gọi là Phương Nam, không giống như mấy lần trước sẽ phấn khích mà nghe máy. Lần này cậu lại do dự. Bởi vì chuyện ngày hôm qua cậu đường đột nựng má của thầy ấy không chỉ một lần mà là tận hai lần, đêm qua cậu đã trằn trọc cả đêm, một mặt là cảm giác thinh thích còn lưu lại, một mặt là không thể lí giải nổi hành động đó của bản thân. Cộng thêm chuyện Phương Nam có lẽ là biết được cậu đã lén lấy tấm hình cho nên cậu cũng có chút ngại. Phải đối mặt với thầy ấy thế nào đây? Hoài Trông tự trấn an bản thân mình. Không được, mình phải mặt dày lên, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, cứ tự nhiên mà tiếp xúc với thầy ấy.

Ngay lúc cậu lấy đủ dũng khí nghe máy thì cuộc gọi đã kết thúc. Đúng lúc điện thoại cậu hết tiền nên không thể gọi lại. Cậu cũng không suy nghĩ gì thêm nữa, ăn thật nhanh và chạy thẳng đến lớp học bồi giỏi.

Thời gian mặc dù giống như trôi qua rất lâu nhưng lúc nhìn đồng hồ thì mới phát hiện mới có mười lăm phút. Hoài Trông cảm thấy sắp chịu không nổi. Kể từ khi bắt đầu tập trung đội tuyển ôn luyện, hầu hết thời gian cậu đều học và học. Những thời gian rảnh hiếm hoi cậu đều trải qua cùng với thầy Phương Nam. Lại nhắc đến thầy Phương Nam. Thầy ấy với mình thế mà quen biết nhau cũng khá nhiều ngày rồi, hơn nữa lại khá thân thiết, thầy ấy lại đối xử tốt với mình. Đôi khi mình cũng cảm thấy mối quan hệ này rất đặc biệt.

Tiếng chuông ra chơi vang lên cũng không thể đánh thức cậu. Cậu đã ngủ trên bàn.

“Tụi mày có nghe tin gì chưa?”

“Tin gì?”

“Có một vị phụ huynh đòi nhà trường kỉ luật thầy Nam.”

“Thầy Nam dạy Thể dục à?”

“Không, thầy Nam thực tập Văn đó.”

“Cái gì?! Soái ca của chúng ta đã làm gì mà bị như vậy?”

“Cũng không biết nữa.”

“Nhất định là thầy bị ai đó hãm hại.”

“Còn chưa biết. Mấy người đẹp trai như vậy thường không được đàng hoàng.”

“Thầy Phương Nam nhìn cũng có vẻ tử tế cơ mà nhỉ?”

“Ai biết được đó chỉ là bộ mặt giả?”

Nghe thấy hai chữ Phương Nam, Hoài Trông mơ mơ hồ hồ thức dậy. Đôi mắt cậu có tí đỏ, một bên mặt cũng đỏ lên. Sau một khoảng thời gian định hình lại, cậu ý thức được mình đã ngủ gục. Cậu có chút đau cổ và một chút nhức đầu nhưng vẫn không bỏ qua một chuyện. Cậu quay sang nói với người bên cạnh: “Nhi.”

Thảo Nhi đang đọc sách nghe tiếng nói của Hoài Trông thì quay qua: “Cậu thức rồi à? Giờ đang là giờ ra chơi cậu cứ ngủ tiếp đi, nếu mệt.”

Lúc nào cô ấy cũng dịu dàng và tươi cười với cậu như vậy, nhưng mà đó không phải là điều cậu quan tâm nhất bây giờ: “Tớ hình như nghe có mấy bạn nói cái gì mà thầy Nam thực tập.”

“Cậu bị đám con gái khi nãy làm cho thức giấc à?”

Hoài Trông nhăn mày: “Chẳng lẽ tớ không có nghe lầm?”

Thảo Nhi gật đầu: “Khi nãy có một đám con gái đi ngang bàn luận rất lớn tiếng về thầy ấy.”

“Cũng thật là, khen ngợi thì cũng phải biết nhỏ tiếng một chút chứ. Ha ha.” Trong đầu cậu mặc định bất cứ ai khi nói về Phương Nam cũng sẽ đều dùng những lời khen có cánh, cũng sẽ đều rất ngưỡng mộ và yêu mến.

“Lần này thì không phải là khen ngợi. Trong trường đồn rằng có một phụ huynh đòi nhà trường phải kỉ luật thầy ấy. Tớ cũng rất tò mò nguyên nhân tại sao.”

Lời nói này làm kinh động Hoài Trông. Cậu thu hồi nụ cười, vô cùng kinh ngạc: “Cậu nói là thật sao?”

Ngay khi nhận được cái gật đầu của Thảo Nhi, Hoài Trông lập tức bật người dậy, phóng đi thật nhanh như lao. Cậu vừa chạy vừa lấy điện thoại ra gọi cho Phương Nam, nhưng mấy lần thầy ấy đều không nghe máy. Thầy ơi, thầy có chuyện gì vậy ạ? Cậu chạy càng lúc càng nhanh, cậu lèo lách thật khéo léo để tránh va phải bạn học ở hành lang vì giờ ra chơi có rất đông học sinh, cậu cũng sẽ không để cho mình bị vấp cầu thang như hôm qua. Lần theo linh cảm mách bảo, cậu chạy tới chỗ cầu thang hôm qua hai người gặp nhau. Không hiểu sao cậu cảm giác sẽ gặp được Phương Nam ở đó. Nhưng mà giác quan thứ sáu của cậu đã sai, không một ai ở đây cả. Thế là cậu lại không lỡ mất một giây chạy thật nhanh về phía phòng ban giám hiệu.

Tới nơi, cậu cong người đặt hai tay lên đầu gối, thở hổn hển. Cũng đúng lúc này từ trong phòng phó hiệu trưởng, Phương Nam bước ra. Anh nhăn mày nhìn Hoài Trông.

Hoài Trông chạy lại gần Phương Nam, sau đó lại len lén nhìn vào bên trong phòng phó hiệu trưởng. Cậu nói: “Vị phụ huynh đó đâu rồi thầy?”

Phương Nam lại cau mày: “Nhóc nói gì thế?” Sau đó dường như hiểu ra được vấn đề, Phương Nam nhẹ cười: “Em dẹp ngay cái biểu cảm đồng cảm, thương xót đó đi.”

Hoài Trông cũng không tức giận, đối với người đang gặp vấn đề lớn thì phải bình tĩnh mới giúp họ được: “Nét mặt em rõ ràng như vậy sao? Làm gì có? Nhưng, thầy ổn chứ?” Cậu cũng không muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra và nguyên nhân ngay lúc này. Cậu cảm thấy dù là gì đi nữa vẫn sẽ hoàn toàn tin tưởng thầy ấy. Chuyện trước mắt cần làm chính là an ủi. Thầy ấy đối xử tốt với mình như vậy.

Phương Nam lại kéo Hoài Trông đi: “Xem nhóc kìa, gấp gáp chạy tới đây là vì chuyện này? Tin tức cũng nhanh thật.”

Hoài Trông còn chưa kịp lấy lại sức: “Thầy yên tâm, em không phải là phóng viên, lại càng không phải là loại phóng viên xấu xa vì câu view mà sẵn sàng làm tất cả. Em chỉ muốn đến an ủi thầy thôi.”

Đến chỗ cầu thang, Phương Nam dừng lại, có thể anh có chủ ý của mình khi chọn điểm dừng vì ở đây hầu như không có ai qua lại. Đột nhiên anh nhìn chằm chằm Hoài Trông.

Cái nhìn làm cho Hoài Trông lúng túng: “Thầy không tin sao?”

Phương Nam cao hơn Hoài Trông. Cậu chỉ đứng tới ngực của anh thôi. Phương Nam cúi đầu, tiến thật sát vào bên tai của Hoài Trông, khẽ nói: “Nhóc cho anh ôm đi, như vậy là an ủi.”

Hơi thở giống như một loại thuốc phiện mê hoặc lòng người, khiến cho các tế bào cảm giác của cậu không ngừng nở ra. Cậu còn chưa kịp thích nghi thì một loại kích thích khác mạnh mẽ hơn, mãnh liệt hơn, tác động vào. Cậu giống như đang bay trên chín tầng mây, à không, là đang bay ở tầng mây thứ mấy tỉ luôn. Phương Nam đang ôm cậu!!

Một bên má đỏ lên vì ngủ khi nãy giờ đây lại áp sát vào ngực của Phương Nam. Cậu không phân biệt rõ âm thanh mình đang nghe là nhịp tim của anh ấy hay là của mình, sao lại đập nhanh và lớn đến thế? Cậu cũng không phân biệt rõ là vòng tay hay là hơi thở của anh ấy đang ôm lấy cơ thể mình, quấn quýt và siết chặt đến độ không thể thở nổi.

Cơ thể tiếp xúc với cơ thể, là loại cảm giác gì khó định nghĩa đến như vậy, chỉ biết là sẽ mong thời gian ngưng đọng lại, muốn níu kéo khoảnh khắc đến mãi mãi.

Khi ôm người mình thích, thế giới giống như thu nhỏ lại chỉ còn có hai người.

Hoài Trông cũng thuận theo cảm xúc, đưa hai tay ra ôm lấy eo của Phương Nam. Hành động này khiến anh cũng bất ngờ, nhưng khiến anh cao hứng nhiều hơn.

Khoảng cách giữa hai người giờ đây bằng không.

Giữa hai chúng ta rốt cục là loại quan hệ gì?

Cậu không muốn nghĩ nhiều, không muốn lí giải. Cậu chỉ muốn tận hưởng cảm giác đó thôi.

Phương Nam buông Hoài Trông ra, nhẹ người đầu trao cho cậu một ánh mắt dịu dàng, một nụ cười mát lành: “Hết buồn.”

Hoài Trông khi nói chuyện với Phương Nam đều phải ngẩng đầu lên: “Nhưng thầy không định kể em nghe mọi chuyện sao?”

Phương Nam nhún nhún vai: “Dù sao thì cũng đã giải quyết êm xuôi.”

“Thật chứ? Thầy sẽ không bị kỉ luật?”

“Nhóc muốn anh bị kỉ luật lắm hả?”

Cậu phủ nhận: “Không, không, sao lại như thế chứ.” Cậu thở phào: “Như vậy thì tốt rồi. Thầy tốt như vậy chắc chắn là có hiểu lầm.”

“Ừm, không sao. Giờ nhóc yên tâm về học được rồi chứ?”

Hoài Trông mỉm cười: “Dạ được. Vậy giờ em đi đây.”

Lúc cậu đi được mấy bước, Phương Nam gọi lại: “Này, nhóc, học hành đừng quá sức quá. Phải ngủ đủ giấc đó. Anh muốn em là con rùa nhỏ, chứ không muốn em trở thành con gấu trúc đâu.”

Có thể coi đây là sự quan tâm đặc biệt không? Hoài Trông vẫy vẫy tay ra hiệu đã biết. Có lẽ Phương Nam không thấy trái tim đang dâng trào hạnh phúc của Hoài Trông.

Là gì? Cậu thật sự chưa muốn lí giải.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Đẹp trai cũng biết ghen 4: Anh đẹp hay hắn đẹp?
Chương 51
Chương 51: Ảo ảnh đáng yêu: Phát hiện Vật lý mới
Chương 52
Chương 52: Ôm thật chặt
Chương 53
Chương 53: Đẹp trai cũng biết ghen (4)
Chương 54
Chương 54: Trò đùa của ma nữ
Chương 55
Chương 55: Khởi động
Chương 56
Chương 56: Mãn nguyện?
Chương 57
Chương 57: Trận chiến nước
Chương 58
Chương 58: Chỉ cần nghe giọng liền thấy bình tâm
Chương 59
Chương 59: Đẹp trai cũng biết ghen (5)
Chương 60
Chương 60: Vận may đã đến
Chương 61
Chương 61: Tình yêu khiến người ta mù quáng
Chương 62
Chương 62: Đánh dấu chủ quyền
Chương 63
Chương 63: Thử thách 24 giờ (1)
Chương 64
Chương 64: Thử thách 24 giờ (2)
Chương 65
Chương 65: Chú chim họa mi
Chương 66
Chương 66: Hình tượng hoàn hảo bị phá hủy
Chương 67
Chương 67: Tên ngốc hoàn hảo
Chương 68
Chương 68: Càng thân thuộc càng dễ nhận ra nhau
Chương 69
Chương 69: Cấp độ kế tiếp của tình yêu
Chương 70
Chương 70: Chút chuyện trong lớp (2)
Chương 71
Chương 71: Buổi học nấu ăn
Chương 72
Chương 72: 101 cuộc gọi nhỡ
Chương 73
Chương 73: “Ở đây có bán đồ ăn ngon bá chấy bồ chét”
Chương 74
Chương 74: Hóa giải
Chương 75
Chương 75: Trăng thanh gió mát, ở cạnh người
Chương 76
Chương 76: Biệt đội khủng bố
Chương 77
Chương 77: Con quạ ngực to
Chương 78
Chương 78: Kết thúc không đau buồn
Chương 79
Chương 79: Con quạ ngực to (2)
Chương 80
Chương 80: Kẻ say yêu
Chương 81
Chương 81: Lần đầu ngủ cùng nhau
Chương 82
Chương 82: Hiệu ứng tình yêu
Chương 83
Chương 83: Người thường và người thương
Chương 84
Chương 84: Chút chuyện ở trường
Chương 85
Chương 85: Riêng tư, không phải bí mật
Chương 86
Chương 86: Dứt khoát
Chương 87
Chương 87: Đánh trước quên sau
Chương 88
Chương 88: Ác ma xuất hiện rồi
Chương 89
Chương 89: Hồi ức trở về
Chương 90
Chương 90: Giữ lại thế giới đang đi xa
Chương 91
Chương 91: Xin lỗi
Chương 92
Chương 92: Tên biến thái
Chương 93
Chương 93: Đức Hải và Bé Thơ
Chương 94
Chương 94: Sherlock Holmes
Chương 95
Chương 95: Đức Hải và Bé Thơ (2)
Chương 96
Chương 96: Ích kỉ
Chương 97
Chương 97: Chuyện ngày xưa rất xưa
Chương 98
Chương 98: Chuyến đi mùa hè
Chương 99
Chương 99: Một đêm ân ái
Chương 100
Chương 100: Có một điều chắc chắn
Chương 101
Chương 101: Thương thảo chuyện trăm năm

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...