Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai

Chương 58

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

|by Liêu Phong: someone yours till eternity

Tất cả mọi thứ trong căn phòng đều tối đen, chỉ duy nhất khuôn mặt của Hoài Trông là được tô sáng bởi ánh đèn phát ra từ màn hình điện thoại. Cậu nằm trên giường, từ nãy giờ cậu vẫn cứ lăn qua lộn lại.

[Hoài Trông: Thầy còn thức không?]

Ngay khi nhắn tin cho Phương Nam xong, cậu cảm thấy vô cùng tự trách bản thân đã hơn 12 giờ khuya rồi còn nhắn tin làm phiền thầy ấy nữa. Tiếng báo tin nhắn mà khiến thầy Nam giật mình tỉnh dậy thì mình đúng là đáng tội chết. Nhưng đã năm phút trôi qua vẫn không thấy phản hồi khiến cậu có hơi thất vọng, vì quả thực cậu hy vọng là thầy ấy sẽ trò chuyện với mình một chút. Cậu muốn kể, vô cùng muốn kể cho người yêu của mình nghe về giấc mơ mình vừa trải qua. Cũng giống như những lần trước, luôn là hình ảnh của hai cậu con trai chơi đùa với nhau, cực kì cực kì vui vẻ. Và khi tỉnh giấc, cậu lại cảm thấy đầu mình hơi đau một chút.

Mơ là một hiện tượng tâm lí phổ biến và bình thường ở con người. Thế nhưng, liệu mơ mãi một giấc mơ, điều đó có còn là hiển nhiên nữa không?

Chính xác 15 phút đồng hồ đi qua. Hoài Trông canh thời gian. Rốt cục cậu không kiềm chế được bản thân, gọi điện thoại cho Phương Nam, tự nhủ rằng mình chỉ cần nghe giọng của anh ấy thôi, rồi sẽ để anh ấy đi ngủ, bản thân cũng sẽ cố gắng ngủ.

Đến cuộc thứ ba, Phương Nam bắt máy, giọng nói còn khò khè: "Anh đây, sao vậy nhóc?"

Chỉ mấy câu ngắn gọn đơn giản như vậy cũng đủ thắp sáng cả trái tim của Hoài Trông. Cậu thấy bản thân vui vẻ hơn, và dường như những nỗi hoang mang tạm thời không còn nữa. Cậu thỏ thẻ nói: "Cảm ơn vì thầy đã bắt máy. Chắc thầy thấy phiền lắm."

"Biết phiền sao còn gọi anh chứ?"

"Vậy là thầy thấy phiền thật hả?"

"Đương nhiên là không rồi. Sao? Có chuyện gì đó? Không dài dòng."

Hoài Trông thấy rõ qua giọng nói của Phương Nam rằng anh đã tỉnh táo hơn rồi. Cậu phân vân nhưng rồi quyết định là không kể cho thầy ấy biết. Thứ nhất, chuyện này khá dài dòng, nếu kể hết thì sẽ làm anh ấy mất ngủ cả đêm. Thứ hai, thời điểm thích hợp để kể chắc chắn không phải là bây giờ. Cuối cùng, chỉ nghe giọng anh ấy thôi mà mình đã nhẹ nhõm hơn rồi. Cho nên cậu đáp lại: "Tự nhiên nhớ ai kia quá nên gọi thôi. Giờ nghe giọng là đủ vui rồi. Thôi ai kia ngủ đi nhé."

Phương Nam bên kia đầu dây thích thú nở nụ cười tà ác: "Sao, từ lúc thấy body của anh liền thấy nhớ anh nhiều hơn?"

"Xí! Làm gì có!" Hoài Trông chối lập tức. Hình ảnh ngày hôm trước Phương Nam ở hồ bơi chỉ mặc quần bơi để lộ ra đường nét cơ thể lại xuất hiện dồn dập trong đầu cậu, khiến cậu không thể không có cảm giác gì. Nhưng việc cả hai có một màn ôm nhau bí mật dưới hồ bơi càng khiến cậu hưng phấn hơn, không giấu giếm được nữa: "Nhưng mà nếu có thì đã sao?! Chẳng lẽ không được chắc?"

"Có thì anh càng thích chứ sao. Anh cũng thích nhóc lúc đó mà, trông thật sexy."

Hoài Trông bên này đỏ mặt: "Này này, đừng nói là trong đầu anh xuất hiện ý nghĩ đen tối rồi nha. Dẹp, dẹp ngay giúp ạ. Ở đây dễ thương chứ không dễ dãi đâu ạ." Bên ngoài là vậy, thế nhưng bên trong cậu lại sướng lên vì câu nói đó. Nó khiến cậu càng tự tin hơn khi ở trong mối tình này.

"Ơ, đen tối với người yêu thôi không được sao?"

"Ai là người yêu mấy người chứ?"

"Trần Nguyễn Hoài Trông."

Hoài Trông che miệng lại cười, tránh để bên kia nghe thấy: "Chắc tên kia cũng số đen nên mới gặp phải người như thầy."

Nhưng Hoài Trông dường như chẳng mấy quan tâm: "Tên độc lạ đó. Tên anh và anh ghép lại thành 'hoài trông phương nam', cũng có nghĩa đó chứ. Sao này em muốn tên con tụi mình là gì?"

"Thầy lo xa quá. Ai thèm gã cho thầy mà con của tụi mình chứ!!"

"Vậy anh lấy em là được chứ gì?!"

Hoài Trông thật ghét Phương Nam, cứ nói những câu làm lòng cậu rung rinh.

"Xin hỏi là ai kia có đủ điều kiện để lấy mình chưa?"

"Em nôn gã cho anh vậy rồi sao?"

Hoài Trông vốn mới uống nước liền muốn sặc, cười hả hê: "Thầy đừng có vặn vẹo lời người khác nói nha. Cũng may thầy không làm nghề báo, chứ không để xem thầy bịa đặt bóp méo sự thật cỡ nào. Em đây không thèm gã cho thầy đâu nhé!! Nhé!!" Cậu nhấn mạnh.

"Vậy thầy lấy em là được chứ gì."

Hoài Trông tức chết, nhưng lại là tức trong vui sướng. Cậu cảm thấy giờ đây trong phòng mình có đầy sao sáng. Một lời nói được lặp lại hai lần những vẫn giữ nguyên hiệu ứng lên người nghe.

Giờ đây cậu hạnh phúc đến như bay lên thiên đường: "Thôi, em chịu thua. Là em thích anh, muốn gã cho anh. Giờ mình đi ngủ nhé!!"

Giọng Phương Nam liền chuyển sang nghiêm túc: "Có thực sự là không có chuyện gì không đó?"

"Nói không thì là giấu thầy thôi. Nhưng nói chuyện với thầy tí cũng đủ làm em dễ chịu hơn rồi á. Thầy yên tâm nhé."

"Ừm, nhưng mà anh vẫn mong được biết đó nhé."

"Hôm nào đó đi rồi em sẽ kể."

"Ừm, vậy giờ đi ngủ nhé. Mà nè, hứa với anh, có chuyện gì thì cũng phải nói với anh nhé, không được im lặng. Nếu như đêm khuya muốn tâm sự, cứ gọi anh đến khi anh bắt máy. Anh sẵn sàng ở bên em."

"Anh dám không nghe máy đi, dám không ở cạnh em đi, em sẽ cho anh thấy thế nào là hậu quả nghiêm trọng." Hoài Trông đang vô cùng cảm động: "Rồi, phiền ai kia quá rồi. Vốn chỉ muốn nghe ai kia nói một câu thôi. Giờ lại thành lâu như thế này. Ai kia ngủ ngon nhé! Mơ về nửa kia của mình luôn nhé. Sẽ ngủ ngon lắm cho coi."

"Vậy thôi đêm nay xin phép thức trắng ạ."

Bóng đêm không còn là nỗi sợ nữa. Hoài Trông nhắm mắt lại, vẽ ra những viễn cảnh tương lai của cậu và thầy Phương Nam, chỉ toàn những điều màu hồng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Đẹp trai cũng biết ghen 4: Anh đẹp hay hắn đẹp?
Chương 51
Chương 51: Ảo ảnh đáng yêu: Phát hiện Vật lý mới
Chương 52
Chương 52: Ôm thật chặt
Chương 53
Chương 53: Đẹp trai cũng biết ghen (4)
Chương 54
Chương 54: Trò đùa của ma nữ
Chương 55
Chương 55: Khởi động
Chương 56
Chương 56: Mãn nguyện?
Chương 57
Chương 57: Trận chiến nước
Chương 58
Chương 58: Chỉ cần nghe giọng liền thấy bình tâm
Chương 59
Chương 59: Đẹp trai cũng biết ghen (5)
Chương 60
Chương 60: Vận may đã đến
Chương 61
Chương 61: Tình yêu khiến người ta mù quáng
Chương 62
Chương 62: Đánh dấu chủ quyền
Chương 63
Chương 63: Thử thách 24 giờ (1)
Chương 64
Chương 64: Thử thách 24 giờ (2)
Chương 65
Chương 65: Chú chim họa mi
Chương 66
Chương 66: Hình tượng hoàn hảo bị phá hủy
Chương 67
Chương 67: Tên ngốc hoàn hảo
Chương 68
Chương 68: Càng thân thuộc càng dễ nhận ra nhau
Chương 69
Chương 69: Cấp độ kế tiếp của tình yêu
Chương 70
Chương 70: Chút chuyện trong lớp (2)
Chương 71
Chương 71: Buổi học nấu ăn
Chương 72
Chương 72: 101 cuộc gọi nhỡ
Chương 73
Chương 73: “Ở đây có bán đồ ăn ngon bá chấy bồ chét”
Chương 74
Chương 74: Hóa giải
Chương 75
Chương 75: Trăng thanh gió mát, ở cạnh người
Chương 76
Chương 76: Biệt đội khủng bố
Chương 77
Chương 77: Con quạ ngực to
Chương 78
Chương 78: Kết thúc không đau buồn
Chương 79
Chương 79: Con quạ ngực to (2)
Chương 80
Chương 80: Kẻ say yêu
Chương 81
Chương 81: Lần đầu ngủ cùng nhau
Chương 82
Chương 82: Hiệu ứng tình yêu
Chương 83
Chương 83: Người thường và người thương
Chương 84
Chương 84: Chút chuyện ở trường
Chương 85
Chương 85: Riêng tư, không phải bí mật
Chương 86
Chương 86: Dứt khoát
Chương 87
Chương 87: Đánh trước quên sau
Chương 88
Chương 88: Ác ma xuất hiện rồi
Chương 89
Chương 89: Hồi ức trở về
Chương 90
Chương 90: Giữ lại thế giới đang đi xa
Chương 91
Chương 91: Xin lỗi
Chương 92
Chương 92: Tên biến thái
Chương 93
Chương 93: Đức Hải và Bé Thơ
Chương 94
Chương 94: Sherlock Holmes
Chương 95
Chương 95: Đức Hải và Bé Thơ (2)
Chương 96
Chương 96: Ích kỉ
Chương 97
Chương 97: Chuyện ngày xưa rất xưa
Chương 98
Chương 98: Chuyến đi mùa hè
Chương 99
Chương 99: Một đêm ân ái
Chương 100
Chương 100: Có một điều chắc chắn
Chương 101
Chương 101: Thương thảo chuyện trăm năm

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai
Chương 58

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 58
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...