Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Nam vừa bước vào nhà đã nhìn thấy một người đang ngồi trên ghế sô pha vừa nhăm nhi li trà vừa đọc báo. Việc này hoàn toàn nằm trong dự tính của anh. Anh nhìn cặp kính của ba mình mà nói: “Ít khi thấy ba đeo kính này.”

Ba anh đẩy cặp kính lên và bỏ tờ báo xuống, chân cũng bắt chéo lên nhau: “Sao, trông ba rất tuyệt đúng không?”

Minh Huy cũng đi tới, ngồi đối diện với ông: “Nhưng chung quy vẫn là kém xa con trai của ba.”

“Con cũng quá tự tin rồi đó. Ha ha. Mà cũng phải, ai bảo con là con trai của ta. Rất có khí phách, rất có phong độ. Con y hệt ba lúc trẻ. Con biết không, ngày xưa ba từng dành cả thanh xuân để nói lời từ chối với con gái đấy. Thật thấy có lỗi nhưng biết làm sao được. Ba…”

“Ba đã nói chuyện này rất nhiều lần rồi. Ba không cảm thấy chán sao?”

“Thằng con này thật là làm người ta mất hứng.” Ông cầm tách trà lên, nhấp một hớp, sau đó mới nói tiếp: “Bây giờ vào chuyện chính sự luôn. Hồi trưa ba mới nhận được cuộc gọi từ phó hiệu trưởng của trường con. Con còn nhớ giao kèo giữa hai chúng ta chứ?”

Phương Nam bình thản trả lời: “Con nhớ, nhưng thì sao? Chuyện lần này cũng không phải là do con gây ra.”

“Ba biết, nhưng ba cũng phải nhắc con. Ba không biết con lựa chọn sự nghiệp này là vì lí do gì, ba cũng đã cho con tự do lựa chọn. Con cần nhớ sự cho phép này là có giới hạn và qui tắc. Chỉ cần con phạm một lỗi lầm thì con sẽ phải lập tức dừng lại và đến tiếp quản công ty của ba. Ba cũng đã muốn có người thay mình quản lí công ty để có thể nghỉ ngơi.”

“Dạ, con đã hiểu rồi. Ba yên tâm, chỉ cần lỗi lầm đó thực sự là do con gây ra, con sẽ chấp nhận và làm theo ý muốn của ba. Chỉ e rằng hơi khó để điều đó xảy ra.” Anh nói với một sự đảm bảo chắc chắn.

“Không ai có thể đoán trước được điều gì. Ba thật không hiểu, ở công ty, có hàng ngàn nhân viên như vậy, loại nào cũng có, tất cả đều phải làm theo ý muốn của ba. Vậy mà ở nhà có một đứa con thôi mà cũng không thể quản được. Haizz.” Ông ra vẻ thở dài đầy mệt mỏi.

Phương Nam đứng dậy, tiến tới gần ông, từ phía sau xoa bóp vai cho ông: “Ai bảo con là con của ba.”

“Con đừng có đắc ý sớm, một người nào đó ba sẽ đem hình tượng ông chủ khó tính ở công ty về căn nhà này, lúc đó ba không niệm tình ba con gì cả, con sẽ chỉ là một nhân viên của ba không hơn không kém.”

“Yes, my boss.”

Ông mỉm cười vui vẻ. Bất kì ai cũng có ít nhất một điểm yếu. Phương Nam chính là điểm yếu lớn nhất của ông.

Sau khi đấm bóp cho ba được một khoảng thời gian, Phương Nam mới đi lên phòng tắm rửa. Lúc đi ngang qua nhà bếp thấy mẹ mình đang trong đó anh ghé vào.

“Wow, thật hiếm khi thấy mẹ vào bếp.” Anh đưa mũi ngửi thức ăn đang tỏa ra hương thơm phức: “Hương vị quen thuộc đây rồi.”

Mẹ anh tỏ vẻ chán ngán: “Hôm nay lúc nghe tin con gặp phải chuyện gì ở trường, mẹ mới định dành tí thời gian quý báu ra đi chợ mua đồ về nấu để ăn mừng, ấy vậy mà… Thật là uổng công mẹ rồi, còn mừng hụt. Mẹ bắt đền con đấy!” Ngày xưa là anh nũng nịu với bà, bây giờ là bà nũng nịu với anh.

Phương Nam nhún nhún vai: “Vậy thì chắc ngày mẹ mong đợi sẽ không có đâu, nên mẹ đừng mong chờ nữa.”

Lúc anh định đi thì sực nhớ ra điều gì đó, anh quay lại nói nhỏ với bà: “Mẹ, tại sao lúc trước mẹ không sinh thêm một đứa em cho con đi, bây giờ có phải là con bớt đi áp lực rồi không.”

Mẹ anh cười đầy nham hiểm, cố gắng vặn to âm lượng đến mức mà người ngoài kia có thể nghe thấy: “Con mà đi hỏi ba con ấy. Mẹ thật sự cũng muốn có thêm một đứa.”

Tiếng ho đột nhiên truyền từ bên ngoài phòng khách vào, tiếp theo đó nghe được giọng nói của ba Phương Nam: “Con đừng có nhiều chuyện quá. À, con biết phó hiệu trưởng trường là bạn của ba, cho nên con phải biết cư xử tránh làm khó xử cho ba và bạn của ba đó.”

“Dạ con tự biết rồi.” Nói xong anh mới đi lên phòng tắm. Vừa mới cởi áo ra xong thì điện thoại có tin nhắn đến.

[ Mai 7h thầy có rảnh không? Chúng ta gặp nhau chỗ cũ. Em có chút chuyện cần gặp thầy. ]

[ Ngủ có được tính là bận không? ]

[ Gặp rồi về ngủ cũng được. Như vậy nhé! Không gặp không về. ]

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Phương Nam tới chỗ hẹn thì đã thấy Hoài Trông đứng ở đó chờ. Không biết từ bao giờ nơi này đã trở thành một điểm đến quen thuộc giữa hai người. Chỉ cần nói là chỗ cũ thì cả hai tự động sẽ hiểu đó là chỗ nào. Phương Nam kéo tấm kính của nón bảo hiểm lên. Bởi vì anh có đeo khẩu trang nên cả khuôn mặt tuấn tú kia đã bị che giấu đi, chỉ có cặp mắt là hiện ra nhưng cũng đủ hớp hồn đối phương.

Phương Nam ngồi trên xe, nhìn Hoài Trông đang đứng cạnh chiếc xe đạp: “Nhớ anh hay sao mà lại hẹn anh vậy? Lại còn ra đây đợi từ rất sớm.”

Hoài Trông liền phản ứng, nhất nhất phủ định: “Làm gì có, nhớ thầy làm gì chứ? Nhớ thầy em cũng có đẹp lên tẹo nào đâu.” Nhưng trong lòng cậu lại nghĩ, nhớ có một chút thôi, hôm nay gặp thầy vì nhớ chỉ là một phần rất nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ thôi.

“Thế nhóc muốn làm gì?”

Hoài Trông hướng về chiếc xe đạp của mình. Lúc này Phương Nam mới để ý thấy trên xe có một bọc đựng gì đó rất to. Hẳn là bên trong chứa rất nhiều đồ.

Hoài Trông rất chậm rãi và nghiêm túc nói, nhưng cậu lại chỉ cuối đầu nhìn xuống hai mũi chân của mình, giọng điệu cũng có chút ngập ngừng: “Thật ra, thật ra thì, em nghĩ mình nên trả lại mấy món quà thầy tặng.”

Phương Nam có chút bất ngờ nhưng vẫn giữ được nét bình tình. Anh nhẹ nhàng hỏi: “Tại sao? Chẳng lẽ em đã biết mọi chuyện?”

Hoài Trông lắc lắc đầu: “Không, em biết chuyện gì cơ? Em, em chỉ là đơn giản muốn trả lại thôi. Dù sao đây cũng là quà các bạn nữ sinh trong trường tốn tiền với cả dành nhiều tình cảm mua tặng thầy, em không thể lấy được.” Cậu thật sự muốn che giấu chuyện mình đã biết tại sao Phương Nam lại gặp rắc rối lần trước. Có một nữ sinh đã ăn cắp tiền của bố mẹ để mua quà tặng cho thầy ấy. Lúc bị ba mẹ phát hiện, không những không trách cô ấy mà còn đi đổ tội sang cho Phương Nam. Còn bảo cái gì mà anh dụ dỗ con gái của họ, yêu cầu trường phải kỉ luật anh để tránh cho anh hại các nữ sinh khác. Hoài Trông nghĩ cũng không nghĩ tới lại có phụ huynh không biết lí lẽ như vậy. Lúc này cậu mới dám nhìn thằng vào mặt Phương Nam, trong lòng cảm thấy vừa đồng cảm vừa tức giúp anh.

“Nhóc dẹp ngày cái ánh mặt đó cho anh.” Nói xong anh đưa tay ra che khuất tầm mắt của Hoài Trông lại. Không hiểu sao, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt Hoài Trông suy tư, lo lắng cho mình, Phương Nam đột nhiên không thể kiểm soát được bản thân, bắt đầu có chút không nỡ.

Hoài Trông cũng không đẩy tay anh ra: “Nhưng tốt nhất là em vẫn nên trả những món quà này về cho chủ nhân của nó.”

Phương Nam lúc này mới bỏ tay xuống, nhìn thẳng vào mắt Hoài Trông: “Nhóc ngốc quá! Cho dù nhóc trả lại anh tất cả những thứ này thì trên đời này vẫn sẽ có rất nhiều phụ huynh không biết điều như vậy. Hơn nữa, là do các em nữ sinh đó tự nguyện mua tặng anh, anh cũng đã từ chối nhưng không được.”

“Nhưng dù sao cũng là tặng thầy.”

“Nhưng dù sao cũng là tặng em.” Phương Nam đáp khiến cho Hoài Trông không biết trả lời thế nào: “Nhưng, nhưng, cái này…”

“Không nhưng nhị gì hết, nếu em không cần thì cứ vứt đi.”

“Vứt sao được!! Thầy có vô tình quá không?!”

Phương Nam nhún nhún vai: “Cũng hết cách.”

Hoài Trông đột nhiên có một ý tưởng. Ý tưởng này khiến cậu vui tươi, cảm giác mình giống như là siêu nhân đang giúp cho thế giới ngày càng tốt đẹp hơn: “Hay là vầy đi, khi nào nữ sinh tặng quà cho thầy, thầy cứ đưa cho em. Em sẽ để đó đợi khi nào thật nhiều em sẽ gửi vào các trại mồ côi, hoặc là ra biển đảo cho các bé học sinh. Wow, ý tưởng không tồi. Em thật là phục sự sáng tạo và lòng tốt vô bờ của mình.”

Phương Nam không nhịn được cười trước sự phấn khích của Hoài Trông: “Wow, nên cho em vào sử sách.”

“Tốt nhất là viết em nhiều nhiều chút, mấy trang cũng được, à không, như vậy thì hơi ít, dành hẳn một cuốn viết về Hoài Trông, một người không chỉ đẹp trai mà còn có tấm lòng bồ tát.”

Phương Nam cóc đầu Hoài Trông một cái: “Giờ chúng ta đi đâu?”

Hoài Trông ăn đau ôm đầu: “Sao lại đánh em chứ? Giờ em đi học rồi.”

“Chủ nhật cũng không chịu nghỉ ngơi?”

“Biết sao được.”

“Học ở đâu? Để anh đưa đi.”

“Dạ không cần đâu, em có xe mà. Thầy đưa đi thì chiếc xe tính làm sao chứ.”

“Vậy hẹn anh ra đây chỉ vậy thôi?”

Hoài Trông cười cười: “Dạ.”

Phương Nam cắn răng. Sau đó lại cóc Hoài Trông một cái: “Vậy em đi học đi. À, hôm nào rảnh chúng ta đi thăm bà. Lâu rồi chưa đến, bà chắc là buồn lắm.”

Hoài Trông cũng nghiến lại: “Sao thầy cứ cóc đầu em hoài vậy?! Em mà suy giảm trí nhớ là tại thầy đó!”

“Ừm, anh sẽ chịu trách nhiệm.”

Lời nói vừa rồi lại gieo vào lòng Hoài Trông một cảm giác là lạ. Cái gì mà sẽ chịu trách nhiệm chứ. Cậu không nhịn được cảm thấy rung động, mặc dù cậu nghĩ chỉ là do mình suy nghĩ quá nhiều thôi. Cuối cùng cậu cũng chỉ nói: “Dạ. Hôm nào rảnh chúng ta đi. Em cũng rất nhớ bà rồi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50: Đẹp trai cũng biết ghen 4: Anh đẹp hay hắn đẹp?
Chương 51
Chương 51: Ảo ảnh đáng yêu: Phát hiện Vật lý mới
Chương 52
Chương 52: Ôm thật chặt
Chương 53
Chương 53: Đẹp trai cũng biết ghen (4)
Chương 54
Chương 54: Trò đùa của ma nữ
Chương 55
Chương 55: Khởi động
Chương 56
Chương 56: Mãn nguyện?
Chương 57
Chương 57: Trận chiến nước
Chương 58
Chương 58: Chỉ cần nghe giọng liền thấy bình tâm
Chương 59
Chương 59: Đẹp trai cũng biết ghen (5)
Chương 60
Chương 60: Vận may đã đến
Chương 61
Chương 61: Tình yêu khiến người ta mù quáng
Chương 62
Chương 62: Đánh dấu chủ quyền
Chương 63
Chương 63: Thử thách 24 giờ (1)
Chương 64
Chương 64: Thử thách 24 giờ (2)
Chương 65
Chương 65: Chú chim họa mi
Chương 66
Chương 66: Hình tượng hoàn hảo bị phá hủy
Chương 67
Chương 67: Tên ngốc hoàn hảo
Chương 68
Chương 68: Càng thân thuộc càng dễ nhận ra nhau
Chương 69
Chương 69: Cấp độ kế tiếp của tình yêu
Chương 70
Chương 70: Chút chuyện trong lớp (2)
Chương 71
Chương 71: Buổi học nấu ăn
Chương 72
Chương 72: 101 cuộc gọi nhỡ
Chương 73
Chương 73: “Ở đây có bán đồ ăn ngon bá chấy bồ chét”
Chương 74
Chương 74: Hóa giải
Chương 75
Chương 75: Trăng thanh gió mát, ở cạnh người
Chương 76
Chương 76: Biệt đội khủng bố
Chương 77
Chương 77: Con quạ ngực to
Chương 78
Chương 78: Kết thúc không đau buồn
Chương 79
Chương 79: Con quạ ngực to (2)
Chương 80
Chương 80: Kẻ say yêu
Chương 81
Chương 81: Lần đầu ngủ cùng nhau
Chương 82
Chương 82: Hiệu ứng tình yêu
Chương 83
Chương 83: Người thường và người thương
Chương 84
Chương 84: Chút chuyện ở trường
Chương 85
Chương 85: Riêng tư, không phải bí mật
Chương 86
Chương 86: Dứt khoát
Chương 87
Chương 87: Đánh trước quên sau
Chương 88
Chương 88: Ác ma xuất hiện rồi
Chương 89
Chương 89: Hồi ức trở về
Chương 90
Chương 90: Giữ lại thế giới đang đi xa
Chương 91
Chương 91: Xin lỗi
Chương 92
Chương 92: Tên biến thái
Chương 93
Chương 93: Đức Hải và Bé Thơ
Chương 94
Chương 94: Sherlock Holmes
Chương 95
Chương 95: Đức Hải và Bé Thơ (2)
Chương 96
Chương 96: Ích kỉ
Chương 97
Chương 97: Chuyện ngày xưa rất xưa
Chương 98
Chương 98: Chuyến đi mùa hè
Chương 99
Chương 99: Một đêm ân ái
Chương 100
Chương 100: Có một điều chắc chắn
Chương 101
Chương 101: Thương thảo chuyện trăm năm

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thầy Giáo Thực Tập Đẹp Trai
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...