Trên bàn đàm phán, Bắc Địch ắt phải chịu nhượng bộ nặng nề.
Đổi lại, ít nhất Đại Sở sẽ có ba mươi năm thái bình.
Sau ba ngày ba đêm đau đớn, cuối cùng ta cũng hạ sinh thuận lợi một bé gái ngay trong hoàng cung.
Ngày con bé chào đời, mười cây đào trong ngự hoa viên đồng loạt nở rộ.
Hoàng thượng đích thân đến bế đứa trẻ, phong danh hiệu Thịnh Đào Quận chúa.
Cách rèm, ta nghe thấy Hoàng thượng nói với mẹ chồng và phu quân:
“Những ngày qua, khanh gia chịu nhiều oan khuất. Nhưng nay, trẫm rốt cuộc đã có thể cho Nhan huynh một lời giải thích.”
“Năm xưa, khi hắn ra trận, trẫm từng hứa sẽ chăm sóc thật tốt cho vợ con hắn. Mong rằng khi trở về, hắn sẽ không trách trẫm.”
Hầu gia còn chưa về đến kinh, mà phần thưởng đã như nước chảy tràn vào Hầu phủ.
Phu quân được bổ nhiệm chức Chủ sự Bộ Binh, quan ngũ phẩm.
Từ trước tới nay, trong số các Trạng nguyên của triều, chức quan ban cho chàng là cao nhất.
Hoàng thượng lại sai Thái y chính riêng điều dưỡng cho phu quân:
“Phải chăm sóc thật tốt cho cháu của trẫm, sau này còn nhờ nàng phò tá Thái tử.”
Từ đó, cổng Hầu phủ gần như bị bước chân người lui tới giẫm nát.
Khi phu quân mới đỗ Trạng nguyên, người đến chúc mừng đều là đồng môn cùng khoa.
Còn nay, kẻ tới lui toàn là những người cầm quyền trong các phủ.
Họ nắm tay phu quân, ân cần gọi “hiền điệt, hiền điệt”, lễ vật mang tới đều là kỳ trân dị bảo, ngọc ngà, vàng bạc tầm thường đã chẳng còn lọt mắt.
Các phu nhân quyền quý cũng đến thăm ta ở cữ, miệng không ngớt lời ca tụng: rằng ta đoan trang, hiền đức, thủy chung, vượng phu ích tử…
Lời khen nghe đến buồn cười, nhưng lại chẳng ai ngượng miệng.
Ngày trước, dù họ không tỏ thái độ khinh khỉnh, cũng vẫn giữ khoảng cách lạnh nhạt, lễ phép giả tạo đến mức khiến người ta ngột ngạt.
Khách đến thăm nối tiếp không ngừng.
Thấy ta mệt mỏi ứng tiếp mãi không xuể, mẹ chồng và phu quân dứt khoát thay ta từ chối hết, để ta được yên tâm tĩnh dưỡng.
Hôm ấy, ta đang ngồi trên giường đùa với Đào Đào, thì mẹ chồng vội vã bước vào, sắc mặt nặng nề:
“Cha con và tỷ tỷ con… đã đến.”
24.
Quên nói rồi.
Trận chiến ấy vốn dĩ không nên kéo dài đến thế.
Là do Hộ bộ Thị lang— Triệu đại nhân — thông đồng với Bắc Địch, tráo đổi quân lương, rồi trong lúc vận chuyển còn tự tay phóng hỏa thiêu rụi số lương thảo kém chất lượng.
Khiến đại quân gần như lâm vào cảnh đứt lương.
Nếu không nhờ Hầu gia kịp thời phát hiện gian trá, tâu lên Hoàng thượng, thì thắng hay bại trong trận ấy, chưa thể biết được.
Mà Kỷ gia lại có thông gia với Triệu gia.
Phụ thân ta thường ngày cũng thân thiết với vị thượng cấp này, nay Triệu thị lang bị điều tra, tuy chưa khai ra phụ thân, nhưng phụ thân vẫn bị đình chức, tạm quản thúc trong phủ, không được phép ra ngoài.
Lần này ông ta có thể ra khỏi phủ, là do tâu lên Hoàng thượng rằng muốn đến thăm ta, nên mới được đặc cách ân chuẩn.
Nghĩ lại mới thấy, nếu năm đó phu quân đồng ý vào Bộ Hộ nhận chức, thì trong mắt Hoàng thượng, chẳng phải sẽ thành một giuộc với Triệu thị lang sao?
Mà nếu vậy, Hầu gia há chẳng trở nên đáng ngờ?
Hoàng thượng liệu còn có thể tin Hầu gia, tin Hầu phủ nữa không?
Ta còn chưa kịp đáp, thì bên ngoài đã vang lên tiếng ồn ào.
Phụ thân không màng ngăn cản, xông thẳng vào hậu viện.
Chưa đầy một năm, mà ông ta đã già đi trông thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-tu-phi/11.html.]
Ngày trước ông vốn rất chú trọng dáng vẻ, nay cằm phủ đầy râu xám, tóc mai điểm bạc, áo trên người cũng chẳng còn vừa vặn như trước.
Còn đích tỷ thì gầy hơn xưa đôi chút, nhưng lại ăn mặc lộng lẫy, son phấn rực rỡ.
Qua rèm mềm, phụ thân cau mày:
“Sao lại sinh con gái? Nếu là con trai, chẳng phải tốt hơn sao?”
Ta khẽ nhíu mày, giọng lạnh lùng:
“Lần này phụ thân đến đây, muốn nói chuyện gì?”
“Chuyện Kỷ gia bị liên lụy bởi Triệu gia, chắc con cũng đã nghe rồi.
Kỷ gia dù sao cũng là nhà mẹ đẻ của con, cứ bị quản thúc mãi thế, cũng chẳng hay ho gì cho danh tiếng của con.”
“Giờ Hoàng thượng đang coi trọng Hầu phủ, con nhờ hiền tế nói đỡ vài câu trước mặt Hoàng thượng, xin giải trừ lệnh quản thúc cho Kỷ gia đi.”
Ông nói nhẹ hều, như thể chuyện giam hay thả chỉ cần phu quân ta mở miệng là xong.
Ta bật cười, một nụ cười lạnh:
“Phụ thân, lẽ nào người thực sự cùng một giuộc với Triệu thị lang?”
Ông lập tức phủ nhận:
“Tất nhiên là không!”
“Đã vậy, sao phải vội? Hoàng thượng anh minh, sớm muộn cũng sẽ trả lại trong sạch cho phụ thân.”
Không ngờ ta dứt khoát từ chối, ông nổi giận:
“Kỷ Lưu Vân! Ta là phụ thân của con! Làm con, sao có thể thấy cha mình rơi vào cảnh nguy nan mà vẫn an nhàn hưởng phúc?”
Qua tấm rèm châu, ta bình thản nhìn ông, chậm rãi nói:
“Thế làm cha, lại có thể thấy con gái mình sống không bằng c.h.ế.t mà làm ngơ sao?”
“Khi ấy, chính đích mẫu sai ma ma dùng kim đ.â.m từng mũi vào đầu ngón chân con.
Mười ngón liền tim, phụ thân hẳn biết đau đến mức nào.”
Giọng ta vẫn còn run khẽ khi nhớ lại:
“Con đã cầu xin phụ thân cứu, nhưng phụ thân nói, đích mẫu đã phạt, ắt là con làm sai điều gì.”
“Hôm nay có quả, chính bởi năm xưa đã gieo nhân.”
Ta nói từng chữ một:
“Nếu phụ thân không hổ thẹn với lòng, thì cứ đợi Hoàng thượng định đoạt.
Con tuyệt đối sẽ không để phu quân bị kéo vào chuyện này.”
Phụ thân siết chặt nắm tay, im lặng hồi lâu, rồi “phịch” một tiếng quỳ xuống.
“Lưu Vân, trước đây là phụ thân sai rồi.
Đích mẫu của con thân thế cao, ta cũng bất đắc dĩ thôi.
Dù sao ta với con cũng là ruột thịt cùng dòng máu,
coi như phụ thân cầu con lần này…”
“Chỉ cần con giúp phụ thân một phen, từ nay Kỷ gia để con toàn quyền quyết định.”
Ta khẽ mỉm cười, giọng vẫn dịu mà đau:
“Phụ thân, năm xưa con cũng từng quỳ trước người đó thôi…”
“Nhưng người đã từng cứu con chưa?”
25.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Sắc mặt phụ thân tái nhợt.
Ông ta không có!
Ông nói:
“Một tiện nữ sinh ra từ chốn lầu xanh như ngươi, có thể bước chân vào Kỷ gia đã là phúc đức tu được tám đời, chịu chút ấm ức cũng là điều đáng.”
Ta nghẹn giọng:
“Bên ngoài, con là con gái của phụ thân; nhưng trong phủ, con còn chẳng bằng đứa tỳ nữ đốt lửa trong bếp!”
Rõ ràng là do ông không quản nổi d.ụ.c vọng của bản thân mà sinh ra ta.
Vậy mà đến cuối cùng, mọi khinh miệt, mọi nhơ bẩn, lại đều để ta gánh.
--------------------------------------------------